Dòng ánh sáng ấy thật kỳ lạ ấy không hề lan ra ngoài cửa hang mà chỉ di chuyển ở bên trong, giống như dòng nước đầy màu sắc.
Chị Mai bị cái hang thần bí ấy thu hút, lại nghĩ đến ba chữ Thủy Tinh Cung kia, trái tim đập thình thịch.
Lão quái áo đỏ còn đang nghĩ tới chuyện phân dơi, hỏi Bán Thiên Yêu: "Này, đồng loại của ông ỉa ra cả một ngọn núi lớn như vậy, ông không định làm gì sao?"
Bán Thiên Yêu nói: "Cá đuối Manta không ỉa ra phân dơi được, nó là cá dưới biển."
"Há há há há." Lão quái áo đỏ cười phá lên: "Tất nhiên là tôi biết đó không phải phân dơi rồi, làm gì có con dơi nào xuống biển để ỉa đâu, ông nghĩ tôi ngu chắc. Tôi chọc ông tức chơi đó, há há há!"
Bán Thiên Yêu không để ý đến ông ta mà quay đầu nhìn lại con cá đuối Manta khổng lồ kia.
"Ông nhìn chỗ này này." Ông ta đứng ở ngay mép vây của cá đuối Manta: "Trên này có dấu kiếm."
"Dấu kiếm?" Lão quái áo đỏ tò mò chồm tới xem: "Đây đâu phải dấu kiếm, giống kiểu bị cắt bằng cái kéo lớn thì đúng hơn."
Chị Mai nói: "Vậy thì đúng rồi, tôi đã từng thấy Lục đảo chủ và Tô tiên tử song kiếm hợp bích, hai luồng kiếm khí giao nhau y hệt cây kéo."
"Thế cá đuối này là do họ chém à?" Cuối cùng Lão quái áo đỏ cũng không tỏ ra vẻ nghịch ngợm nữa, nghiêm nghị nói: "Lợi hại! Thật lợi hại!"
"Không chắc là do họ giết." Bán Thiên Yêu vừa lội men theo vây cá, vừa gỡ những tảng đá đè lên nó ra: "Nơi này trông như vừa xảy ra một vụ phun trào núi lửa, trông có vẻ cũng không lâu lắm, còn cơ thể của nó lại như bị cái gì đó hút vào khiến nó không thể tránh khỏi dòng dung nham phun trào."
"Núi lửa? Ở đây làm gì có núi lửa?" Trân Châu nhìn xung quanh.
Bán Thiên Yêu quay lại chỉ vào cái hang bí ẩn lúc nãy: "Có khi là phun ra từ trong đó."
"Thủy Tinh Cung?"
Chị Mai vô thức liên hệ cái hang đó với ba chữ khắc trên tảng đá.
Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu đều sửng sờ: "Thủy Tinh Cung là cái gì?"
Thì ra họ vốn không nhận ra mấy ký tự ngoằn ngoèo trên tảng đá.
Chị Mai chỉ vào tảng đá nói: "Viết ở đây này."
"Đấy là chữ à?" Lão quái áo đỏ chăm chú quan sát.
Cuối cùng Bán Thiên Yêu cũng tìm được cơ hội trả đũa, chế giễu nói: "Đừng nhìn nữa, đít ông có xanh lè ông cũng chẳng nhận ra đâu."
Lão quái áo đỏ trợn mắt, cười khẩy: "Xì, làm như ông biết ấy."
Trân Châu nhìn chằm chằm vào tảng đá hồi lâu, bỗng kêu lên: "A, em biết rồi, đây là Long Triện!"
"Long Triện?"
Chị Mai có thể nhận ra ba chữ ấy, thì phải nhắc lại quãng thời gian cô ấy từng sống trong nhà họ Liễu ở Dũng Thành.
Nhà họ Liễu có một Tàng Thư Lâu, trong đó có rất nhiều cổ thư.
Nhà họ Liễu có một Tàng Thư Lâu, bên trong cất giữ rất nhiều cổ thư.
Lần đó cũng chẳng phải vì muốn lấy bảo vật gì mà chỉ là để chứng minh thực lực của mình, nên cô ấy đã lấy đại hai cuốn sách rồi đi ra.
Hai cuốn sách ấy, một cuốn là tâm pháp nội công bí truyền của nhà họ Liễu, còn một cuốn chuyên về loại văn tự cổ này.
Chị Mai tiện tay lật vài trang rồi vứt sang một bên. Mãi về sau, đến khi quen biết Liễu Kim Sinh rồi, mỗi lúc rảnh rỗi khi sống ở nhà họ Liễu cô ấy mới lấy ra xem lại.
Liễu Kim Sinh nói đây là một loại chữ viết vô cùng cổ xưa, từng thịnh hành ở thời thượng cổ trong các bộ lạc dọc vùng duyên hải Ngô Việt.
Chị Mai cũng không biết tại sao nhà họ Liễu lại có loại sách này, chỉ là thấy thú vị nên học được đôi chút.
Hôm nay cô ấy lại tình cờ nhận ra ba chữ này.
Nhưng việc Trân Châu nói đó là Long Triện lại khiến cô ấy vô cùng tò mò.
"Dạ." Trân Châu gật đầu: "Đây là một loại chữ viết thượng cổ, nghe nói chúng có liên quan đến long tộc. Tổ tiên tộc người cá của chúng em cũng từng dùng loại chữ này, chỉ là đã rất rất rất lâu rồi thôi, lúc chị nói ba chữ kia là Thủy Tinh Cung thì em mới nhận ra."
"Nói vậy, dưới kia chính là long cung?" Lão quái áo đỏ hỏi.
"Chuyện đó thì tôi không biết." Chị Mai nói: "Chỉ là tôi đang nghĩ, Lục đảo chủ và Tô tiên tử có đi vào ngõ này hay không thôi."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất