Ánh sáng vẫn đang lưu chuyển, sau khi ánh sáng bảy màu và ánh sáng vàng của đèn xanh dung hợp đã bao phủ lấy thân thể Lệ Thừa Trung, khiến gã trở nên thần thánh như Phật Đà, chỉ có dục vọng trong mắt ngay cả Phật quang cũng không che giấu được.
Đúng lúc này, Lý A Tứ bỗng nhiên bật dậy từ dưới đất, từ phía sau ôm chặt lấy Lệ Thừa Trung, con dao găm đâm thẳng vào lưng gã.
Lệ Thừa Trung vốn tưởng Lý A Tứ đã chết, nào ngờ còn có thể bật dậy, hoàn toàn không kịp phòng bị.
Huống hồ gã đang thi triển bí pháp, lợi dụng sự chuyển hóa của Tịnh Quang để hấp thu phật ý trong cổ liên vừa được đánh thức vào cơ thể mình, vào thời điểm này, thực ra gã cũng yếu ớt như Ngũ Ngọc Kỳ.
Người duy nhất gã phải đề phòng là Lâm Mộng Đình và Hành Không, cho nên khi thi pháp, sự chú ý duy nhất còn lại của gã đều đặt ở bên ngoài động Phật cổ.
Nhưng gã tuyệt đối không ngờ, Lý A Tứ vừa rồi giả chết, không chỉ giả chết, mà còn nhẫn nhịn đến lúc này để liều mạng với gã.
“A…”
Lệ Thừa Trung gầm lên giận dữ, cố nén đau đớn, xoay người chộp lấy Lý A Tứ, dùng sức kéo mạnh.
“Ngọc Kỳ mau…”
Đó là âm thanh cuối cùng Lý A Tứ phát ra, không biết là bảo Ngũ Ngọc Kỳ mau chạy, hay là mau phản kích, chỉ là Ngũ Ngọc Kỳ vĩnh viễn sẽ không biết được, bởi vì sau khi thốt ra ba chữ ấy, thân thể anh ta đã bị Lệ Thừa Trung sống sờ sờ xé thành hai nửa.
Lệ Thừa Trung vẫn chưa hả giận, còn ở trên không trung xé loạn thêm lần nữa.
Thân thể Lý A Tứ biến thành từng mảnh vụn, máu thịt văng tung tóe, rơi lộn xộn khắp nơi, tản mác trên chín phiến đài sen đá.
“A Tứ!”
Ngũ Ngọc Kỳ vừa bi thương vừa phẫn nộ.
Do cú đánh lén của Lý A Tứ, việc thi pháp của Lệ Thừa Trung bị gián đoạn, Ngũ Ngọc Kỳ giành được tự do.
Nhìn tình trạng thê thảm của Lý A Tứ, nội tâm Ngũ Ngọc Kỳ như trời long đất lở, phẫn nộ cuồn cuộn như sóng thần.
Ánh sáng bảy màu trong hư không đột nhiên tăng vọt, pho tượng thiên nữ Tịnh Quang ở xa kia nổ tung phát ra tiếng ầm.
Thiên nữ ánh cầu vồng khoác quần áo rực rỡ từ trên trời giáng xuống, nhập vào thân thể Ngũ Ngọc Kỳ.
Ngũ Ngọc Kỳ giơ tay lên, bắn ra ánh sáng, đánh lên người Lệ Thừa Trung.
Chùm sáng xuyên thẳng qua thân thể Lệ Thừa Trung, giữa ngực bụng gã xuất hiện lỗ lớn, ánh sáng xuyên qua lỗ đó chiếu lên nhũ đá, chém ngang cột đá thô lớn, rồi chiếu lên vách đá, xuyên thủng vách núi dày mấy mét, bắn sang hang động khác.
Xuyên qua liên tiếp mấy tầng hang động, khi Ngũ Ngọc Kỳ thu tay chùm sáng ấy mới biến mất.
Lệ Thừa Trung cúi đầu xuống, không thể tin nổi nhìn cái lỗ trên ngực mình.
“Cô… Cô…”
Gã còn định mở miệng, nhưng đã thấy Ngũ Ngọc Kỳ ra tay lần nữa.
Lần này không phát ra chùm sáng, mà chỉ phất tay, ánh sáng bảy màu như dải lụa bay ra, quấn quanh cổ Lệ Thừa Trung.
Đầu của Lệ Thừa Trung rơi xuống, lăn lông lốc tới giữa đài sen, vừa khéo rơi cạnh ngọn đèn xanh kia.
Trên đèn xanh vẫn còn ngọn lửa đang cháy, chiếu sáng cái đầu trọc và đôi mắt trợn trừng không thể nhắm, trông như thể đó là chụp đèn hình đầu người, còn ánh sáng thì phát ra từ bên trong.
“A Tứ!”
Ngũ Ngọc Kỳ lao tới đài sen máu, trong lòng vô cùng đau đớn, hai tay run rẩy, thu nhặt những mảnh thi thể và máu thịt còn sót của Lý A Tứ trên đài sen.
Nhưng thủ đoạn của Lệ Thừa Trung quá tàn độc, thân thể Lý A Tứ căn bản đã không thể ghép được nữa.
Ngay lúc này, bỗng nghe tiếng Phật hiệu vang lên:
“A Di Đà Phật!”
Trong động Phật cổ, ánh sáng Phật tỏa sáng, ánh lành muôn dải.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất