"Bà quen sư phụ tôi à?" Tra Na Lệ nhìn chằm chằm người phụ nữ lớn tuổi, hỏi. 

 

"Ừ, hơn năm mươi năm trước, khi bà ta còn đang nghiên cứu vu thuật trong rừng, tôi đã quen bà ta rồi." Trên mặt người phụ nữ lớn tuổi không thay đổi biểu cảm gì, nhìn không ra tâm trạng hiện tại của bà ta. 

 

"Xin hỏi tiền bối họ tên là gì?" Tra Na Lệ không xác định được mối quan hệ giữa người phụ nữ này với sư phụ mình, nên thay đổi thái độ. 

 

Mã Sơn cau mày. Anh ta không cho rằng người đang đứng cùng Abhishek vào lúc này là phe có lợi cho mình, nhưng nể mặt Tra Na Lệ nên không nói gì. 

 

"Cô không có tư cách biết tên tôi." Giọng lạnh lùng của người phụ nữ lớn tuổi mang theo sự kiêu ngạo, như thể trước mặt bà ta chỉ là hai kẻ ăn mày mà thôi. 

 

Mã Sơn lập tức nổi giận, giơ chân dậm mạnh xuống đất, rắc một tiếng, mặt đất dưới chân anh ta nứt toác ra. 

 

Một vết nứt bắt đầu từ dưới chân Mã Sơn, lan dài ra trước và sau. 

 

Sòng bạc Taj Mahal có diện tích hơn sáu mươi nghìn mét vuông bị xẻ làm đôi, vết nứt kéo dài đến quảng trường phía trước khu giải trí, rồi lan ra tận vườn hoa thành phố phía sau. 

 

Những người đang đứng trong đại sảnh sòng bạc tưởng rằng có động đất, cảm thấy mặt đất đang dịch chuyển, nhưng không ai dám cử động dù chỉ một chút. 

 

Khi tòa nhà tách đôi, những người chẳng may đang ở ngay giữa khe nứt các tầng trên rơi xuống, nhưng lại được một luồng sức mạnh kỳ lạ kéo lại, chậm rãi hạ xuống đất. Bọn họ có người mặc đồ ngủ, có người khoác áo tắm, thậm chí có hai người đang ôm nhau, rơi xuống rồi, họ đều chưa hoàn hồn đứng ngây ra đó, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

 

Khi luồng sức mạnh khiến không gian nứt toác ấy tràn về phía Abhishek và người phụ nữ lớn tuổi, Abhishek hoàn toàn sững sờ. 

 

Sắc mặt người phụ nữ lớn tuổi chợt nghiêm lại, ánh mắt lóe lên hàn quang. Bà ta xoay cổ tay, một luồng sức mạnh thần bí dâng lên từ dưới chân bà ta, mang bà ta và Abhishek bay vút lên, tránh khỏi sóng xung kích, lơ lửng giữa khe nứt của tòa nhà. 

 

"Mã Sơn, sao anh vẫn nóng nảy như thế chứ?" Tra Na Lệ cười nói, giọng không hề có chút trách móc. 

 

"Em vẫn lương thiện như vậy." Mã Sơn nhìn những người vừa rơi xuống từ trên lầu, rõ ràng họ đã được Tra Na Lệ cứu, nếu không giờ họ đã ngã chết ở đây rồi. 

 

Bên ngoài vang lên tiếng hô hoảng loạn, rõ ràng là những người ngoài sòng bạc vì tòa nhà bị nứt mà kinh sợ. 

 

Ngược lại thì người ở bên trong hiện tại vẫn yên lặng, vì cú sốc mà họ đang trải qua trong lòng còn vượt xa nỗi sợ hãi. Trong nỗi kinh hoàng cực độ, bản năng gào thét biến thành im lặng, giống như nếu một hạm đội người ngoài hành tinh đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời của loài người, e rằng cũng chẳng ai kêu cứu, mà chỉ biết im lặng nhìn, chờ xử chết. 

 

Người phụ nữ và Abhishek từ từ hạ xuống đất. 

 

Abhishek kinh hãi hoàn hồn lại, quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh. 

 

"Hừ, sức mạnh không tệ!" Người phụ nữ chuyển sự chú ý từ Tra Na Lệ sang Mã Sơn, "Tôi xem thường các người rồi, cứ tưởng chỉ là đệ tử của Pháp Đế Mã, không ngờ..." 

 

Bà ta lạnh lùng cười, "Năm đó ở Tùng Lâm, nếu bên cạnh Pháp Đế Mã không đột nhiên xuất hiện một cao thủ kiếm đạo, bà ta căn bản không phải đối thủ của tôi. Quả nhiên, thầy thế nào thì trò thế nấy, vẫn phải dựa vào đàn ông!" 

 

Mã Sơn giận dữ, định ra tay, nhưng bị Tra Na Lệ ngăn cản. 

 

"Bà ta bôi nhọ sư phụ em, chuyện hôm nay anh đừng nhúng tay, để em tự giải quyết." Tra Na Lệ nói. 

 

"Bà ta rõ ràng đang khích tướng, vợ à, em đừng mắc bẫy mụ già này!" Mã Sơn nói. 

eyJpdiI6Imp1WlM3S2NNYzhjVVRhZXNMOWF0ckE9PSIsInZhbHVlIjoiT2Y5ek9LdGwzQ1BzRVd3UW9DRzdYZ3ZEdGpqYWNuVXd6TTdOYmtiZFdZVVwva0Q2cnRyelBPZUV5dkVVejFxSjUiLCJtYWMiOiJmYzUyMzk5MDk1NGExMjUxMDcwZDhkZDRhNzRkNmU2ZmJmNTUwNWI5ZDU3MWQ4OTAzYTk0MTlmNDBkMGYyMjU5In0=
eyJpdiI6ImtVUFY3UEViS052Mzk0NG1hSlVcL3p3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijk0NlltbXU2RGFURzNGWTBqb09EYjBsNFMyVlZwK2FvUTFjcjdzYm1STVZWNjlYUVJveWZOU2xobDhYSlRYRTZhNGgxNk1oVnFZVml6Zk1sMUtjYTlSWjBxbzlxZ1JoNGp3WWUzV0xZb1VvNUxpczJSVkg5TEJlbTF2SCtvanQ0cm52ZVJKYWViUjEzblwvSmExV0paNW5NVHV5bjdxVUErSndUYnJTc3RITmxVcHAwemlvRGtkQVNVZWljcVROazZoRVRsdVBTUnczXC9QOHl3U2RLaVJHSURZK3JEM1VNTUcyUlBDajQ3QUFYZ2dVUzI3NCtwV3NZb1U4bmtLZ2ZiVmJKSHhQRmd1K3NYK3BFdklcL3JHUDBnWWd0NkJMSDhTYkZXWXFTanFUVVlzUXNDYkVUV1VBQU1QTSt6MDljV1FKaXRodHBNS0VpT0pTNXBNTUFJQTgxQlFyeHZaVENHT0tkS3A1NThiclwvQUhqcWl0cEZzTzRjcHJiZTBJNXl2V01NVG5wbFhlWmp3T2RmV2pwaDQ0V1Y5ZEowaDdnem1hMXFvUVduZmhkVG5JPSIsIm1hYyI6IjQxNGMxZmFkNDIyMWY2N2Q1MDdmNDhhNjZjODNmNDMwY2YwYmU0ODc1Zjk5Yjg4MjgwMmNjODNlMWY2YjdkMDgifQ==

Nói rồi, cô ấy bước lên một bước, không nói thêm lời nào, vươn tay ra, cánh tay dài ra như cành cây, năm ngón tay hóa thành dây leo khô ngàn năm, uốn lượn giữa không trung, cuốn thẳng về phía người phụ nữ lớn tuổi kia.

Ads
';
Advertisement
x