Cuối cùng ông lão cũng ra đi. 

 

Tộc trưởng tộc người cá này, một đời bôn ba vất vả trên biển, cuối cùng lại bỏ mạng dưới đáy biển. 

 

Trước lúc lâm chung, ông ta tựa đầu vào vòng tay Trân Châu, tay siết chặt lấy tay Trân Châu, ánh mắt đầy áy náy. Lúc nào ông ta cũng nghĩ đến số phận của tộc người cá, nhưng lại bỏ quên hạnh phúc của con gái, giờ lại phải giao phó toàn bộ vận mệnh của tộc nhân vào tay con gái, nhưng lại chẳng kịp tìm cho con gái một bến đỗ nào. 

 

Không hiểu vì sao, vào giây phút cuối đời ông lão này lại nhớ đến một người, thế mới mấp máy môi, nói hai chữ: "Anh Lý..." 

 

Nhưng cuối cùng ông ta cũng không thể nói hết những điều muốn nói, vĩnh viễn nhắm mắt. 

 

"Bố ơi!" Trân Châu kêu lên đầy bi thương, nước mắt rơi như mưa. 

 

"Trân Châu, em đừng buồn nữa, bố em là một người phi thường, em nên tự hào về ông ấy." Chị Mai an ủi. 

 

"Được chết ở trong Long Cung, chắc bố cô cũng không còn gì hối tiếc nữa." Bán Thiên Yêu nói. 

 

Lão quái áo đỏ không chịu nổi mấy chuyện tình cảm ủy mị này, hơi mất kiên nhẫn nhưng cũng không nổi giận, nói: "Rồi rồi, khóc lóc có ích gì chứ, cô nên nghe theo lời dặn của bố mình mà đi tìm viên pha lê chết tiệt đó, lấy lại sức mạnh cho tộc nhân của cô đi thì hơn, rồi sau đó đi đối đầu với vị thần đã nguyền rủa tộc cô!" 

 

Chị Mai khẽ nhíu mày, trong lòng lại mơ hồ dâng lên nỗi nỗi bất an. 

 

Trân Châu nhẹ nhàng đặt bố mình xuống, lau đi những giọt nước mắt, gương mặt hiện lên vẻ kiên cường. 

 

"Trân Châu, trước lúc mất bố em có nhắc đến anh Lý, có phải ý của bố em là kêu em đi tìm anh Lý hay không?" Chị Mai nói. 

 

Trân Châu gật đầu: "Anh Lý có ơn rất lớn với tộc người cá chúng em, bố em từng nói, nếu còn một người đáng để chúng em tin tưởng và gửi gắm thì đó chính là anh Lý. Anh Lý có chí hướng cao ngất trời, sau này nếu có cơ hội, em và tộc nhân đều sẵn sàng đi theo anh Lý, nghe anh ấy sai khiến." 

 

Lúc này chị Mai mới hơi yên tâm, nói: "Anh Lý không bắt các em phải nghe lời đâu, anh ấy coi chúng sinh bình đẳng, trong mắt anh ấy, người hay yêu, tiên hay ma, thiên thần hay con kiến cũng như nhau. Chúng ta đi theo không phải vì anh ấy, càng không phải là vì năng lực hay thân phận của anh ấy, mà là vì tư tưởng và niềm tin của anh ấy, và còn có cả tấm lòng của anh ấy nữa." 

 

"Tư tưởng và niềm tin... còn có cả tấm lòng của anh ấy..." Trân Châu lặng lẽ lẩm bẩm. 

 

Chị Mai cười: "Tất nhiên, nếu bằng lòng cống hiến hết mình cho anh ấy, mãi mãi đi theo không rời xa anh ấy cũng không sao cả." 

 

"Dạ?" Trân Châu khẽ giật mình, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, may mà có ánh sáng kỳ lạ lóng lánh dưới biển che lại nên mới không nhìn ra. 

 

"Ê, ê, xong chưa đấy, các cô đi nữa không? Không đi là con khỉ yêu này đi đấy nhá." Lão quái áo đỏ sốt ruột thúc giục. 

 

Trân Châu cũng biết có ở lại đây lâu cũng vô ích, bố đã mất rồi, cũng không thể sống lại được nữa. 

 

Cũng không cần chọn nơi khác để mai táng là vì nơi đây là Thủy Tinh Cung, là chốn khởi đầu của Long tộc, được chung mộ với rồng đã là vinh dự lớn nhất rồi. 

 

Cô ấy không nỡ nhìn bố mình lần cuối, đành kiên quyết đứng dậy rồi bơi thẳng về phía ánh sáng đang chuyển động ở phía xa hơn nữa của Thủy Tinh Cung. 

 

Dù Thủy Tinh Cung đã đổ nát nhưng vẫn rất rộng lớn khổng lồ. Những cột thủy tinh khổng lồ đứng sừng sững trong nước biển, dù đã bể tan tành nhưng vẫn kiên cường đứng giữa đáy biển, hệt như những người canh giữ thời gian, kể lại thời huy hoàng. 

eyJpdiI6IkM4eDZXQ2h5SWZ4XC94Y09DdmxHXC9LQT09IiwidmFsdWUiOiJLWDlaeFZ2WVN1Vlh2NXA1NFdOcjJqcDBkTHZYVUdjbzJ3UXdaNHk3c0dpeGJpcDlZa21UbDZKaUxrU2MrMFF5IiwibWFjIjoiZjZlZTRjMTI4OWMzOGM0YTczOTlhMzQ0ODJhNjE5NmUxNmJjNDc0ZGUxYWJiMzNhYzk2NzIwMWQyZThiMTFiMCJ9
eyJpdiI6ImJ6aE44aUNxVWZQWjVoUSs1alwvVVwvZz09IiwidmFsdWUiOiJMUEYyMHhjazhITUhTS0duWHBIdWptOU9jOWlCVHk3T2lOSGg3bTIxY212d0tPSVphWGRYbU1QcFhjQlpmQjJxYUprcXRINkxTSEJDSE5wa0gxWFFsdTdsWlFKZDlnekE3MTlVekxYbXV4MTZwMG1xSmp2NHBvdEYzSnE4aXAzS2VaQXBubXlwN3lQK2pHdk53TlVQV3JhV0xPUHhTRDlHRjZDa0dydTR0S3VJOUFGblFGeXc4TldPajJNODdKNllrMlQ4UkFLK21wenkxMTg5Q1ByMUVkXC9kd28xYTZ4SFk1UUhySm1ReCtrYldtK3hDaTI3UmM4ZTdlQmMrdUpmVEFlUTNPeG00V1BoM1c1UDlaOTZvY3lqVE43MVVcL1V0ZXZremlOb1RINmltQmNSazRVUldidE1kaU9cL2c2RWl5ZnFwK045dWpGeXFTY0tGamtYZVFpanpGc20wK01cL1VRXC84Q2x6M081aHc1eWFLXC9uNXBKZzVCZzdQZ2srTVZKdDdGdjM3eGQ1MUR4MWRnYmtcL1dXcWRsQ0d5N0VlVHJtQ010QlBqVjJHYkhFRWJneVVTalVhb0xjbWVpemVCNGJJSHFXNXE0TW1NdHdMRm94SmdUSlZ1XC9OeGNPR0tWS0RuMWhGK0tQZ2Z1OUYwV1JDbEh4dFZvaXVRSDluaHQ3VGl2VmV3ZUdtT3d1R2VCS3gyNGNYemtVWWY0aHhiNGpiVDh6YXlZY1htTmJWTVwvVGVrQ09QTXhER1dBYktKU0FHMW9qSkFreXBpcE1sbm54UGJMQXJoa1Y0TDRWdjRvSitvc0lXckhxcjc0RnpENmVKbDh5Y3RUSlc5U01WMUxMcnpMYXBpbGF5SHB1UzdmNFhPRVNiNmpYbUM0TTM1XC9RUXlLTnQ1T1h2cnlBMExCSmRUKzVzXC82MXBOcE9XU01uMVpWNHBzbzRKUGJqa1BBVzlSblpFRWgyYklTYktTMmlKRm90SUVlOXVmZnFBdll2b0QrU09JOTMyVVR3NFZVcUlOUkFEQktmS3IyQzAxWEJvbFBYMlQ1aUJPbk1YNW9pOFRCdXlXT3hiVzdPOVVSREl0eTNJQ0wzajV5QlBOc3p0ZUNuanU3SDFSbjVWS25Vc25cLzVlakx5b2h2aG95MDh4ZWVVYWJBSm5zMEtNZEVENzFcL28wNVVBSUkxb3FSVEQrSzFlQjB3bHA5OHoxXC80Wkc3Q0tuMnV3SHYrY1RXUUJ2NE1pVithRnNrbUxJWnRaazlMbjl2b0E2WU9Ockc2cFpCWGNtaVloMUg5V1RHNStabllTSU1XWitVc2lLZ296RFdUV0FCNGpJaHo0QkJOYmZrK0hlV3k3eDF1OEEyUHgybm9Sb1F1TW81N1A0UkpLdVNiUDdpWndnPT0iLCJtYWMiOiIzY2FiMGE0YzE3OWYxNWU0OTQ5ZDgyMGY3MWQ4OTk4Njk5ZGMyNDE4NjJmMDY0YzUyMzIzY2M1MTc0MmZjY2IzIn0=

Nơi này linh khí dồi dào, trên mặt những bức tường và trụ cột vỡ nát phủ đầy sinh vật kỳ lạ chẳng biết tên, thi thoảng lại có vài con cá màu sắc sặc sỡ bơi qua, tô điểm thêm một chút sức sống cho đống đổ nát vốn đã tĩnh mịch này.

Ads
';
Advertisement
x