Tra Na Lệ không hề nhận ra rằng khi cô ta bơi xuống biển sâu, mặt biển lại dậy sóng, bầu trời lại bị mây đen bao phủ thêm lần nữa, một cái lỗ hình phễu xuất hiện ở chính giữa đám mây, trên thành đầy những tia sét nho nhỏ. 

 

 

Nhưng đáy biển lúc này lại yên tĩnh đến rợn người, nước biển trong vắt, không có một dấu hiệu của sự sống nào. 

 

Một quần thể cung điện khổng lồ được chế tạo từ thủy tinh lặng lẽ nằm im dưới đáy biển, lớp kết giới ban đầu đã biến mất, cung điện trở nên hoang tàn đổ nát, nơi nơi đều đổ nát thê lương. 

 

Tra Na Lệ giống như một con cá cô đơn đang lặng lẽ dạo vòng trong cung điện đổ nát huyền ảo này đặng tìm kiếm tung tích của Mã Sơn. 

 

Đúng vậy, cô ta đã làm mất Mã Sơn. 

 

Không phải là con rồng đó, mà là cơ thể của Mã Sơn. 

 

Con rồng nằm ở ngay sau cung điện, bộ xương trắng khổng lồ y hệt một dãy núi trùng tùng điệp điệp. 

 

Tra Na Lệ nhớ rõ mình đã luôn ôm chặt lấy cơ thể của Mã Sơn, khi lôi kiếp hủy thiên diệt địa giáng xuống, vu thuật Tùng Lâm đã vô thức phát động, đánh thức một màu xanh biếc, thứ tinh túy nhất của muôn loài cây từ thời viễn, tàu lá chuối cứ thế mà mở ra rồi bảo vệ lấy cô ta. 

 

Tất nhiên là cô ta ở khá xa, hơn nữa, chắc chắn Lý Dục Thần đã dùng một cách nào đó để khống chế phạm vi của lôi kiếp, nếu không thì tàu lá chuối này không tài nào có thể ngăn được Cửu Kiếp thiên lôi. 

 

Tra Na Lệ không biết cơ thể của Mã Sơn là đã hóa thành tro bụi trong thiên kiếp hay là đã rơi xuống đáy biển sâu, nhưng lại cầu nguyện là vế sau. 

 

Thủy Tinh Cung vô cùng rộng lớn, nó trông giống một thành phố hiện đại đã bị tàn phá vì chiến tranh hạt nhân, dù không còn bất kỳ một dấu hiệu của sự sống nào nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu tích của một nền văn minh huy hoàng. 

 

Cô ta bơi về trung tâm đống đổ nát, cung điện lớn nhất đã đổ sập, ngai vàng của Long Vương mất đi mái vòm che chắn, đứng trơ trọi trên một bệ cao. 

 

Cuối cùng, cô ta cũng nhìn thấy Mã Sơn đang nằm trên ngai vàng, cả người mềm oặt, đầu tựa vào lưng ghế như đang ngước nhìn vùng biển sâu đen kịt. 

 

"Mã Sơn!" 

 

Tra Na Lệ bơi tới, đỡ Mã Sơn dậy. 

 

Dù cô ta biết rõ đây chỉ là cơ thể của Mã Sơn,nói một cách khác thì nó chính là thi thể của anh ta. 

 

Nhưng cô ta vẫn gọi tên Mã Sơn như thể chỉ cần như vậy thì anh ta có thể tỉnh lại. 

 

Tất nhiên là Mã Sơn không thể tỉnh lại, linh hồn của anh ta bị nhốt trong hồn đèn. 

 

Tra Na Lệ ôm lấy cơ thể của Mã Sơn rồi bơi về phía bộ xương cự long ở phía xa. 

 

Càng đến gần lại càng khó hình dung được hình dáng của cự long, những gai xương trên cột sống đều đã biến thành những ngọn núi cao ngất ngưỡng. 

 

Chui vào khoang ngực của cốt long, nơi đó trống trải mà tĩnh lặng vô cùng, những khúc xương sườn khổng lồ giống như những cây cột đình, từng cây đứng san sát vào nhau nâng đỡ lấy không gian này. 

 

Quan sát kỹ mới thấy, xương sườn hai bên cũng không đối xứng, nói đúng ra là bên phải ít hơn bên trái một cây. Không rõ nó đã bị gãy trong trận thần chiến viễn cổ hay là vừa mất đi trong thiên kiếp vừa rồi nữa. 

 

Tra Na Lệ chợt nhớ đến việc Mã Sơn cũng thiếu một khúc xương sườn vì nó đã hóa thành cơ thể của cô ta. 

 

Chẳng lẽ xương sườn của cự long cũng từng cứu lấy một ai đó sao? 

 

Một chiếc đèn đang trôi nổi trong nước biển, nhưng nó lại không có ánh sáng nào. 

 

"Mã Sơn! Mã Sơn!" Tra Na Lệ gọi. 

 

Hồn đèn không có bất kỳ phản ứng nào y hệt thi thể đang nằm trong vòng tay cô ta. 

 

Tra Na Lệ đau lòng bật khóc nức nở. 

 

Nước mắt không tan vào nước biển mà lại hóa thành những chuỗi dài trong suốt, trông như những dây pha lê đang bay lượn. 

 

Cô ta vẫn nhớ rõ những gì Lý Dục Thần đã nói, cô ta là một phần cơ thể của Mã Sơn, chỉ cần cô ta vẫn chưa chết thì chắc chắn Mã Sơn vẫn chưa chết, phải kêu lên bằng cả trái tim, phải tin rằng chắc chắn Mã Sơn sẽ có thể sống lại. 

 

Tra Na Lệ lau khóe mắt, hất nước mắt ra sau lưng. 

 

Cô ta ôm lấy cơ thể của Mã Sơn, bước tới sát đèn Chúc Long Cửu Âm, tựa như linh hồn của cô ta đã hóa thành ngọn lửa mà đổ dồn vào tim đèn. 

 

Cô ta cảm nhận được khí tức của Mã Sơn, sinh mạng sống động ấy, tình yêu cháy bỏng ấy... 

 

Hình như cô ta còn nghe thấy tiếng Mã Sơn đáp lại: "Na lệ..." 

 

"Mã Sơn!" Cô ta gọi, ánh mắt mơ màng nhìn vào chiếc đèn. 

 

Đèn sáng lên. 

 

Ánh đèn ấm áp như lò sưởi mùa đông. 

eyJpdiI6IlpXVFhJOXMxMXRFdlVjcVlMRHF2ZHc9PSIsInZhbHVlIjoiRFNCaFRJdFp6TXRwckpPV1oydjQrSGlwemUxWHZsQnIyblZhcUlMWGEyTmVDaWJITzlPNXdHRDhZam1yVFZqdyIsIm1hYyI6ImI0Y2Y4NjZmNDdjMWZkOTJlNDgyNzMyYjNkOTg1YTlmYjczNzU2NjQ4Y2M3Mjc2MzEwZjdmYzhiY2QxNjRkNzYifQ==
eyJpdiI6IktzQ1hUbTcyZTQxaW9jN0Z2S3huWFE9PSIsInZhbHVlIjoiY0NPQmJnXC85bWd5MUJ4MlV5S0M3RUJFeTdqZzZTMHN5b1pqK1dyZlM4dVJ0NTZ4XC9PQStxOHFBWlVGbHQ4NlpHN0MxQm1kS2NGaDlSMThxM0JwOXFnVklCdllteFlNbEIxVFFNaWhIMWxlSmdlWXZ5ZVFBQSswaXVmakFPRmhuSExqYUdSUWJDdURPTUowZFBnSG10NlM0NTk3aHU2ZHBaWE13N2gzUXFLNFk9IiwibWFjIjoiMDVmNWVhODE3NzkwYjg1NGRlMDlhNTJmNWY0NTczMGQ2M2Q1OGE0MGNiZDA1ODgxNzgzMTAyNTRiNDRlYjg2NiJ9

Advertisement
x