Tra Na Lệ có chút ngạc nhiên nhìn Mã Sơn, cười nói: “Giỏi thật đấy, không ngờ bây giờ anh trở nên tinh tế như vậy, đầu óc cũng linh hoạt hơn rồi, đã biết từ sớm sao không nói với em?” 

 

“Haiz, vợ anh thông minh tuyệt đỉnh, cần gì anh phải nhắc nhở, chắc chắn đã biết từ lâu rồi.” Mã Sơn cười hì hì, “Vợ không nói, chắc chắn là đang thử lòng anh, đúng không?” 

 

“Nịnh giỏi cũng vô ích!” Tra Na Lệ cười trách, “Nếu anh không nói ra được lý do, xem em xử anh thế nào!” 

 

Mã Sơn nói: “Thật ra lúc đó anh cũng không chắc chắn lắm, cho đến khi thuyền bốc cháy. Abhishek tưởng mình thông minh, cho rằng dùng ngọn lửa vực sâu là có thể đổ tội cho Narendra, nhưng hắn không biết, trong ván cược với Narendra, anh đã nắm được ngọn lửa vực sâu. Ngọn lửa trên thuyền, anh nhìn qua là biết không phải do Narendra phóng, nếu là Narendra, chưa chờ đến lúc hắn đến báo tin, con thuyền đã bị thiêu rụi rồi.” 

 

“Vậy tại sao lúc đó anh không vạch trần hắn? Còn đi theo hắn đến đảo Hỏa Vân tìm Narendra?” 

 

“Bởi vì anh không chắc mục đích của Abhishek là gì? Có phải hắn liên thủ với Narendra lập bẫy để dụ anh mắc câu không, hay là chuyện gì khác? Mãi đến khi đến đảo Hỏa Vân, anh mới chắc chắn bọn họ không cùng phe.” 

 

“Vậy mục đích của hắn là gì?” 

 

“Hắn muốn mượn tay anh giết Narendra.” 

 

“Tại sao?” 

 

“Anh không biết.” Mã Sơn lắc đầu, “Nhưng anh đoán, hắn rất có thể là người duy nhất ngoài Narendra nắm giữ được ngọn lửa vực sâu. Chỉ là anh không thể hiểu được, ngọn lửa vực sâu bắt nguồn từ tinh khí của Chúc Long, Narendra là nhờ Thiên Tà giúp, đưa tinh khí Chúc Long rót vào trong thai, hòa hợp với khí tiên thiên của cậu ta, nhưng sao Abhishek có được tinh khí Chúc Long?” 

 

Tra Na Lệ cười nói: “Anh có biết Thiên Tà đã rót tinh khí vào thai tiên thiên của Narendra bằng cách nào không?” 

 

“Làm thế nào?” 

 

“Thiên Tà là ma thần ngoài cõi, vô hình vô chất, nhất định phải mượn thân xác hữu hình mới có thể làm chuyện tà dâm, nhờ vào khí tiên thiên để nuôi dưỡng, từ đó sinh ra thể chất thực sự...” 

 

Tra Na Lệ còn chưa nói hết, Mã Sơn đã bừng tỉnh hiểu ra: 

 

“Ồ, em nói là, Thiên Tà mượn thân thể của Abhishek để làm chuyện đó với mẹ của Narendra... Mẹ nó...” 

 

Ba chữ sau cùng cũng không rõ là đang chửi người hay là nghi hoặc, vẻ mặt của Mã Sơn trở nên rất kỳ lạ. 

 

Tra Na Lệ nhìn mặt anh ta nói: “Không được suy nghĩ lung tung!” 

 

Mã Sơn vội vàng nghiêm mặt nói: “Không nghĩ lung tung, chỉ là, cái đó, vợ à, em xem phong cảnh nơi đây thật đẹp, bốn bề không người, cát mịn mềm như giường, mây nhẹ tựa như chăn...” 

 

“Cút!” Tra Na Lệ lườm anh ta. 

 

Mã Sơn bỗng hỏi: “Ủa, vợ ơi, sao em biết chuyện này?” 

 

Tra Na Lệ nói: “Tolama bị em giam trong khoang tàu, Abhishek đã giết bà ta, lúc giết còn nói rất nhiều, nhưng hắn không biết, em đã có thể dùng phép để tạo ra những dây leo, thì đương nhiên cũng có thể điều khiển chúng. Cuộc trò chuyện của bọn họ, sao có thể thoát khỏi tai em?” 

 

“Há, vợ à, thế sao em không nói sớm với anh?” 

 

“Hứ, ai bảo anh giấu em trước.” 

 

Mã Sơn cười lớn: “Anh đã bảo rồi mà, vợ anh lợi hại hơn anh, anh chẳng cần nói gì, vợ đại nhân đều biết hết, gọi là tâm linh tương thông!” 

eyJpdiI6ImFFYllIRk1SbnFsRmZVVVAzTW9oR0E9PSIsInZhbHVlIjoiY3VcLzk0clZ0ZmwrclRXRWVIR1RMMnFhMHhqb3JHeE0zbnhzaVRUQ1dTWVJFcElxUCtDbkpBVmtZN0Vab3NIbEciLCJtYWMiOiI3MWY0ZGUxODlhNTllYzlmYjVjYzhkYjJlNzc1Mjk4OGM4MGU5NTg5ZmVlODY1MjM5ZjA1NGU0ODgzOTMzZGI5In0=
eyJpdiI6IkxmakE2bVNQUDN6TzNkdnRuK1ZyK0E9PSIsInZhbHVlIjoiaGptK1lKUnV1UWlQV1hNNmVmaE9JbGI3NGdyb2I4Zjl6eitncTBJZmRKNldhUmpyaGVkNTVBS2d2N3M0bGdvS0xYbUZPR1k0K01wUWVuVVNLQXc2T05nVytKcWMxTU9SM2hYRU9YM3ZHTU9zcG5sek0rZU01cFRHbWRMNjdXU1FuWk9Bb0ZpYUpnR1AyWDU1aW1MT1dBWUgzclBaeVVwNmt1bkRHU3dXbWFzMlZFRktDMGdXb0NsWmNSaFIyYXNcL1JTNUZUNFllVTcxekpCMERJM2FvYnFpVW1zNDNJTXFtMm52RUVMTDBXdWRwckR1czZmbHlxY1ZQVFVUNmNHaHpOY2JBaWFMMnVNV2t2VCt5NyszZ1BMRzEwb1NEZTZFY0F1NW1McDlqdGQ3RmZ3bTNvXC90U2V6RDVwemxpMksrNmt2QmNqQnRUSDdSTlwvdTI5eEkwSlMxWWVZU2Q5bW54aE14U3FPNk5XOG1cL09uc09QdGVGenBzVm9USkNSdHlTQ080V0tvaUFmc243UzlJR1BsXC9CSlZJWmJyMlhqUHdWZlljUVVDZjI1cDJcLzBNeHNGZ1MyZW5LY2JzV0U1TXp2XC93WFh6QU92T1c4V2pcL1FuSWdoeVFnWURlcElMMHhidHVRQ1pIYWNGZUpadXRodE1HYXJ4bnVKMEdFSXNQUWJlQnR2NUtCNitIZXZFWVQ2MytYV1wvUUlDOW5WcEFWZExvTjRqdXp5dEtuMWZ2RmNQZmF6RE5kbVhJZ0cyNzN2bGozUzI2VVJ2ZGRMZXBQcW1yTjlHbGUwR2J6bndBNGt1MDN6WDNXYzFlQ1lHa2t6RFwvN0Zhck1tK0Y2SzMxVGFcL1FjYkNRT0M3c0dxUnNRWjRNT3NXdEkyNFhHeWVjUFdxNnV2UVB6ajdFZTFRdDJPb3l4dVNXVEw0Y2piV2l1RDlIU1NwZkVoVTdsQ1B5eEpvNjduV1wvTXdRMVY1a05FQ3p5YTdCVDNcLzVcL3dobjg9IiwibWFjIjoiZjYxOWExZWRkMTAyZjE1NmZjMDE1OTg1YjExYjQ1NDBlYWJlYjYzMjEzZTM4ZjIwMTZiOTI0ODE1MTU3ZmM4MCJ9

Mã Sơn cười nói: “Không giữ hắn, thì anh biết đi đâu tìm Thủy Tinh Cung chứ?”

Ads
';
Advertisement
x