Gió đêm rít qua khe lều, len lỏi giữa những tấm vải bạt sờn cũ, mang theo hơi lạnh thấu xương.

 

Một ngọn đèn dầu phụt tắt.

 

Ánh sáng chập chờn còn sót lại lay lắt trên gương mặt Tề Du.

 

Nửa sáng, nửa tối.

 

Một nửa thiên thần.

 

Một nửa tu la.

 

Không ai dám thở mạnh.

 

Cô đứng đó, bóng dáng mảnh dẻ phủ trong ánh đèn leo lét, ánh mắt trầm như vực sâu, từng sợi mi rợp xuống như che giấu cơn bão đang cuộn ngầm.

 

Tề Du không nói.

 

Chỉ lặng im nhìn Dora - cái nhìn lạnh đến mức, nếu chạm vào, e rằng cả linh hồn cũng hóa băng.

 

“Nói xem,” giọng cô khẽ trầm, không cao, không gấp, nhưng mỗi chữ bật ra đều có trọng lượng của một lưỡi dao lạnh.

 

“Lúc nãy, cô đã làm gì?”

 

Giọng nói ấy vang lên như tiếng chuông tang, khẽ thôi, nhưng cũng đủ khiến da đầu người nghe tê rần.

 

Dora run bắn.

 

Đôi môi tái nhợt, ánh mắt chao đảo như con thú bị dồn đến bước đường cùng. Nỗi sợ hãi vỡ nát trong đồng tử, nhưng cô vẫn cố bấu víu vào chút kiêu hãnh mong manh còn sót lại.

 

Cô ta cười khẩy, tiếng cười run rẩy, méo mó như sợi dây thần kinh sắp đứt:

 

“Tôi… đi lấy thuốc…”

 

“Nói lại.”

 

Một chữ “lại” vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng khiến không khí trong lều nổ tung căng thẳng. Họng súng trong tay Tề Du hơi nâng lên, chậm rãi, thong dong, như thể cô không vội. Nhưng tất cả đều biết, chỉ cần một cú nhịp cò, Dora sẽ không còn kịp thốt thêm lời nào nữa.

 

Dora lùi lại, vai run bần bật, bàn tay nắm chặt mép áo đến trắng bệch. Giọt mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, rơi xuống như điểm nhịp cho bản nhạc chết chóc.

 

Tề Du khẽ nghiêng đầu, đôi con ngươi như hai viên hắc thạch không ánh sáng, hút sạch cả hơi thở đối phương.

 

Giọng cô bình thản, như đang hỏi chuyện trong buổi trà chiều:

 

“Trộm thuốc."

 

“Phá buồng áp suất.”

 

“Giết người.”

 

"Còn gì nữa?”

 

Dora mở to mắt, đồng tử co rút.

 

Một tia kinh hoàng lóe lên trong đáy mắt, theo bản năng cô bật lời chối:

 

“Tôi không có! Cô đừng vu khống! Cô nghĩ cô muốn nói gì cũng được sao?”

 

Tề Du khẽ nhướng mày.

 

Nụ cười trên môi cô rất nhẹ, nhưng lại mang theo khí tức tàn khốc đến tận xương.

 

“Vì cô không thể nói những điều mình muốn, nên cô cũng không muốn người khác nói sao?”

 

Một câu nói như lưỡi dao xuyên thẳng vào vết thương tâm lý chưa bao giờ lành.

 

Cơ mặt Dora co giật.


 

Đôi mắt cô ta đỏ hoe, giọng vỡ vụn:

 

“Im… Ngậm miệng! Cô im đi!”

 

“Thật tội nghiệp.”

 

Ba chữ ấy, thốt ra nhẹ như gió thoảng, nhưng mang theo sự khinh miệt đủ để nghiền nát lòng tự tôn của người đang đứng trước mặt.

 

Dora gào lên.

 

Giọng cô ta the thé, tràn ngập tuyệt vọng.

 

Cô chỉ tay vào Tề Du rồi quay sang Lam Tịch Dao, run rẩy hét:

 

“Mày thì hiểu được cái thá gì!”

 

“Dora!” Lam Tịch Dao bước lên, thân hình nhỏ nhắn chắn trước Tề Du, giọng cô khẽ nhưng dứt khoát.

 

Hành động đó, chẳng khác gì mồi lửa ném vào đống than đã cháy âm ỉ trong lòng Dora.

 

Ánh mắt cô ta đảo quanh - từ Lam Tịch Dao, sang Vân Chi, rồi dừng lại ở Kitsune.

 

Tại sao?

 

Tại sao hết người này đến người khác đều sẵn sàng bảo vệ Tề Du?

 

Ngay cả khi cô ta vừa giết người.

 

Dora bật cười.

 

Tiếng cười nghẹn ngào, méo mó như tiếng gãy của dây đàn.

 

“Các người… không ai hiểu được cảm giác của tôi! Sinh ra trong một gia đình hèn mọn, mỗi sáng mở mắt đều không biết có gì để ăn, bị đánh đập, bị khinh miệt! Còn các người - chỉ cần bước một bước, đã có người cúi đầu mở đường! Các người biết gì về sống sót?”

 

Lời nói tuôn ra như dòng thác vỡ đập, vừa ghen tị, vừa oán hận, vừa tuyệt vọng.

 

Mọi người xung quanh lặng người.

 

Trong ánh nhìn của Dora là sự đan xen giữa ganh tỵ hoang tưởng và ám ảnh hủy diệt - thứ tâm lý bị bóp méo bởi quá khứ tăm tối.

 

Dora cười lớn, nước mắt lẫn máu.

 

Giọng cô khàn đặc, mang theo chút cuồng si:

 

“Chị biết vì sao bọn Jeans Denis đuổi giết chị không? Là tôi nói cho chúng! Là tôi gài tín hiệu! Tôi muốn chị chết! Tôi muốn tất cả những kẻ giống các người - đều phải biến mất khỏi thế giới này!”

 

Không gian đông cứng.

 

Câu nói cuối cùng như tiếng chuông phán tội.

 

Rồi.

 

Pằng!

 

Tiếng súng vang lên, lạnh và khô.

 

Dora gào thét, gục xuống, viên đạn cắm thẳng vào bắp chân. Máu phụt ra, loang đỏ mặt đất.

 

Pằng!

 

Phát thứ hai.

 

Chân còn lại.

 

Tiếng thét hòa lẫn tiếng nấc, tiếng cười điên loạn. Dora lăn lộn trong vũng máu, toàn thân run rẩy.

 

Tề Du hạ súng.

 

Khuôn mặt cô vô cảm, đôi mắt trống rỗng, lạnh lẽo đến mức không còn hình bóng của con người - chỉ là bóng dáng của quyền uy tuyệt đối.

 


 

“Bắt lại.”

 

Giọng cô điềm tĩnh, không một gợn sóng.

 

Thuộc hạ Tề gia tiến lên, khống chế Dora, còng tay bằng khóa thép lạnh toát.

 

Lam Tịch Dao im lặng. Ánh mắt chị phức tạp, chứa một tia xót xa mà không ai nhận ra.

 

Vân Chi chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh nhìn cô rơi lên gương mặt Tề Du - vừa lo, vừa phục, vừa lạnh.

 

Tề Du quay đi, giọng cô vang vọng trong không gian, nhẹ mà sắc như lưỡi đao của thẩm phán địa ngục:

 

“Đưa cô ta về đại bản doanh.”

 

Kitsune thoáng sững:

 

“Không giết cô ta sao?”

 

“Tôi không phải người nên giết cô ta.”

 

Một câu nhẹ tênh, nhưng mang trọng lượng của cả định mệnh.

 

Ngọn đèn dầu cuối cùng phụt tàn, khói trắng cuộn lại thành từng vòng mỏng, như linh hồn bị kéo về vực sâu.

 

Ting - ting

 

Điện thoại trong túi áo Tề Du rung khẽ.

 

Cô mở máy, liếc qua màn hình, rồi khẽ nói:

 

“Chuẩn bị máy bay. Sáng mai tôi về Cambridge.”

 

“Không phải Washington D.C sao?” Kitsune hỏi.

 

“Không, tôi bận.”

 

Cô xoay người, dáng lưng thẳng tắp, bước ra khỏi lều.

 

Bóng cô khuất dần trong gió đêm - lạnh, kiêu ngạo, đẹp đến mức tàn khốc.

 

Người sống nhìn theo, mà như đang nhìn một bóng hồn vừa rời khỏi nhân gian.

 

***

 

Mười bốn tiếng đồng hồ dài dằng dặc trên máy bay, gió nóng Trung Đông phả qua mặt đường nhựa khiến cả bầu trời dường như cũng tan ra.

 

Chiếc chuyên cơ màu đen mờ vừa hạ cánh xuống căn cứ tư nhân giữa sa mạc, thân máy phản chiếu ánh nắng như một lưỡi gươm khổng lồ chém ngang trời.

 

Tề Thiên Vũ bước xuống, áo sơ mi đen cài đến nút thứ hai, phong thái nhàn nhã mà uy nghi. Dáng người cao thẳng, ánh mắt ẩn giấu tầng tầng sát khí, lạnh như gió đêm tràn qua vách đá.

 

Tin tình báo được đưa đến ngay khi anh chạm đất.

 

Ba lô hàng đã mất.

 

Người phụ trách là Tần Trạch đã bị đánh ngất trong biệt thự trắng ven hồ.

 

Thiên Vũ khẽ nhướng mày.

 

Chuyện lạ là, kẻ được sắp xếp giao hàng cho Tần Trạch chính là người của anh.

 

Người đó… tuyệt đối không dám phản.

 

Không một biểu cảm thừa, anh tiếp nhận tin báo, ngón tay vuốt nhẹ lên màn hình chiếc máy tính bảng, giọng đều đều:

 

“Xác nhận vị trí các đội giám sát. Đừng vội hành động.”

 

Bên ngoài, trời vẫn nắng, nhưng trong mắt anh, đã dậy sóng ngầm. Một bản sơ đồ suy luận chằng chịt đang hình thành trong đầu - sắc bén, lạnh lùng, hoàn toàn không cho phép sai sót.

 


 

Bên trong biệt thự trắng, ánh sáng từ mặt hồ hắt vào, phản chiếu lên trần nhà thứ ánh bạc chói lóa.

 

Ba người đứng trước anh.

 

Hoả Diệm, Nguỵ Lâm, và Ngân Hồ đều cúi đầu im lặng.

 

Không khí trong phòng đặc quánh như sương sớm trên chiến trường.

 

“Lão đại…” Hoả Diệm cất giọng, nặng nề như chì. “Chúng tôi xin chịu phạt.”

 

Tề Thiên Vũ khẽ nghiêng người, dáng ngồi gác chân ngạo nghễ. Một tay anh đặt lên thành ghế sofa, những ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp - không nhanh không chậm, mỗi tiếng gõ như đếm ngược sinh mệnh của ai đó.

 

“Đi.”

 

Chỉ một chữ, nhẹ tựa hơi thở, nhưng khiến ba người trước mặt lập tức thẳng lưng, đồng thanh đáp.

 

“Vâng!”

 

Cửa khép lại, để lại trong không gian chỉ còn tiếng gió ngoài hồ và tiếng nước nhỏ giọt từ tách trà vừa rót.

 

Thiên Vũ tựa lưng, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi đao.

 

Anh không tức giận.

 

Bởi những thùng hàng kia — chỉ là phế liệu nguỵ trang, một mồi nhử do Lý Tây Hoa đích thân sắp đặt.

 

Thuộc hạ của anh, dù thông minh, cáo ranh đến đâu, cũng không thể biết sự thật.

 

Hơi thở anh khẽ hắt ra, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng:

 

“Sai sót này… chỉ là vỏ ngoài. Cái cần tìm, thì lại nằm sâu hơn thế.”

 

Ánh mắt lạnh dần, khẽ nhắm lại.

 

Nếu không phải một kẻ trong Tề gia... thì là ai?

 

Hay chính kẻ đó - người anh từng tin nhất?

 

Điện thoại trên bàn khẽ rung hai nhịp. Tin nhắn đến, màn hình sáng lên trong ánh nắng nhạt.

 

Lil Sis:

 

Em đã giải quyết xong chuyện ở Haiti.

 

Kẻ cần anh hai phán quyết sẽ được chuyển về Hắc Lao.

 

Khoé môi Tề Thiên Vũ hơi cong, nụ cười lạnh thoảng qua.

 

Ngón tay anh khẽ vuốt màn hình cho đến khi ánh sáng lụi tàn, rồi bỏ máy vào túi.

 

Giọng nói thấp trầm vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch:

 

Có lẽ, anh nên đích thân xem xét qua thế nào.

 

***

 

Sáng ngày tiếp theo, sau đêm hỗn loạn ở Haiti, tại bang Massachusetts, bầu trời lại trong vắt như pha lê.

 

Chiếc Cadillac Celestiq màu trắng bạc lướt vào cổng bản doanh Tề gia ở Cambridge. Tề Du ngồi ghế sau, tấm kính xe cũng dần được kéo xuống, cô đưa tay gỡ kính râm xuống, đôi mắt xanh đen phản chiếu ánh nắng - sâu thẳm, khó dò, như thể giấu cả bão tố trong đáy nước.

 

Một chiếc Bentley màu xanh đậm đã đậu sẵn ở cổng vào. Cánh cửa mở, giọng nam trầm thấp mang theo ý cười vang lên.

 

“Nhóc con, cuối cùng cũng chịu trở về rồi.”

 

Tề Du nghiêng đầu, khoé môi nhếch nhẹ.

 

“Anh Gia nhớ em đến mức chờ sẵn ở đây à?”

 

Giọng cô mềm, nhưng ánh mắt lại sắc như lưỡi dao giấu trong vỏ lụa.

 

“Biết làm sao được, anh háo hức buổi đi chơi đến không ngủ được đây.”

 

Tề Du cười lắc đầu, cô an vị lại vị trí cũ.

 

Cửa kính xe cũng dần được kéo lên.

 

Đoàn xe nối đuôi nhau tiến vào sân. Từ xa, hàng người hầu đã đứng thành hàng ngay ngắn, cúi đầu chào. Giữa khoảng sân trải đá cẩm thạch, một thân hình lông lá to lớn đang háo hức vẫy đuôi.

 

Ngay khi chiếc Cadillac Celestiq vừa dừng lại, cánh cửa bật mở cũng là lúc thân hình lông lá đấy đột ngột lao tới.

 

Hắc Hắc, con chó ngao Tây Tạng nặng hơn tám mươi ký, vừa vẫy đuôi vừa rít khẽ mừng rỡ.

 

“Bé bự của chị, nhớ chị lắm đúng không? Xin lỗi em nhé, chị ham việc mà bỏ rơi bảo bối rồi.”

 

Tề Du bật cười, cô cúi người xuống ôm lấy cổ nó, giọng nói pha chút yêu chiều hiếm thấy. Bộ đồ vest trắng tinh khiến cô càng nổi bật giữa ánh nắng, như một đoá lan ngọc trong vườn thép.

 

Cửa chiếc Bentley mở ra.

 

Tần Diệp là người đầu tiên bước xuống ở vị trí ghế phụ - cổ quấn khăn lụa, giọng khàn nhưng ánh mắt vẫn rực sáng.

 

“Tiểu…Tiểu thư.”

 

Cô định nói thêm nhưng bị Tề Du nhẹ nhàng giơ tay ngăn lại.

 

“Cổ họng mới phẫu thuật, đừng cố. Em không cần nói vội.”

 

Giọng cô nhẹ mà quyền uy, khiến người nghe tự nhiên cúi đầu.

 

Tần Diệp khẽ cúi, đứng nghiêm phía sau cô - vị trí vốn thuộc về người thân cận nhất.

 

Phía sau là Gia Castellano, dáng cao, phong thái quý tộc, ánh nhìn nhuốm chút ý cười.

 

“Hắc Hắc vẫn chưa giảm cân sao?” anh hỏi, giọng dịu mà châm chọc.

 

Tề Du liếc nhìn anh, khóe môi nhếch lên thành một đường cong mỏng.

 

“Giảm thì cũng chẳng đáng kể. Nhưng em lại thích nó béo bự thế này. Nhìn mới… đáng yêu.”

 

Như hiểu lời chủ, Hắc Hắc vẫy đuôi đùng đùng, tiếng đập vang rền cả sân.

 

“Được rồi, đi thôi.”

 

Cô vuốt đầu con vật, rồi quay người, ánh mắt chạm phải Castellano đang ung dung đứng cạnh.

 

Giọng cô pha chút trêu chọc bằng tiếng Ý, song từng chữ lại mang âm hưởng quý tộc chuẩn mực:

 

“Mời Castellano thiếu gia.”

 

Anh đáp lại bằng một nụ cười lịch thiệp, hơi khom người:

 

“Tôi xin nhận lời mời này, thưa Tề tiểu thư.”

 

Cả hai nhìn nhau, cùng bật cười.

 

Thứ tiếng cười vừa ôn nhu vừa lẩn khuất mùi khói súng.

eyJpdiI6ImJJb0kzYkpPWG44dXVDUWx2dG9nb2c9PSIsInZhbHVlIjoiSllQRzVRb0hadVV0UjJMN3JxM2hBMjU3NWxkcCtrXC9VR1wvM2s5QTBLTnBLSTdsdlwvNWlIUzVrdHlhb0hsckdwNmp2MkEwN2ExNU15ZTZZQ045VkZnMUE9PSIsIm1hYyI6IjMxODM2YWRjYjk4MTViNDM1Y2NlNTYxMDFjMjBlOTVmZTM4MDBhZTlkMDM4MmEyZmZlNjZjMzc3ZmUwN2ViYTMifQ==
eyJpdiI6Iitnbk13MDYwcitFVHI5a1EwUTNDVWc9PSIsInZhbHVlIjoiUjJoY05TcDF2TkNlTDBvdE5YalwvOTh1UUJOcWxnT0pQUkNsTUFManJKMDV5dlExUXRuUk1TMmRnQm1wVVwvR2hleFhkU1ZxUFkxdXlXejFFbTlmNGRHSzV0M2c4cWx0RmRIZEx4STNmUHpSSVBHUVFvYk10bnQxTnJCR0l0NHB5dkJJYTRjSmhnMTdiZ0ZSa1p2MGFqcyt1bWYxUVExMktUam45bGJDT1VUMWJ3emRCK0duejZHaDB0VEVuZ01WaUJXU2NVU1RmMWZQK2dCQ20ybjRhY0tITGE0KzhodFwvKzFaR0I3SG44bHVxMnBcLzYzdW1vNzBpckpLeEd5ZG1YZDBGaE10TlZVKzRBU0hcLzA5K3JVMkxlY1d4S3VQeXJTcjJTSFN6dWxXWnZ0WVpyUTVlZE1cL2VHY1RyTFZJWkhjam9BRU9xanZJOUtVRE1EUEtMRFlIV2VHVnFycEs0eGtkamppK2M5V1llTEZNPSIsIm1hYyI6ImI5OWUzMTFiYjQ5OWZiOTMxN2Q1ZmZiNGUxNzFlODFjNTBlOGE2MTcyN2Y3N2QzN2JkNmZlYTFiZWQ2NGJhMDgifQ==

 

Ads
';
Advertisement
x