Mấy ngày tiếp theo khá yên bình, con quái vật bạch tuộc Thạch Hấp Tử dường như bị mũi tên kia của Lâm Vân dọa sợ, rút xuống biển không còn xuất hiện nữa. 

 

Ngay cả các thiết bị thăm dò dưới đáy biển cũng không phát hiện được sự tồn tại của chúng nữa, như thể đã biến mất vào hư không, khiến người ta hoài nghi liệu những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua có phải chỉ là ảo giác không. 

 

Nhưng bề mặt càng yên lặng thì càng có khả năng bên dưới ẩn giấu sóng ngầm dữ dội. 

 

Trân Châu đích thân dẫn tộc người cá ra khơi điều tra tin tức, họ có thể giao tiếp với các sinh vật biển, nên tin tức trong lòng biển, họ nhanh nhạy hơn con người nhiều. 

 

Những người khác chỉ có thể ở lại đảo Cửu Long chờ đợi. 

 

Người bận rộn nhất có lẽ là Lâm Vân. 

 

Để giúp cậu ta sớm bước vào “Tiên Thiên”, Tô Bích Lạc cùng mọi người quả thật đã dốc hết vốn liếng, toàn bộ thuốc mang từ Thiên Đô đến, có thể cho đều cho Lâm Vân uống hết, tất nhiên Nghiêm Cẩn cũng được hưởng ké, uống không ít. 

 

Phải biết rằng Tô Bích Lạc xếp thứ bảy ở Thiên Đô, thân phận địa vị còn cao hơn cả Lý Dục Thần, nên linh dược trên người cô ấy đương nhiên cũng nhiều, không như Lý Dục Thần chỉ có mấy loại dược thường dùng, ngay cả đan Hồi Nguyên cũng phải tự luyện. 

 

Ngoài việc dùng dược, điều quan trọng hơn là Tô Bích Lạc và Lục Kính Sơn đích thân lấy công lực trợ giúp hai người vận hóa, đồng thời chỉ điểm họ luyện công. 

 

Tất nhiên, nếu việc bước vào Tiên Thiên mà dễ dàng như thế, thì đâu cần khổ tu trăm năm, cũng sẽ không phải kính sợ thiên kiếp như vậy nữa. 

 

Vì vậy, Tô Bích Lạc đặc biệt sắp xếp cho Lâm Vân một khóa huấn luyện cường hóa Vũ Bộ. 

 

“Lâm Vân, bây giờ cậu đã hiểu được ý nghĩa của chiêu cuối trong Vũ Bộ là ‘Nhất Bộ Đăng Thiên’ chưa?” 

 

Sau mấy ngày huấn luyện cường độ cao dưới tác dụng của dược lực, Tô Bích Lạc để Lâm Vân diễn luyện trọn vẹn một lần, rồi hỏi. 

 

Lâm Vân đã bị cường độ huấn luyện phi nhân tính này hành hạ đến kiệt sức, trong lòng chửi thầm không ngớt, nhưng ngoài miệng không dám nói gì, lại biết đây là cơ duyên hiếm có của mình, đành nghiến răng chịu đựng mà cố gắng hoàn tất. 

 

“Tôi biết, đây là tâm pháp đặc thù của Vũ Bộ, lập định Càn Khôn, bên ngoài vận đại Chu Thiên, bên trong vận tiểu Chu Thiên, mượn sức đất trời, lấy thân mình làm cung, cộng hưởng với cung Thiên Vũ, dùng chân kéo cung, nên gọi là Nhất Bộ Đăng Thiên Vũ!” 

 

Tô Bích Lạc khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu nói: “Đó là do anh rể cậu để lại cho cậu, nhưng hôm nay tôi muốn cậu lĩnh ngộ thêm một ý nghĩa khác của ‘Nhất Bộ Đăng Thiên’.” 

 

“Một ý nghĩa khác?” Lâm Vân không hiểu. 

 

“Chữ Thiên trong Nhất Bộ Đăng Thiên, cậu có thể hiểu là cung Thiên Vũ, cũng có thể hiểu là Tiên Thiên.” Tô Bích Lạc nói. 

 

“Hả?” Lâm Vân giật mình, “Một bước thành Tiên Thiên?” 

 

Tô Bích Lạc cười nói: “Dĩ nhiên không thể thật sự một bước lên Tiên Thiên, trước khi trải qua thiên kiếp, đều không tính là Tiên Thiên. Nhưng chiêu cuối của Vũ Bộ này có thể tạm thời đưa cậu vào Tiên Thiên, nói cách khác, bản thân cậu chưa thật sự vào Tiên Thiên, nhưng khi bước ra một bước đó, cậu sẽ tiến vào trạng thái Tiên Thiên. Hơn nữa, sức mạnh Tiên Thiên khi đó mạnh yếu ra sao, hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ cảm ứng giữa trời và người của cậu.” 

 

Không chỉ Lâm Vân kinh ngạc, mà ngay cả chị Mai, Nghiêm Cẩn, thậm chí cả Lục Kính Sơn bên cạnh đều lộ vẻ kinh ngạc. 

 

“Nói vậy, khi Tiểu Vân bước ra chiêu ‘Nhất Bộ Đăng Thiên’, thậm chí có khả năng là cao thủ nhị kiếp, tam kiếp ư?” Chị Mai ngạc nhiên nói. 

 

“Đương nhiên có khả năng.” Tô Bích Lạc đáp, “Tôi nghĩ năm đó khi Đại Vũ sáng tạo ra chiêu này, hẳn cũng là vì để đột phá giới hạn của bản thân, nên mới có thể đánh bại ma thần Cộng Công và Cửu Long Tương Liễu.” 

eyJpdiI6IjE4QzVFQkZxcHpKcTFRc0txUEN4TWc9PSIsInZhbHVlIjoiMjU4VkorTFh3SDZjNlQ4OXFjR1BHdWFQR0IzajF4MXEyVERWYW5qdmFFbXRYQ2lEVGROV3FVVDlVWk1wTERUTSIsIm1hYyI6IjNmYTM5ZGI4ZDIyNzU3MzA5ZGVmNjJlYWFmMGM2ZWI1OTQ2M2VhM2Y0MmFlNGYyZWRjZGZmNmUzYmEyNTZmMGIifQ==
eyJpdiI6InU5dTY0RDJNbGVQYUIzMkloa1Zta0E9PSIsInZhbHVlIjoiTFRcL000ckdFa1FNMlNOeGRMYytheW91NEdURDNhMm1OMlpvXC8xMEE0ZU1jaVJiOWRcL2lyV1wvVmZYVVh1c2dUUU95TXVMVm8xRFBOeW1Wbmd1VEFKRzRlM2tLV3BwS0U0djFhQ1l5MlVEZEZHRVpEWHZSeGNpaFFuSGJVbkcyY0NOMmQxb0tIUXF4bDd0ZkcwcWNib1hUS1NabXVUdFRzQURFcUtUVUpMMzNTbDlvZFdcLytqMzl5SUlqQmdobFlVZzh4bVFFR1RzaDZTaWw3RGYwRE5TaWp2RFJuc1RVbnlpN1RSb1pyM0JPQ0RnVkw1TFZRdmJFODA0aHpEaHc5VFlTWlwvN2hcL0QyYTRMZkhBek1Ob2xNNzR0ZUJMcFl2ZVNzQlwvS3hDdXpxb0RKcz0iLCJtYWMiOiI0OGI3NmJkYWNiNTYxMTRiNjRiY2I4ODVkMjg0ODk4ZjhlMGU3ODRjNGU4OWQ4NzgwYjYwNDgxZGIwNjYyYzVjIn0=

“Điều đó còn phải xem cậu ta tiêu hóa được bao nhiêu dược mà chúng ta cho cậu ta uống, và nghe được bao nhiêu điều ly kinh phản đạo mà anh rể cậu ta từng nói. Chịu nổi hay không, phải đợi đến khi cậu ta thật sự bước ra bước Đăng Thiên ấy mới biết được.”

Ads
';
Advertisement
x