Mã Sơn và Tra Na Lệ ở trong căn phòng suite sang trọng trên du thuyền.
Tra Na Lệ cười hỏi Mã Sơn: "Anh tin thằng Abhishek đấy đến mức giao cả cái thuyền này cho hắn luôn à?"
Mã Sơn nói: "Sao lại không tin? Hắn có thể đặt bom trên thuyền rồi cho nổ chết anh à?"
"Không tới mức đặt bom, nhưng cũng chẳng biết con thuyền này sẽ đi về đâu nữa." Tra Na Lệ nói.
"Nó đi đâu thì đi! Đánh một giấc no tròn trong căn phòng sang trọng nhất trên chiếc du thuyền sang trọng bật nhất thế giới mới là cái đáng quan tâm!"
Mã Sơn chợt bế ngang người Tra Na Lệ lên.
Tra Na Lệ rên lên khe khẽ, cả hai lăn lên giường.
...
Abhishek bước vào khoang hàng hóa đổ nát, gạt đám dây mây dây leo um tùm sang một bên, nhìn thấy khuôn mặt xấu xí đáng sợ của Tolama sau khi biến hình.
"Hoá ra đây là hình dáng thật của tộc Rakshasa!" Abhishek lẩm bẩm.
Tolama mở mắt ra, mấp máy môi, phát ra âm thanh yếu ớt đầy khó nhọc: "Mau cứu tôi với!"
Abhishek không vội cứu lấy bà ta mà chỉ đứng đó nhìn Rakshasi đang bị dây leo quấn lấy hệt như đang ngắm một bức tranh.
"Tôi thật sự rất tò mò rằng, rốt cuộc tộc Rakshasa của bà là người, hay là quỷ?"
Ánh mắt Tolama hiện lên vẻ kinh ngạc như thể không muốn tin vậy, tại sao một con chó nghe lời chủ như Abhishek lại dám nói chuyện với bà ta như thế chứ?
"Cậu đang nói gì thế"
"Ồ, bà không nghe rõ hả? Tôi nói là, rốt cuộc, tộc Rakshasa của bà là người, hay là quỷ?"
"Abhishek! Cậu muốn chết à?"
"Hờ…" Abhishek phì cười, sau đó làm ra vẻ cầu xin tha thứ: "Ế, tha cho tôi đi mà, Tolama, nữ thần của tôi, nữ chủ nhân của tôi ơi! Há há há há…"
Hắn vừa dứt lời đã phá lên cười, khinh khỉnh vô cùng.
Tolama tức giận quát: "Abhishek! Cậu chán sống rồi à! Mau thả tôi ra!"
"Thả bà ra để bà giết tôi à? Bà nghĩ thằng này ngu tới mức đấy hả?" Abhishek cười mỉa: "Lúc bà coi tôi không khác gì một con chó, bà có nghĩ tới cảnh ngày hôm nay không?"
"Cậu muốn làm gì?"
"Làm gì à?" Abhishek rút súng lục ra, chĩa thẳng vào đầu Tolama.
"Hừ, cậu nghĩ làm vậy là có thể giết tôi sao?" Tolama cười đầy lạnh lùng.
Tiếng súng vang lên, viên đạn bắn thẳng vào đầu Tolama.
Trán bà ta lủng một lỗ lòi cả thịt tím bầm ra, một ít chất lỏng màu xanh lam sền sệt chảy ra.
Nhưng bà ta không chết, biểu cảm trên khuôn mặt đầy dữ tợn: "Abhishek! Cậu chết chắc rồi!"
Abhishek thổi nhẹ vào nòng súng: "Chà! Tôi chỉ thử coi coi một khẩu súng hiện đại có thể bắn nát đầu một con quỷ Rakshasa hay không thôi mà. Xem ra bắn thì nát thì được đấy, nhưng đúng là không thể giết."
"Biết là không giết được mà còn không lẹ cái tay thả tôi ra?" Tolama gào lên, há miệng làm lộ hàm răng sắc nhọn ra. Tiếc thay là cơ thể bà ta bị dây mây trói chặt, đến cả pháp lực cũng chẳng cách nào thi triển được.
"Tôi có nói là muốn giết bà bằng súng đâu, tôi chỉ thử uy lực của viên đạn mà thôi." Abhishek cất súng đi, sau đó lấy một chiếc bật lửa ra, bật tách một tiếng: "Đốt bằng lửa chắc cũng cũng đủ đốt chết bà rồi nhỉ?"
Khuôn mặt dữ tợn của Tolama lộ ra vẻ châm biếm: "Đốt đi, xem xem cậu có đốt chết tôi nổi không, đốt đi!"
Nhưng Abhishek lại dập lửa, cười nói: "Bà tưởng tôi ngu tới vậy hả? Lúc tôi lấy bật lửa đốt cháy chỗ này, đám dây leo héo khô trên người bà cũng bị cháy rụi và rồi bà sẽ trốn thoát, đúng không?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất