“Cô nghỉ đi, để tôi tự làm.” Anh bưng một chậu nước ra sân rửa tay rửa mặt, thay bộ quần áo đầy bụi bặm ra, đến bếp ngăn Khương Nguyệt lại.

Nồi vẫn ở trên bếp, nước ấm, lúc anh rửa mặt, Khương Nguyệt đã thả sủi cảo vào nồi.

Khương Nguyệt kẹp một con cá trạch chiên giòn đưa cho anh, cười tươi rói: “Tôi làm hai món nhắm, vốn định để anh gọi Nguyên Dã đến uống vài ly, sao hôm nay về muộn thế?”

Hai tay Phó Đình Xuyên còn ướt, anh cúi đầu, ngậm con cá trong tay Khương Nguyệt vào miệng.

Ánh trăng xuyên qua song cửa sổ chiếu vào, ngọn lửa trong lò sưởi bên cạnh bập bùng, hơi ấm lan tỏa trong không khí. Ánh mắt Phó Đình Xuyên cũng nhuốm một màu ấm áp, đôi môi mềm mại của anh lướt qua đầu ngón tay, Khương Nguyệt đỏ mặt, nhanh chóng rút tay về, nhìn quanh nói sang chuyện khác.

“Hôm nay tôi còn mua hạt giống, trời đẹp thì trồng hết, mùa đông sẽ không lo thiếu rau ăn, còn nữa, mấy hôm nay chúng ta mượn nhiều rau ở vườn của dì Hồng như vậy, cũng phải trả lại.”

“Hôm nay tôi đến tìm viện trưởng Thẩm, tìm được bệnh án của Lý Xuân Mai, anh biết Lý Xuân Mai không, chính là vợ cũ của Trương Quang Lượng.”

Phó Đình Xuyên nghe cô lải nhải kể chuyện ban ngày, thấy đôi môi đỏ của cô hé mở, không tự chủ được mà nghĩ đến chuyện khác, anh quay mặt đi, giải thích: “Tôi vừa từ nhà mới về, xi măng và cát đã chuyển đến rồi, còn có vôi và sơn, ngày mai Tiểu Xuyên sẽ giám sát khởi công, tuần này là có thể hoàn thành, cô không cần đến đó nữa.”

Khương Nguyệt mừng rỡ: “Vậy thì tốt quá.” Cô tưởng rằng phải đợi hai ngày mới có xi măng, dù sao cũng phải làm thủ tục.

“Chuyện của Trương Quang Lượng giao cho cục trưởng Tôn, cô đừng nhúng tay vào nhiều, mấy ngày nay cô và Phó Linh ở nhà chú ý an toàn. Có chuyện gì đợi tôi về rồi nói.”

Khương Nguyệt nghe giọng anh không đúng: “Anh định đi đâu?”

“Ừ, có nhiệm vụ.”

Sủi cảo trong nồi sôi ùng ục, hơi nước bốc lên, Khương Nguyệt mở nắp nồi.

Phó Đình Xuyên nhanh tay hơn cô, anh bưng nồi xuống, không để cô động tay, ngoan ngoãn cầm thìa đẩy sủi cảo trong nồi, từng viên sủi cảo tròn vo vừa to vừa trắng, giống như những thỏi vàng béo múp lăn trong nước, nhìn rất thích mắt.

Khương Nguyệt không tiện hỏi anh nhiệm vụ là gì, cô cố gắng lục lại trong đầu những ký ức về nguyên tác, trong nguyên tác, khoảng thời gian này Phó Đình Xuyên đang mặn nồng với Giang Tâm Nhu, ngày ngày cơm nước nuôi con, không có nhiệm vụ đặc biệt nào.

eyJpdiI6InZoZ21mN1FNOTIzZnVHV3dqQ3FGd0E9PSIsInZhbHVlIjoicG9hRXZsbnRRSk5XVWNZZ0M0d2pxRXg5TW5YdFlESmtWa1dGaldmZjAyRFhxOERHTW1DcDdaMWFvalZIb2VKdENPZnBGejliWUpWZUFycGdqTTBvVDB4anROUmJDbDhySXBjSWtsVzdDRFhzN1FPcGZhQTJzUGxOV0h3NG5OK1JvT05BN1JmbEpGT2QrU3lqTmhrUFwvYVBkMTdiT1wvXC9RVDFGaWxlK2N1ZXhBNUZUSUJVSVlhTHJVNXZnaUJ2b0RSc0tYeVRmNDFqSFc3N3N2TTFhOVZEcTFJazA0RUVwUjNTVTZTdDAxS1k2cTlJOEZoNWVkbE9BS1BqU0ZkR1dab2t3YUdVcXdUMVFNZzc4T2Nld3R2eVwvcnBDeWwxS0lZb0tCTlB1aExtcHhQQnJSNE4wNWdoTGZxTHVCSktIU2dETVk3aFFHc1dzd3MwU3VMUGxuUWVWalNcL1Zza2xYV1VWQk51ZDB3WmRIUkxSNHpBT3l1Y0I1XC9GOUlsdmdsOVE1K1ZidEM5VkJTU0VqeXNaTHhQVnpxcWpESVg0SUVpclYyUERxemlKK0JMT2U5T0JieFlOSkFcL0M4NENxSEhURVh6MzBzMjlBSDc3ZGY0UFY1NDhVVlAyczQ3K3kxYUNVczFJT25ac1wvZzJrTDEySjFXZm05b21vanpjM1dJWWx6XC9jT1pcLzR5WEU1UndZR3lhUE0yeUhHaGNibXRlR3M1d3F4RmY1V0pZT1B6WnVCTEpFdnlxckZEbVVBN3Q3WSs2TFZmK3JiS1EzbEUxb21UYW1cL3NxNG1jbUFWQ2RFUmpHTlI3cVhGWkRwVFByZEQ5aWxFQnRoWVhJbzJwTkdTd3VIK1JmYjYwZFhUR2RrQzdXYm9PUGN4STNhdk13VTNzeEtWVVJYVzJTSWQweFpFNXhjXC81M1laY1hrWXlzMXc2U050N3o3cHlPODFuSGF0K1QwSVwvVnNyS1I0WldWMDdrNFRxUG9SQ0hPUTM0d0g5NVIyS0JoamRtTVhRNXlRc1lic0wzMllhWCtaemhuU1dlaUZIaXJWOHBWWU5Vam15TVZnOXJBcHgzZDlob2ZRUUhMQkQzNEkwOEtNOFwvaHNiR3VENEJ4ODdSWVZWeDJJTkxaMVdEdmZVY0xGaVZWRlBjZkpRVkcza01BRUppeWVqRUREb0dvYmdTUlpMRDI2cFdqM2NlT2NrYTBtOG5VZ3lJRFBzb1wvSDlkaFQ5QTJXYzVlZ2dMYklWd2Q0ZDZ4eWZWTFFmNzVZK0RWbmJVam8zMmtBYnNHZTdObGhZTDhJdXM0WEtcL2Z1Q2pmcjlRVjZFQjYyK1BEbGZtdFY3SzNXRzNsU3dTOTlEcHVsaTB6a0x6UkVxTG5Cc1NkZHhIMkF1NVcrUlZsaThWNitLTHJVQTR0NjZWdzI0Sm1scFI4aHBxK0pycEErYTZGdVlSbGlVczFlZHk2Nyt6ejQzcTRkWHE5R1lQZ21kVFJcLzQ1YlFRZTIzMnFzM2FwVXhtWHYrNnVVYWxhdzBZbzlWVlM5NTZaQktlWEMyTDZ5UE5qZVNwNHd6V2JXM0R1dk5NNVQwU3dtbStaY3E1cXhQT0tWVmZYa0tnWmNOUEhcL1FCRDR4ZjEzMkpZdE9PNFByYlwvdlJGdGVKSVE4QXZJMVplbkhQZGRWb1pXNjdJMHZuUzB0WGFGMTUyYm1JdHpUZ0N6YWI3RGFsIiwibWFjIjoiZGQ1N2M2ZGNmMTI3NDEzNTIwMDgyMWQ5M2RiNDBiZjA1MmIzZTEzMzY3ZjMxYjQ0ZGM3YTQ3MjlhOGQ1NjAyYyJ9
eyJpdiI6InlOenVzaDJRcld0dlI2dnorbFlMeHc9PSIsInZhbHVlIjoicDJIdk1NVnU1VWdLV2hxZEU2RzVTdzdxMzN1MlBcL3RHblwvbnZ3SkNzNXpEWk56SFRUYXJTM1wvYnhqd0UzRVBicE9hVkk4MnpQQUpkY2ZIRXJZSkhPREdteXRaNVRNWTRcL1d0d1NuMWVqaHltNmdnanRLNm1VRjROVm91bm1jZzlFbG1EM28yWVZITlhEOUg2R0R2eHpyVnZMWE5zK0grQlQ3Rkp4M0t3cTRyZWNCUzZ1dnRBREYwU3RCN0E2QW80OUFuUzdLMk9CR3RHTHRvMWpVVWlRVTE2aDZlYTRlNEQ4bXc3XC9yWG96OWx6T0NtcHZaS2NpR2ptQ0IzMElNc0k2eVlrTmE2MzJ0eDBjam90Y1M2UGFONXZjMEVMSW1uMEdndUI1SkNsclFOZWJsb2Y5aTRLeUl3Q3IwbmNzRW9TK0JCenA5QUx5MkkwSG1XZFBXbEtSVkxmTldwRllCM05xNzRvQWRneFNVTFZ6eVwvY3NiNnEydkdrZm1KQzBhMlo4clM5eG1lSEdVbW5WcDRLYkJRWkRNVGFqeXNoSlAzWWFzZHJtcEZydFwvb3o0RTlCazRURFJHcHd6a1wvak9cL25WVnBERGVycDUxY1RqTmY3VENKRjlHNHRzRmpIcExcLzQraDU0MkcrTnJ3bXlEbm0yK2dDbDZpRHR6bmhiVFdIY1dOaFc2NjVPTmgrdzBUdGNObmJsY3hwZ3hLK0dUMFBPb0RWVjhxUkFQSkREbnRQczRaQjBIXC81Uzk1bzlRNE1BXC9OXC9GbkxDWFJUY2FyVytBMHgyeDFpaWUraVU3Z1FDMVFTSVQyMjlweXF4a3MxVTBtTkF4REZhVGxuN2hLeEVXSXdCM3F3bkNQTzcwQjNtdEpTRFhaOUNoTnlVdjBaa3owM2dBYWRVRXpjSCtjPSIsIm1hYyI6IjQyNjc1ZmRhYWQ5MDY1NzE1YWJkY2Q3ZGYxMTc1OWYzNGZmYTdkNjQxZDUyYTYxMGMxODZlOWY1OTM3MWJkMDAifQ==

Lần bị thương nghiêm trọng nhất của Phó Đình Xuyên trong nguyên tác là khi anh đến tiền tuyến thực hiện nhiệm vụ nhưng vì hành tung của anh bị gián điệp tiết lộ, đội quân anh dẫn theo suýt bị địch bao vây, Phó Đình Xuyên vì để bảo vệ cấp dưới rút lui, đã đơn thương độc mã xông vào, bị đạn lạc b.ắ.n vào mắt, trở thành người mù.

Advertisement
x