"Nói nghe hay lắm, nhưng anh có đủ quyền quyết định không?" Mã Sơn hỏi.
Abhishek khẽ mỉm cười: "Những việc khác thì tôi có thể không quyết được, nhưng chuyện đánh bạc thì tôi hoàn toàn có thể làm chủ."
"Nói nghe nhẹ nhàng nhỉ, nếu các người thắng, đương nhiên mọi chuyện đều do anh quyết, nhưng nếu các người thua, đến lúc đó cấp trên của anh phủi tay chối bỏ thì chúng tôi tìm ai nói lý đây?" Mã Sơn cười khẩy, "Chúng tôi không sợ anh giở trò, nhưng chúng tôi không muốn mất thời gian, tốt nhất để ông chủ của anh ra mặt đi."
"Đợi lên thuyền rồi thì dĩ nhiên các vị sẽ gặp được ông chủ của tôi thôi." Abhishek nói.
Mã Sơn biết rõ đối phương có âm mưu, nhưng anh ta chẳng bận tâm, nếu ra biển đánh cược mà lại sợ hãi lùi bước thì anh ta không phải Mã Sơn, cũng chẳng đến thành phố Atlan này.
"Được, vậy cược với các người một ván, nhưng ba ngày thì lâu quá, ông đây đâu rảnh vậy, một ngày thôi. Ngày mai luôn, thế nào?"
"Được, chốt kèo!" Abhishek sảng khoái đồng ý.
...
Sáng hôm sau, Mã Sơn và Tra Na Lệ đứng trên bến cảng của thành phố Atlan, nhìn chăm chú vào vật khổng lồ trước mắt —— có lẽ đây là du thuyền cỡ lớn xa hoa nhất thế giới.
Ánh bình minh chiếu lên thân du thuyền, phủ lên đó một lớp ánh vàng rực rỡ, khiến chiếc du thuyền này trông chẳng khác nào một tòa cung điện nổi trên mặt biển. Bề ngoài du thuyền cực kỳ tráng lệ, thân thuyền đính đầy những viên đá quý lấp lánh, tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu dàng qua khung cửa sổ khổng lồ, như đang chào đón từng vị khách quý sắp bước lên thuyền.
Tra Na Lệ mặc váy dạ hội, khoác tay Mã Sơn trong bộ vest trắng, chậm rãi tiến về phía lối lên thuyền.
Trận cược sắp diễn ra trên vùng biển quốc tế của Đại Tây Dương này đã lan truyền khắp thế giới từ ngày hôm qua.
Lang Dụ Văn cử người mang lễ phục đến cho bọn họ, nói rằng không thể để mất thể diện và khí phách của Mã gia Hào Giang và thần nữ Đại Mã.
Cử hẳn một chiếc máy bay riêng chỉ để đưa hai bộ lễ phục, quả thật rất có khí phách.
Hành động khí phách ấy đương nhiên khiến cả thành phố Atlan chấn động.
Mã Sơn biết rõ Lang Dụ Văn cố tình làm vậy, người này luôn làm việc chu toàn, suy tính sâu xa, ngay từ ngày đầu tiên ông ta tiếp quản tập đoàn Kinh Lý, khi vẫn còn thuê văn phòng ở Hòa Thành, ông ta đã bắt đầu dàn xếp thế lực ở Hương Giang và Bắc Mễ. Điều này khiến Mã Sơn vô cùng khâm phục.
Mã Sơn vốn không thích mặc lễ phục, nếu là người khác đưa lễ phục đến thì anh ta chẳng buồn nhìn, nhưng vì là Lang Dụ Văn gửi đến nên anh ta đã mặc vào.
Mã Sơn có thân hình cao lớn, mặc lễ phục trông càng thêm khí phách, còn Tra Na Lệ bên cạnh anh ta thì kiều diễm động lòng người, đến mức át hẳn nhóm minh tinh đã chờ sẵn trên boong.
Với hai màn ra mắt trước ở Hào Giang và Las Vegas, ván cược lần này càng thu hút sự chú ý khắp nơi.
Gần như toàn bộ nhân vật nổi tiếng của thành phố Atlan đều đã đến, còn có những người bay xuyên đêm từ những nơi khác đến.
Cảng biển đông nghẹt, nhân vật nổi tiếng tụ tập, váy áo rực rỡ, ai nấy đều toát lên vẻ tự tin và phong thái ung dung. Khi Mã Sơn và Tra Na Lệ xuất hiện, họ lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi ánh nhìn.
Mã Sơn nắm tay Tra Na Lệ, chậm rãi bước lên thang du thuyền.
Trên boong đã sớm chật kín khách khứa, phần lớn là ông trùm các sòng bạc địa phương.
Ở giữa boong, giữa hai hàng vệ sĩ giả làm người hầu, có ba người đang đứng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất