Trong tình trạng chẳng biết gì, Tiêu Trần lại một lần nữa trở thành đối tượng chú ý của đông đảo đệ tử Thiên Phong Thánh Tông.
Việc này càng truyền càng xa, mà người tụ tập trước cửa phòng tu luyện số một cũng ngày càng nhiều, không chỉ có đệ tử bình thường, mà mười mấy đệ tử hạch tâm cũng tụ tập ở chỗ này, trong đó có cả Dương Hằng và Trần Giác lúc trước quen biết với Tiêu Trần ở Vô Nguyệt Đế Quốc.
Hai người ở trong đám đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông cũng chỉ xếp vào hàng cuối, bọn họ canh giữ ở ngoài cửa phòng tu luyện số một cũng là vì hiếu kì thân phận người trong đó, chẳng biết hắn là ai mà lại có thể kiên trì trong phòng tu luyện Địa Hỏa cả một tháng.
Đúng vậy, hôm nay chính là tròn một tháng Tiêu Trần tiến vào phòng tu luyện số một. Có người có thể kiên trì ở trong phòng tu luyện địa hỏa một tháng, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, e rằng chẳng ai sẽ tin đi.
Mọi người cứ chờ đợi trong hiếu kì và gấp gáp, ai cũng đều muốn tận mắt nhìn thấy người phá vỡ kỷ lục hơn trăm năm qua của Thiên Phong Thánh Tông này rốt cuộc là ai? Cũng đúng lúc này, không biết ai hô lên một tiếng: “Bách Trọng sư huynh tới....”
Nghe thấy lời này, đám đông đệ tử nhao nhao chủ động nhường ra một con đường, ngay sau đó Bách Trọng sắc mặt âm trầm, nhanh chân đi xuyên qua đám người mà tới trước cửa phòng tu luyện số một, nhìn tên đệ tử hạch tâm trước sau vẫn cố thủ tại chỗ này, hắn trầm giọng hỏi: “Sao rồi, vẫn chưa đi ra sao?”
Nghe Bách Trọng hỏi, tên đệ tử hạch tâm này cung kính gật đầu nói: “Vẫn chưa ra ạ, Bách Trọng sư huynh, đã tròn một tháng rồi, người ở trong đó không phải là thập đại đệ tử thân truyền đó chứ? Ngoài bọn họ ra, còn ai có thể kiên trì lâu như vậy?”
Tên đệ tử hạch tâm này có chút lo lắng, dù sao Bách Trọng cũng đến để gây sự, nhưng nếu người trong đó là đệ tử thân truyền, vậy Bách Trọng coi như xong đời mất. Đối mặt với sự lo lắng của hắn, Bách Trọng lại lắc đầu nói: “Không thể, thập đại đệ tử thân truyền sẽ không rảnh mà đến phòng tu luyện Địa Hỏa chỗ này đâu, bọn họ còn có chỗ tốt hơn.”
Đối với thập đại đệ tử thân truyền, Bách Trọng cũng hiểu biết một chút, hắn biết bọn họ không thể lại xuất hiện ở đây, bởi vì thập đại đệ tử thân truyền có nơi tu luyện tốt hơn. So sánh với nơi đó, phòng tu luyện Địa Hỏa này tự khắc cũng chỉ trở thành không đáng nhắc tới.
Tình cờ nhắc tới thập đại đệ tử thân truyền, vừa dứt tiếng, trong mắt Bách Trọng không áp chể được mà hiện lên tia tức giận, khoảng thời gian này, Bách Trọng quả thực muốn giận phát điên lên, mà nguyên nhân cũng bởi vì thập đại đệ tử thân truyền - Hà Sơ Tuần.
Vốn lúc đầu Bách Trọng đã nghĩ được một kế rất hay, hắn sẽ lợi dụng Cố Linh Dao để khơi mào mâu thuẫn giữa Hà Sơ Tuần và Tiêu Trần, sau đó để Hà Sơ Tuần ra tay giáo huấn Tiêu Trần xong, cuối cùng Bách Trọng hắn mới thừa cơ đưa ra lời thách đấu với Tiêu Trần, đoạt lại vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm.
Mọi thứ đều đã được lên kế hoạch rất tốt, với lại Hà Sơ Tuần cũng hoàn toàn có lý do ra tay, nhưng ai ngờ đâu, lúc thủ hạ của Bách Trọng đi tìm Hà Sơ Tuần, Hà Sơ Tuần căn bản chẳng thèm để ý đến, thậm chí hắn còn bảo tên thủ hạ kia nhắn lại cho Bách Trọng, ý tứ rất đơn giản, chỉ một câu.
“Nói lại với Bách Trọng, đừng cho rằng ta không biết hắn đang nghĩ cái gì, muốn mượn tay ta trừng trị Tiêu Trần, hừ, hắn không xứng. Không muốn chết thì nói hắn sau này đừng làm những chuyện ngu xuẩn như thế này nữa, nếu không, ta không ngại tận tay ném hắn ra khỏi Thiên Phong Thánh Tông đâu."
Chính một câu nói đơn giản như vậy, nhưng lại khiến Bách Trọng vừa sợ hãi vừa tức giận.
Vốn cho là kế sách vẹn toàn như thế không thể nào thất bại được, nhưng tiếc là, Bách Trọng lại quá coi thường Hà Sơ Tuần, đúng là Hà Sơ Tuần coi trọng Cố Linh Dao, nhưng hắn có thể để mặc người ta coi mình như là vũ khí để sử dụng sao? Huống chi người đó còn là Bách Trọng, kẻ mà trong mắt Hà Sơ Tuần chỉ như “con kiến hôi”.
Bách Trọng đã quá coi thường thập đại đệ tử thân truyền, cho dù Hà Sơ Tuần ở trong thập đại đệ tử thân truyền chỉ xếp phía cuối, nhưng hắn cũng không thể là một nhân vật đơn giản. Thế nên, Bách Trọng muốn lợi dụng Hà Sơ Tuần ngay từ đâu đã không thể được, bởi vì Hà Sơ Tuần không phải là kẻ ngốc, hắn chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu âm mưu của Bách Trọng. Thế là kế hoạch muốn lợi dụng Hà Sơ Tuần tới đối phó Tiêu Trần của Bách Trọng cũng nhanh chóng tuyên bố thất bại, chính vì việc này, mà Bách Trọng đã phiền muộn mấy ngày hôm nay.
Sắc mặt âm u đứng ngoài cửa phòng tu luyện số một, trong mắt Bách Trọng lóe lên hàn ý sâu sắc, ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm phòng tu luyện số một, nghĩ thầm: “Mặc kệ ngươi là ai, lần này ta cũng phải làm cho ngươi đẹp mặt.”
Bách Trọng hạ quyết tâm phải hung hăng giáo huấn người bên trong phòng tu luyện số một, nếu không còn đâu là uy nghiêm của Bách Trọng hắn nữa?
Cũng ngay lúc Bách Trọng đang nghĩ như vậy, phòng huấn luyện số một không có chút động tĩnh nào suốt một tháng qua, cuối cùng cũng chậm rãi mở ra.
“Ra rồi...” Nhìn cửa đá từ từ chuyển động, có người không nhịn được kêu một tiếng nho nhỏ.
Cả một tháng, cuối cùng người trong phòng cũng đã đi ra rồi, cùng với lúc cửa đá mở ra, trên người Bách Trọng tỏa ra một cỗ tức giận ngút trời, còn chưa thấy người tới, Bách Trọng đã trầm giọng quát to:
“Hay lắm, ngay cả phòng tu luyện của ta mà ngươi cũng dám chiếm lấy, hôm nay Bách Trọng ta không đem ngươi…”
Ở đây nhiều người như vậy, Bách Trọng đương nhiên không thể để mất mặt, thế mà hắn mới vừa nói được một nửa, từ bên trong phòng tu luyện số một, một thanh niên mặc áo trắng chậm rãi đi ra. Thấy rõ tướng mạo người này, nghi hoặc của Bách Trọng kết thúc ngay lập tức, sau đó vẻ mặt hắn giận giữ , chỉ vào Tiêu Trần.
“Cái gì? Là ngươi, Tiêu Trần.”
Sau khi thấy rõ người chiếm lấy phòng tu luyện số một của mình lại chính là Tiêu Trần, sắc mặt Bách Trọng biến đổi vô cùng đặc sắc. Cùng lúc đó, Tiêu Trần lại mang vẻ mặt vui vẻ, hẵn khẽ cười mở miệng nói: “Là ta, rồi sao? Vừa rồi ngươi nói hôm nay không đem ta cái gì?”
Trên mặt lộ ra vẻ bỡn cợt, thời gian một tháng này làm cho Tiêu Trần thật sự cảm nhận được chỗ tốt của Địa Mạch Chi Hỏa, nhưng tiếc là, thời gian một tháng miễn phí sử dụng đã hết, mà trên người Tiêu Trần cũng không có điểm cống hiến Thánh tông, cho nên chỉ có thể rời đi.
Tiêu Trần không phải là vì không chịu được Địa Mạch Chi Hỏa, mà bởi vì không có điểm cống hiến Thánh tông nên hắn mới rời khỏi phòng tuy luyện. Nếu để cho mọi người ở đây biết được điều này, e rằng bọn họ đều sẽ đồng thanh thầm mắng một tiếng “kinh hồn” đi, đã kiên trì trong đó suốt một tháng, nhưng Tiêu Trần lại không mảy may xảy ra bất cứ chuyện gì.
Tiêu Trần cười mà như không cười nhìn Bách Trọng, đối mặt với Tiêu Trần, Bách Trọng chỉ cảm thấy ngực mình giống như bị nghẹn lại một hơi, có cố nôn ra thế nào cũng không thở được bình thường.
Từ sau khi Tiêu Trần bái nhập Thiên Phong Thánh Tông, mọi chuyện mà Bách Trọng làm đều không thuận lợi, không chỉ là vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm bị đoạt mất, thậm chí còn bởi vì chuyện lúc trước để Vương Hòa Lâu đi dò xét Tiêu Trần, dẫn đến uy danh của Bách Trọng trong đám đệ tử hạch tâm giảm xuống rất nhiều.
Vì vậy, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Bách Trọng phẫn nộ đưa tay chỉ vào Tiêu Trần, hắn gắt gao nghiến chặt hàm răng, từng chữ, từng câu nói: “Giỏi, giỏi lắm, lại là Tiêu Trần ngươi, ta muốn thách đấu với ngươi, ngươi dám đi đến Chiến Môn Các với ta không? Hôm nay Bách Trọng ta phải lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất