La Thế Hào nghe thấy hai chữ Minh Bộc, vô cùng kinh hãi.
Sao có thêm kẻ nữa biết đến Minh Bộc?
“Ai? Rốt cuộc anh là ai?”
“Tôi chính là người mà Minh Bộc bảo anh chờ đợi.”
La Thế Hào thấy người đó bước ra từ trong đám đông, cả người không có chút dao động pháp lực nào, trông giống như người thường, nhưng anh bước đi nhẹ nhàng như gió, nhạt như mây khói, khiến trời đất vì đó mà lu mờ.
“Anh… Anh thật sự là thánh chủ sao?”
“Đừng nghe, La Thế Hào, đó không phải là người anh cần chờ!”
Trong hư không truyền đến giọng nói, như gió âm u chui thẳng vào tai La Thế Hào.
La Thế Hào chấn động tâm thần, tỉnh ngộ ra, biết rằng người đàn ông trước mắt này, bất kể có phải là người Minh Bộc bảo hắn chờ hay không, cũng tuyệt đối không thể đi cùng hắn trên một con đường.
Không cùng đạo, không thể cùng nhau mưu tính.
Mà với La Thế Hào, kẻ từng trải qua loạn thế thượng cổ, lấy thân quỷ tu, gian nan sống sót từ cuộc chiến ma thần, xây dựng nên quỷ thành Phong Đô, thì đã không phải đồng đạo, tất nhiên sẽ là địch.
Vì vậy hắn quyết định nhân lúc đối phương còn chưa ra tay, mau chóng hấp thu hồn quang của Dã Trọng và Du Quang, khôi phục thực lực, cho dù không đánh được, ít nhất cũng có thể chạy thoát. Chỉ cần quay về Phong Đô, cho dù là Chân Vũ giáng lâm, cũng chưa chắc đã làm gì được hắn.
Nhưng người đang ở ngay trước mắt, hắn không đoán được thực lực của kẻ này, mà bản thân chưa kịp hấp thu hồn lực của Dã Trọng và Du Quang, không dám nói lời quá chắc, lập tức nói:
“Nếu anh có thể chứng minh anh là thánh chủ, tôi sẽ đi theo anh.”
“Đừng nghe anh ta, La Thế Hào, anh mau hấp thu hồn lực đi, tôi sẽ giúp anh chặn anh ta!”
Dường như u niệm Minh Giới rất sợ La Thế Hào đổi ý.
Gió lạnh nổi lên bốn phía, cát bụi mù mịt, tựa như vô số ác ma gào thét kéo tới.
Cả bầu trời tối sầm.
Trong không khí tràn ngập tử khí.
La Thế Hào thấy u niệm có thực lực như vậy, trong lòng mới dần yên tâm hơn.
Hai tay chấn động, siết chặt Dã Trọng và Du Quang, dốc sức hấp thu hồn khí của bọn họ.
Nhưng hắn còn chưa kịp hút được ngụm nào, đã thấy người đàn ông kia giơ ngón tay, nhẹ nhàng chỉ về phía trước.
Gió dừng lại, cát lắng xuống, mây đen đầy trời tan biến.
Ánh mặt trời rơi xuống, chiếu lên mặt đất, rực rỡ ánh vàng.
Tiếp theo đó, cảnh tượng càng khiến La Thế Hào chấn động đã xảy ra.
Những cỏ cây vốn bị tử khí làm ô nhiễm mà héo tàn, lập tức sinh trưởng um tùm; những dã thú đã hóa thành xương trắng, mọc ra máu thịt, đứng dậy…
Tất cả lại trở về dáng vẻ trước khi bọn họ đến, xanh biếc dập dờn, sức sống tràn trề.
“U niệm? Còn ở đó không?” La Thế Hào không nhịn được hỏi.
Không có ai trả lời hắn.
Hắn hoảng loạn, nhìn sang hai bên, phát hiện Dã Trọng và Du Quang cũng không thấy đâu nữa.
La Thế Hào có cảm giác mơ hồ, như thể tất cả những gì vừa trải qua đều chỉ là ảo giác.
Nhưng người đàn ông đang đứng dưới gốc cổ thụ cách đó không xa kia, gương mặt thản nhiên, dáng vẻ coi thường tất cả, nói cho hắn biết, là thật, tất cả đều là thật.
Cuối cùng La Thế Hào cũng tin rằng, người trước mắt chính là người mà Minh Bộc bảo hắn chờ, là thánh chủ chân chính.
“Cung nghênh thánh chủ trở về!”
La Thế Hào phủ phục xuống, trong lòng kèm theo vài phần hoảng sợ. Cảm giác này đã rất lâu rồi hắn mới có, ngay cả khi đối mặt với thiên nữ Tịnh Quang và Quang Minh Pháp Vương ở núi Ngũ Đài, đối mặt với ngũ phong liên tỏa, chuông U Minh vang vọng, hắn cũng chưa từng hoảng loạn như vậy.
“Tôi không phải thánh chủ của anh.”
“Không, anh chính là thánh chủ, tôi sai rồi, xin thánh chủ tha thứ.”
“Anh sai ở đâu?”
“Tôi sai vì có mắt như mù, không nên nghi ngờ thánh chủ, không nên nhẹ tin lời của u niệm Minh Giới.”
Lý Dục Thần chỉ vào đám sơn dân trong rừng: “Còn bọn họ thì sao?”
“Bọn đó chỉ là những người dân thấp hèn, mạng như kiến hôi, không đáng nhắc tới.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất