Man Thú chúa tể đề nghị để Thiên Lão phá vỡ đội hình nhưng ngay lập tức bị Cửu Tiêu chúa tể từ chối.
Thiên Lão tuy rằng có thực lực của thánh nhân nhưng cũng không phải thánh nhân, nói cho cùng Thiên Lão cũng chỉ là một linh hồn không giống Thánh giả chân chính. Thực lực của Thiên Lão đến từ Đại Địa Sơn chỉ cần dùng một phần lực liền thiếu đi một phần. Vì điều này, sau khi chiến tranh nổ ra, các vị chúa tể đã không yêu cầu Thiên Lão ra tay bởi vì vai trò thực sự của Thiên Lão là đối phó với các Ma Thánh sẽ đến trong tương lai.
Trong toàn bộ Thiên Thần lục địa, chỉ có Thiên Lão mới có thể chống lại được Ma Thánh, vì vậy trước khi Ma Thánh xuất hiện, Thiên Lão không được mất quá nhiều sức mạnh, nếu không không kiểm soát được Ma Thánh, Thiên Thần lục địa sẽ bị diệt vong.
Không đồng ý để Thiên Lão xuất thủ phá trận, bởi vì cái này không đáng, một bên là trận pháp và một bên là Ma Thánh, ai uy hơn ai không cần nghĩ cũng biết, sức mạnh của Thiên Lão tuyệt đối không được sử dụng để phá vỡ đội hình.
Nghe được những lời của Cửu Tiêu chúa tể, Man Thú chúa tể cũng biết đạo lý đó nhưng hắn vẫn chán nản nguyền rủa, "Thật là khốn kiếp, cái này không được cái kia cũng không được vậy ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ để mặc cho lũ khốn kiếp kia tồn tại ở đó? Như vậy cánh cửa Nam Phong vực không phải mở rộng cho bọn chúng hơn sao?”
Man Thú chúa tể lạnh giọng mắng, Đan Vân chúa tể trầm giọng nói: "Không có cách nào khác, cứ để đám tiểu tử đi đi, bọn họ mấy ngày nay chắc là muốn điên rồi."
Đan Vân chúa tể nói lời này, sắc mặt trở nên ngưng lại, đám tiểu tử trong miệng hắn chính là đám người Tiêu Trần cùng một đám thiên kiêu.
Chỉ những người dưới năm mươi tuổi mới có thể tiến vào Khóa thiên đại trận mà bây giờ đã biết rằng Hạo Thiên và những huynh đệ khác là thế hệ của Thiên Kiêu, vì vậy những chiến binh dưới năm mươi tuổi duy nhất có thể chống lại với họ là Tiêu Trần và những người khác, đối với những võ giả bình thường , nó gần như vô dụng, tới bao nhiêu chết bấy nhiêu.
Chỉ là nếu đám người Tiêu Trần phải đi ra trận, các vị chúa tể tự nhiên lo lắng bởi bọn họ chính là hy vọng của Thiên Thần lục địa.
Nhìn thấy sự lo lắng trong lòng của mọi người, Đan Mây chúa tể tiếp tục nói, “Đây là điều không thể tránh được, vả lại đám tu ma giả thiên kiêu đã xuất hiện ở Thiên Thần lục địa vậy thiên kiêu của Thiên Thần lục địa không có lý do gì mà lại không dám chiến đấu? Trong khóa thiên đại trận, các vị thần phù cũng vừa nói chỉ có người dưới năm mươi tuổi mới có thể tiến vào trận pháp này cùng nhau chiến đấu. Ta tin tưởng bọn họ sẽ không thua kém bất kì ai. "
Vốn dĩ là không định để nhóm người Tiêu Trần ra chiến trường nhưng bây giờ với sự xuất hiện của Hạo Thiên và những người khác, tình hình có chút khác biệt, và cuộc chiến giữa các thế hệ trẻ thiên kiêu của Thiên Thần lục địa chẳng có lý gì phải e sợ?
Nghe những lời của Đan Mây chúa tể, các vị chúa tể trầm ngâm một hồi cuối cùng cũng gật đầu một cái. Đúng vậy, cuộc đọ sức giữa những người đồng bối thì có gì đáng ngại?
Sẽ để cho Tiêu Trần và những người khác đi đến khóa thiên đại trận, nếu đám tu ma giả thiên kiêu vẫn đang tò mò về thế hệ trẻ của Thiên Thần lục địa chi bằng để bọn hắn trải nghiệm mọt chút, thỏa mãn mong muốn.
Khẳng định điều này, cùng ngày, Mộc Thiên chúa tể vội vàng trở về núi Thiên Thần, về phần những người khác thì vẫn giữ thành Tây Quan, bây giờ chiến sự ác liệt, Tây Quan thành tuyệt nhiên không thể thiếu bất kì ai.
Một thân một mình trở lại núi Thiên Thần, ngay lúc Mộc Thiên chúa tể trên đường trở lại núi, đám người Tiêu Trần bị nhốt ở núi Thiên Thần trong mấy ngày đến trầm cảm, như thường lệ, sau khi luyện tập, mọi người tập trung trên đỉnh núi chán nản tán ngẫu.
“Không biết trận chiến tiến triển như thế nào rồi?” Ánh mắt nhìn về phía Tây Hải vực, kiêu vương Hoàng Phủ Ngạo chậm rãi nói.
Vẫn là lo lắng về chiến sự, mọi người bàn tán xôn xao còn Tiêu Trần thì một mình dựa vào tảng đá lớn phía sau, sau cái chết của đám người Thương Huyền, Tiêu Trần trở nên trầm mặc ít nói và hầu như dành toàn bộ thời gian cho việc tu luyện của mình. Cũng hiếm giao tiếp với mọi người, lúc rảnh rỗi thì cứ nhìn về phía chân trời cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.
Đối với sự thay đổi của Tiêu Trần, mọi người đều biết là do việc của Thiên Kiếm Phong, lúc này, Cô Độc Vô Nhai đến cạnh Tiêu Trần, tựa vào Tiêu Trần nhìn trời, nhàn nhạt nói.
“Tiêu Trần huynh, huynh có nghĩ rằng người chết sẽ thực sự trở thành một ngôi sao trên bầu trời như truyền thuyết nói?"
“Ta không biết.” Tiêu Trần nhàn nhạt đáp khi nghe những lời của Tiên Kiếm kiêu vương.
"Đệ thì nghĩ là có thể. Nhìn xem có rất nhiều ngôi sao trên bầu trời, mỗi ngôi sao tượng trưng cho một người đã khuất, vì vậy đệ nghĩ sư phụ của huynh chắc chắn không muốn nhìn thấy huynh như thế này." Cô Độc Vô Nhai nói.
Biết trong lòng Tiêu Trần lúc này chắc hẳn đang rất đau khổ, cùng lúc khi Cô Độc Vô Nhai cố gắng an ủi Tiêu Trần, Mộc Thiên chúa tể đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn thấy Mộc Thiên chúa tể xuất hiện, ban đầu mọi người đều sửng sốt nhưng sau khi nghe những lời của Mộc Thiên chúa tể, mọi người đều có vẻ phấn khích.
"Có vấn đề với chiến tuyến Nam Phong vực. đám tu ma giả thiên kiêu đã đáp xuống Thiên Thần lục địa đồng thời bày ra một trận pháp gọi là khóa thiên đại trận, chỉ những người dưới năm mươi tuổi mới có thể vào trận pháp này. Bây giờ, tu ma giả thiên kiêu đã tuyên bố rằng bất kỳ ai trong thế hệ trẻ của Thiên Thần lục địa đều có thể vào trận pháp và chiến đấu với chúng. "
Nói cho mọi người biết chi tiết về Nam Phong vực, nghe những lời này, Tiêu Trần từ trên đá nhảy xuống, nhìn về phía Mộc Thiên chúa tể với ánh mắt kiên định
“Để chúng tôi đi đi”.
Cái chết của Thương Huyền và những người khác đã khiến sự căm ghét của Tiêu Trần đối với đám tu ma giả thiên kiêu lên đến đỉnh điểm, thề sẽ đuổi cùng giết tận bọn chúng. Giờ đám tu ma giả đã đáp xuống Thiên Thần lục địa, cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ qua.
Cùng với lời của Tiêu Trần, những người khác cũng lần lượt nói.
"Mộc Thiên chúa tể, hãy để chúng tôi đi thôi."
"Đúng vậy, chúa tể hãy để chúng tôi đi đi."
Mọi người bắt đầu xôn xao, trong lời nói cũng đã có ẩn ý cầu xin, mấy ngày nay ai cũng nhịn đủ rồi, thân là kiêu vương mà sau khi chiến tranh ập đến chỉ có thể núp ở phía sau, điều này khiến mọi người khó có thể chấp nhận.
Trước yêu cầu của mọi người, Mộc Thiên chúa tể khẽ gật đầu, trịnh trọng nói:
"Lão phu lần này đến đây cũng là lệnh cho các ngươi tiến về chiến tuyến Nam Phong vực. Đám tu ma giả thiên kiêu muốn quan sát thế hệ trẻ của Thiên Thần lục địa chúng ta tất nhiên không thể để bọn họ thất vọng."
Cuối cùng cũng có thể xông ra chiến tuyến, nghe được những lời Mộc Thiên chúa tể, trong mắt mọi người đều có sát ý, tu ma giả thiên kiêu, tốt, tốt lắm, đây mới là đối thủ thích hợp nhất của bọn họ.
Đứng bên cạnh Tiêu Trần, Long Thanh nói với một chút lo lắng trên mặt.
Biết rằng Tiểu Trần căm hận tu ma giả vì cái chết của Thương Huyền, nên Long Thanh có chút lo lắng cho Tiêu Trần nhưng Tiêu Trần đã ra hiệu Long Thanh không cần phải lo lắng cho mình.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất