Tề Du đứng tựa nửa thân vào khung cửa, dáng người lười nhác mà mềm mại như tơ lụa được gió nâng. Mái tóc đen dài thả buông như suối, vài sợi rơi hờ hững trên gò má thanh tú. Làn da cô trắng đến mức ánh sáng ban mai cũng dường như tan chảy trên đó.
Trên người cô là chiếc áo thun dài tay màu trắng ngà, mềm rủ, cổ chữ V khoét vừa phải để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Tay áo dài trùm đến cổ tay, khiến cô vừa thoát tục vừa phóng khoáng.
Quần paltamlinh247o rộng màu xám tro rủ xuống nhẹ nhàng, tôn lên đôi chân thon cùng phong thái ung dung.
Cô nhìn anh, ánh mắt nửa trêu chọc nửa thờ ơ.
Gia Castellano mỉm cười, đưa tay lấy đúng tấm ảnh cô ôm Hắc Hắc.
"Anh có thể lấy cái này được không?"
Tề Du nhướng mày.
"Lấy để làm gì?"
"Dùng làm bình phong," anh đáp nhẹ. "Anh không muốn tiếp tục bị hối thúc kết hôn nữa."
"Ồ"
Cô đẩy người ra khỏi khung cửa, bước đến sofa, dáng đi thong thả như mây lướt qua hồ.
"Nếu như đám người nhà anh quay sang hối anh cưới bình phong là em thì sao?"
Gia Castellano giả vờ ngẫm nghĩ, rồi nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt vừa cưng chiều vừa cố ý khơi trêu.
"Gan của mấy vị trưởng bối nhà anh còn lâu mới đủ lớn để đến chỗ Wen lão đại hỏi chuyện cưới hỏi với em."
Lời vừa dứt, cả hai đồng loạt bật cười.
Ai trong giới hắc đạo mà không biết Jiaowen đáng sợ thế nào và càng đáng sợ hơn khi gã dùng sự cưng chiều để bao bọc cô cháu gái – đến mức cả những gia tộc máu mặt ở Ý cũng phải tránh hết mười phần.
Khi tiếng cười dần lắng lại, không gian trong phòng khách trở nên mềm như một lớp sương mỏng phủ lên ánh sáng ban mai.
Tề Du khoanh tay, tựa lưng vào ghế sofa nhung xanh lam, đôi chân bắt chéo đầy khí khái. Cô nheo mắt nhìn Gia Castellano, ánh nhìn như trêu đùa mà lại mang theo chút nghiền ngẫm khó đoán.
"Khi anh cười xong rồi," cô nghiêng đầu, giọng bình thản, "thì cũng nên tính chuyện kết hôn đi."
2
Gia Castellano khựng một chút, rồi bật cười nhẹ, dáng vẻ như kẻ tao nhã pha lẫn chút bất đắc dĩ. Anh nâng tách trà, hơi trà nóng phả qua gò má góc cạnh, rồi giả vờ thở dài như thể cả thiên hạ đang liên thủ bắt ép mình.
"Đến em cũng hối thúc anh rồi? Em không phải đồng minh của anh sao?"
Tề Du nhún vai đầy vẻ vô tư, gương mặt đẹp như ngọc không chút biểu cảm thừa.
"Đồng minh thì đồng minh. Nhưng không phải vì thế mà em ngồi nhìn anh độc thân đến bạc đầu. Em không muốn anh cô độc giống bác em đâu," cô dừng lại, đáy mắt thoáng trầm, "trống trải lắm."
Gia Castellano khẽ nhếch môi, nhìn cô bằng ánh mắt như thấy điều gì thú vị.
"Nhưng nếu em không thể sống tốt khi ở một mình," anh nói, giọng đều như hơi gió, "thì em sẽ chẳng thể sống tốt với bất kỳ ai."
Tề Du chống tay dưới cằm, hỏi bật như một mũi tên bắn thẳng vào trọng tâm.
"Vậy anh vẫn chưa sống tốt khi ở một mình?"
"Em có bao giờ thấy anh... ở một mình?" Giọng anh trầm, mang theo nét đùa nhưng cũng là sự thật.
Không ở với xác chết thì ở với mấy lão đầu viện nghiên cứu, không thì đi bồi niềm vui cho em. Thời gian để anh thật sự 'một mình' chắc còn ít hơn ngày ra đường của em."
Tề Du bật cười, tiếng cười nhẹ như chuông gió va vào nhau, mềm mại mà chói sáng.
Cô với tay lấy dĩa bánh, hương việt quất ngọt thoang thoảng lan ra.
"Cũng đúng. Vậy anh nên tranh thủ chữa lành đi."
"Anh đang chữa lành đây."
Tề Du nhướng một bên mày, ánh mắt như hỏi: Là sao?
Gia Castellano nghiêng đầu, ánh nhìn ôn hòa mà trêu chọc.
"Ở bản doanh của em chứ đâu." Anh dựa người lên gối. "Không khí trong lành, tránh xa hồng trần, cây cối xanh tươi, động vật thân thiện... Hoàn cảnh tu dưỡng hiếm có. Anh không chữa lành chẳng phải vô lễ với chủ nhà sao?"
Tề Du vờ liếc anh một cái, ánh mắt rõ ràng là "kỳ thị" nhưng lại sắc sảo.
"Nếu vậy..." cô khoanh tay, tựa người sâu hơn vào ghế, "em thu phí."
Gia Castellano chống khủy tay lên gối, hơi nghiêng người về phía trước.
Đôi mắt màu xám thép của Gia Castellano cong lên, nụ cười ôn nhu như mọi khi. Anh chống khuỷu tay lên gối, hơi chồm người về phía cô, giọng mang ba phần dịu dàng, bảy phần chiều chuộng.
"Được thôi. Em muốn gì cũng được."
"Anh chắc chưa?" Tề Du híp mắt, khóe môi nhếch lên nguy hiểm, như con hồ ly nhỏ đang chuẩn bị bẫy con hổ lớn.
Gia Castellano giơ hai tay đầu hàng, thở dài rất kịch:
Tề Du bật cười, ngả đầu ra sau, đôi mắt long lanh ánh lên tia nghịch ngợm.
"Ở với xác chết thì anh không sợ, mà em nhìn anh thì anh sợ. Lý lẽ này nghe ra hơi sai sai."
"Xác chết không thể giết anh," anh nhún vai, "nhưng em thì có thể."
"Nghe đáng sợ nhỉ."
"Giờ em mới biết em đáng sợ sao?"
Tiếng cười lại một lần nữa rôm rả cả căn phòng.
"Nhưng em cứ yên tâm," Gia Castellano chậm rãi, cố tình treo lơ lửng nửa câu. "Anh nhất định sẽ kết hôn... sau khi em kết hôn."
Tề Du đứng hình mất một nhịp. Cô đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào chính mình, như thể cần xác nhận danh tính.
"Em hả?"
Gia Castellano nghiêm túc gật đầu – cái gật đầu vô tình biến toàn bộ câu chuyện thành bi kịch đời anh.
Tề Du bật cười, không tin nổi vào tai mình.
"Anh trai, em mới vừa đủ mười tám. Từ giờ tới lúc em kết hôn chắc còn... mười năm. Anh không chọn ai làm cột mốc, anh lại chọn em? Thật sự coi đời mình thành tiểu thuyết hài sao?"
2
Tề Du mím môi, một đường cong đẹp đẽ hiện lên trên gương mặt tĩnh lặng của cô. Rồi bất ngờ đổi chủ đề:
"Cổ họng của Tần Diệp có ổn không?"
Gia Castellano gật đầu.
"Ổn. Chủ yếu là nghỉ ngơi, đừng ăn cay mặn, đừng uống rượu mạnh. Một thời gian là hồi phục ngay."
"Vậy tốt." Tề Du đứng dậy, phủi nhẹ ống quần. "Như đã hứa, hôm nay em sẽ giành cả ngày ra ngoài với anh."
Gia Castellano nhướng mày, hơi kinh ngạc:
"Hôm nay triển lãm Contrabass của em mở cửa. Em không đi sao? Vả lại... Em nên nghỉ ngơi. Không có gì quan trọng hơn sức khỏe của em."
Trong vòng người quen biết, ai chẳng rõ việc Tề Du nghiện contrabass đến mức nào? Ngày khai mạc triển lãm, dù trời có sập, cô cũng không bao giờ vắng mặt.
Thế nên việc cô chọn đi cùng anh... đúng là khiến người khác phải suy nghĩ.
Tề Du chậm rãi đáp:
"Tất nhiên em sẽ đi. Em ghé đến Boston sau khi xong chuyến đi với anh."
Gia Castellano nhìn từ đầu đến chân bộ đồ thoải mái của cô — áo thun trắng ngà tay dài, quần paltamlinh247o xám tro – một set đơn giản nhưng lại có khí chất tựa gió núi.
"Mặc như thế này vào triển lãm sao?" Anh bật cười nhẹ. "Em là chủ của bữa tiệc đấy."
"Có năm nào em mặc váy dạ hội sao?" Tề Du nhíu mày. "Được rồi, anh uống xong trà và tỉnh táo chưa?"
Gia Castellano cười lớn hơn, uống cạn tách trà rồi đặt xuống bàn.
"Anh thì luôn sẵn sàng. Còn em, đã chắc mình đủ năng lượng không?"
Tề Du đáp gọn.
"Thừa."
Nhưng chỉ trong một buổi, chữ "thừa" ban đầu đã trở thành chữ "thiếu"
***
Trong khi chủ nhân triển lãm còn bận "chạy nhảy" khắp Cambridge, tại Boston — nhà hát opera rực rỡ đang được chỉnh trang cho giờ mở cửa tối nay.
Hình ảnh từ camera được truyền trực tiếp về đại bản doanh New York, hiển thị trên màn hình lớn như một bức tranh chuyển động.
Mộc Ly Tâm ngồi trước màn hình, tay nâng tách trà, đôi mắt sắc bén nhìn từng chi tiết.
Có lẽ Tề Du chưa từng biết rằng, mẹ cô năm nào cũng âm thầm quan sát toàn bộ quá trình tổ chức triển lãm của con gái, ghi chú từng thiếu sót, từng điểm cần chỉnh.
Phong Vân William đặt mình lên sofa giữa phòng, chân gác chéo, thong dong uống trà.
"Sao chị không chỉ dạy trực tiếp, mà cứ lén lút theo dõi con bé như trộm thế?"
Mộc Ly Tâm vẫn tao nhã trong một giây...
"Đó là quan sát, thằng nhóc chết tiệt, nói năng cho đàng hoàng. Chị làm gì phải lén lút."
...và trở về trạng thái giang hồ lão luyện trong giây tiếp theo.
"Làm một việc mà không để đương sự biết, thì gọi là lén lút." Phong Vân William nhún vai. "Chị làm chủ mẫu Tề gia ba chục năm rồi, mà đôi khi ngốc không tả nổi. Không hiểu sao em lại làm việc dưới trướng chị nữa, ảnh hưởng danh tiếng thật đấy."
Véo!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất