Nhân viên phục vụ đi qua giữa các vị khách, khay cầm trên tay là những ly rượu sủi bọt nhẹ, chất lỏng màu vàng óng khẽ lay động trong ly.
Đã có vài vị khách nôn nóng bắt đầu chơi, tiếng xúc xắc lăn trong bát sứ trắng, âm thanh thanh thoát của chip va vào nhau, cùng tiếng thì thầm của các vị khách đan xen tạo nên bản giao hưởng đầy căng thẳng và kích thích.
Cùng với sự xuất hiện của Mã Sơn và Tra Na Lệ, những người khác cũng lần lượt bước vào, muốn xem hôm nay hai nhân vật chính — Mã gia nổi danh Hào Giang và nữ thần bài huyền thoại Đại Mã — sẽ thể hiện kỹ năng cờ bạc siêu phàm như thế nào.
Nhưng điều mà giới tinh anh và các ông trùm sòng bạc ở Atlan thật sự mong đợi, là cuộc đối đầu bên ngoài bàn cược.
Bởi vì ai cũng biết, những trò chơi trên bàn bạc không thể giải quyết được vấn đề ngày hôm nay, giống như ở Las Vegas, thứ khiến các ông trùm sòng bạc toàn thế giới phải khiếp sợ cuối cùng là luồng kiếm khí xuyên qua màn hình của Lý Dục Thần.
Những người biết rõ tình hình đều hiểu rằng, thiếu gia Narendra ngày hôm nay và con tàu này vốn dĩ được chuẩn bị cho Lý Dục Thần.
Việc Lý Dục Thần không đến khiến không ít người có chút thất vọng.
Mã Sơn và Tra Na Lệ chọn bàn gần trung tâm rồi ngồi xuống.
Lúc này, du thuyền bắt đầu chuyển hướng, từ từ rời khỏi bến cảng.
Du thuyền di chuyển rất êm, những người trong sòng bạc không cảm nhận được nó đang chuyển động, ngay cả sâm banh trong ly cũng không hề rung lắc.
“Đây đúng là con tàu tuyệt vời!”
Mã Sơn ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên qua boong tàu, nhìn thấy đại dương bao la vô tận.
Nơi này chính là Atlan, ở nửa bên kia của Trái Đất.
Không hiểu vì sao, Mã Sơn bỗng dưng nhớ đến cổng đá cẩm thạch khắc ba chữ “Thủy Tinh Cung” trên quảng trường khu giải trí Manha.
“Em nói xem, Long Cung Tây Hải, có phải ở dưới đáy Atlan không?” Anh ta đột nhiên hỏi
“Long Cung?”
Tra Na Lệ sững sờ, chợt nhớ ra, chẳng phải người đàn ông của mình chính là con rồng sao?
…
Lục Kính Sơn nhìn ba chữ cổ “Thủy Tinh Cung” trong lòng vô cùng chấn động.
“Chẳng lẽ thật sự có Long Cung sao?” Ông ấy dùng thần niệm hỏi Tô Bích Lạc bên cạnh.
Tô Bích Lạc cũng vô cùng chấn động, lắc đầu nói: “Tỷ không biết, trong thư cổ của Thiên Đô ghi chép về nguồn gốc loài rồng rất mơ hồ, còn những chuyện trước trận đại hồng thủy thì chỉ có vài dòng rải rác. Tuy nhiên thư cổ Thiên Đô nhiều như biển khơi, có lẽ có những thứ chúng ta chưa từng đọc qua thôi.”
Lục Kính Sơn nói: “Tỷ nói xem, liệu những thứ đó, có phải đang đi tìm Long Cung không?”
Đây là hy vọng của ông ấy, nếu đúng như vậy, thì khủng hoảng ở đảo Cửu Long có thể được giải trừ.
Hai người cùng nhau dọn sạch bề mặt tảng đá cổ này.
Tảng đá này rất lớn, một nửa chìm sâu dưới lòng đất, trong quá trình vận động địa chất hàng chục triệu năm đã hòa làm một với mặt đất dưới đáy biển, như thể vốn dĩ nó đã mọc lên từ nơi đó.
Xung quanh không phát hiện thêm tàn tích nào khác, rõ ràng những thứ đó nằm sâu hơn dưới lòng đất, nơi đây đã bị sự chèn ép của các mảng kiến tạo và nham thạch phun trào từ núi lửa làm biến dạng địa hình ban đầu, chỉ còn tảng đá khắc ba chữ “Thủy Tinh Cung” có lẽ là phần còn lộ ra của cổng cung điện năm xưa.
Chắc cung điện nằm bên dưới, nhưng lớp đất đá ở đây quá dày, thần thức không thể dò tìm được vị trí Hư Cốc, hơn nữa nơi đây là chỗ tiếp giáp giữa các mảng địa tầng, nếu cưỡng ép dùng pháp lực công phá, không biết sẽ dẫn đến chuyện gì.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất