"Em gọi về nhà chưa?" Chị Mai hỏi. 

 

 

Nghiêm Cẩn lắc đầu: "Họ vẫn đang cho là em đang học ở thủ đô, nếu biết em ở đảo Cửu Long, họ sẽ lo chết mất." 

 

Chị Mai ngạc nhiên hỏi: "Em không nói sao họ biết được?" 

 

Lâm Vân nói: "Haizz, chị Mai không biết đấy chứ, từ nhỏ tới lớn thằng em họ của em không biết nói dối, người nhà hỏi cái gì là khai sạch cái đó." 

 

Chị Mai gật đầu. Nghiêm Cẩn thông minh bẩm sinh, nhưng đúng thật là một đứa trẻ thật thà và cũng là đứa trẻ có hiếu. 

 

"Không biết nói dối là chuyện tốt, đó là phẩm chất rất tốt, cứ tiếp tục phát huy đi, xã hội thời nay hiếm có lắm đấy!" Chị Mai nói: "Rồi, em cũng đừng lo nữa, mở đập xả lũ là vì phía thượng nguồn Huy Châu đang căng thẳng, nhưng cũng không đến mức làm ngập lụt đâu. Dù có thiên tai thật thì chính phủ cũng không bỏ mặc, nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa thôi. Lát nữa chị sẽ giúp em hỏi thăm tình hình." 

 

Lúc này chân mày Nghiêm Cẩn mới giãn ra, thở phào một hơi. 

 

Đúng lúc đó, tam đảo chủ Ninh Phượng Toàn đến nói: "Chị Mai, trên đảo đến mấy vị khách kỳ lạ tới nói là muốn gặp Đinh Hương." 

 

"Gặp Đinh Hương?" 

 

Chị Mai rất tò mò, ai lại chạy đến đảo Cửu Long để tìm Đinh Hương chứ? 

 

"Khách nào vậy?" 

 

"Một người là chủ vườn trà Thanh Nham tên Từ Thanh, tôi nhớ trà trên đảo mình là do họ làm ra, dù chưa gặp mặt lần nào nhưng coi như là bạn cũ. Chỉ là mấy người đi cùng hắn... Trương thiên sư của núi Long Hổ nói trên người họ có yêu khí, may mà tôi với anh hai ở đó, không thì đánh nhau rồi." 

 

Chị Mai nghe vậy lập tức đứng bật dậy, thầm nghĩ vì sao đám người ở núi Vũ Di lại đến đây? Cô ấy vội rời lầu Vọng Hải, đi theo Ninh Phượng Toàn đến thẳng đến quảng trường trung tâm. 

 

Lúc đến nơi, nơi đó đã tụ tập rất nhiều người, đều là những người đến hỗ trợ đảo Cửu Long hỗ trợ, vây thành một vòng tròn lớn, không khí ồn ào náo nhiệt mà căng thẳng vô cùng. 

 

Ở giữa vòng vây là hai nhóm người đang đứng đối diện nhau. 

 

Một bên là các cao thủ đạo môn với đại diện là Trương Vân Phổ của núi Long Hổ, Cổ Thủ Mặc của Mao Sơn và Lâm Thiết Phong của phái Thần Tiêu. Mặt mày ai nấy đều vô cùng nghiêm nghị, kiếm khí quấn quanh. 

 

Còn bên kia là Từ Thanh của vườn trà Thanh Nham, bên cạnh hắn là Ô Long chân nhân. 

 

Hai người bọn họ trông khá bình thường, chỉ mặt mày có hơi khó chịu, nhưng lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu đứng sau lưng họ đã không còn kiên nhẫn nữa, vẻ mặt đầy tức giận, cố gắng đè nén yêu pháp. 

 

Chị Mai từng đến núi Vũ Di nền đã từng tiếp xúc qua với bọn họ, biết họ không phải loại yêu quái tầm thường, năm xưa lão quái áo đỏ không chịu phục mà còn dám xông lên đánh cả Lý Dục Thần; còn Bán Thiên Yêu lại có thể đấu pháp với Tử Hư chân nhân ở dãy sau núi Thục Sơn hàng trăm năm mà không phân thắng bại. 

 

Nhưng lại chưa từng nhìn thấy Ô Long chân nhân ra tay lần nào, cũng chẳng rõ thực lực ra sao. Nhưng đã là người được Minh Bộc nhờ giữ đèn Minh Hải ở núi Vũ Di chờ Lý Dục Thần, lại còn có thể trông giữ được lão quái áo đỏ này, chắc chắn không thể yếu được. 

 

Nhỡ mấy người này nổi điên lên mà Lý Dục Thần, Lâm Mộng Đình và Đinh Hương đều không có mặt, e là sẽ chẳng có ai cản nổi họ. 

 

Nhị đảo chủ Kỷ Quảng Lai đang làm người đứng giữa giảng hòa, vừa xoa dịu nhóm của Từ Thanh vừa khuyên răng các đạo trưởng. 

 

"Trương Thiên Sư, Cổ đạo trưởng, Lâm chưởng môn, các vị tiền bối, xin bình tĩnh lại. Từ tiên sinh đây là chủ vườn trà Thanh Nham ở núi Vũ Di, cũng là bạn cũ của chúng ta, là khách quen, mấy ngày nay mọi người đều đã uống trà họ sản xuất đấy! Bọn họ đều là bạn của anh Lý, cũng là bạn của chúng ta." 

 

"Ông chủ Từ và ông Ô thì không vấn đề gì, nhưng hai người phía sau họ rõ ràng là yêu nghiệt, yêu khí ngút trời! Chẳng phải chúng tôi đến đảo Cửu Long là để hợp lực đối phó với yêu quái biển hay sao? Yêu quái biển còn chưa diệt được, vậy mà yêu nghiệt đã lẻn lên đảo, thật là to gan mà! Hôm nay không diệt trừ chúng, ngày mai các người còn sống không?" 

 

Chưởng môn phái Thần Tiêu Lâm Thiết Phong quát lớn, bảo kiếm trong tay xoay một vòng, kiếm khí chĩa thẳng về phía trước. 

 

Ông ta vừa cử động, Trương Vân Phổ và Cổ Thủ Mặc cũng lập tức rút kiếm ra, chuẩn bị tấn kích. 

 

Bên kia, lão quái áo đỏ đã không còn nhịn được nữa, áo đỏ tung bay, mặt mũi dữ tợn hét lớn: "Tức chết ông đây rồi!" 

eyJpdiI6InVqVmFVXC9cL1Nzc1ZnMG9yUmpnTE5IUT09IiwidmFsdWUiOiJ1WklIWm9UVFdvOTkzVEVZZzBGV01VNEpiVFNGMlZRYVc4ZHVEcXpBTE9FbE91YzRGandVVTMzN1MzdE41WW16IiwibWFjIjoiMWM4ZGY5NTliNGY1YzJmOWUxYTM1ZTI2MjJlMjcyMzMyOTI2NjZjNTQxYThmOWMwOTk5YjMxZWZjMWIzNmIwZiJ9
eyJpdiI6IktQNGQwYlFkWllcLzY5MjFxQlBPMlFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5iNHR4NlpjdmJZUE8ydGU1RmVpazF6UjhqYmhWdXp4Njkrb2dnbGhlWWNudGJTVlI4RXFGRVdtSEMwXC9kZldQTXhiQkcwdFJjd1l2RVdEK1J5RXlGQnlsOFRlVzZGQnI3MGlpckt4a3lxUjBJdEtqY1wvTmZaTUtWaCtNWm8zU1wvb253cG9sT1VzMVVOWWlOV2tvV3R2ZzFscmlmbmpHTm5iblRQT2h2Y1wvbU9acTA0YVdIYTFSaFhCV3R6dEE5UWw4NTZoYUJzcHRxUFBIZVg2UHYwd2NWUnhTRks5bGFKNzF0UzhydEkwMGJONlN3Wm1CMFNlMlhUV0hMSzFrK2locDhBbXFDRkljVVBlbFJTc2NvSHNodz09IiwibWFjIjoiOWNhY2IwNTExMTMxYzFhODk1Y2NhMjZjZmZiMDZmYTA1MWZlNGM5MDkzMGQzZTllNzhiNGMyZDFlYjY3MWRiMCJ9

Ads
';
Advertisement
x