Ở Thiên Thần Đại Lục, Kiêu Vương đã là đỉnh cao của thế hệ trẻ, thế nhưng ở Thiên Hà lục địa thì không giống như vậy. Trong Thiên Phong Thánh Tông, mỗi một đệ tử nòng cốt đều là Kiêu Vương, nhưng không có nghĩa chỉ cần là Kiêu Vương là có thể trở thành đệ tử nòng cốt của Thiên Phong Thánh Tông. 

             Kiêu Vương là điều kiện cơ bản nhất để trở thành đệ tử nòng cốt của Thiên Phong Thánh Tông, và cũng chỉ có những Kiêu Vương đứng đầu đó mới có thể trở thành đệ tử nòng cốt của Thiên Phong Thánh Tông. 

             Tuy nhiên, trong Thiên Phong Thánh Tông, những đệ tử nòng cốt này liệu có phải là thế hệ trẻ mạnh nhất không? Rõ ràng là không, trên mười đệ tử nòng cốt đó còn có Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền. 

             Mỗi người trong số Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền này đều có sức mạnh vượt qua hẳn Kiêu Vương, mấy chiêu của Kiêu Vương còn chẳng qua chỉ được coi là mấy chiêu cơ bản của Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền bọn họ. 

             Đây là một đỉnh cao khác của thế hệ trẻ sau Kiêu Vương, hơn nữa so với Kiêu Vương còn đẳng cấp hơn nhiều. 

             Chứng kiến tận mắt toàn bộ quá trình chiến đấu, hai đệ tử hàng đầu của Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông thực sự đã vơ đũa cả nắm với Tiêu Trần và Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông, đây không còn là vấn đề quan trọng nữa, mà là kiêng dè, không sai, sức mạnh mà Tiêu Trần thể hiện đã khiến cả hai người đó sinh lòng kiêng dè. 

             Không biết hai đệ tử hàng đầu của Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông đánh giá gì về mình, lúc này trận chiến của Tiêu Trần, Ngọc Bạch và Lưu Ly đã lên đến đoạn gay cấn. 

             Dựa vào kiếm pháp xuất thần nhập hóa và kinh nghiệm thân chinh trăm trận cực kỳ đáng sợ, Tiêu Trần đã hoàn toàn nắm thế chủ động, trong khi hai người Ngọc Bạch và Lưu Ly chỉ có thể phòng thủ một cách bị động. 

             Không ngờ sức mạnh của Tiêu Trần lại mạnh mẽ như vậy, hai người bọn họ liên thủ cũng không thể đánh nổi được Tiêu Trần, càng đánh càng kinh hãi. Ngọc Bạch lại bị kiếm của Tiêu Trần đánh bay một lần nữa, Ngọc Bạch cũng tự biết rằng hắn ta không còn đường lui nữa, nếu như hôm nay hắn ta không giết Tiêu Trần thì sẽ bị Tiêu Trần giết. 

             Không chút do dự, thanh trường kiếm trong tay hắn ta đột nhiên bừng lên ngọn lửa cuồng bạo như thiêu đốt, hắn ta trầm giọng hét lên: “Hoả Long Kiếm.” 

             Hắn ta thi triển cùng một thanh Hoả Long Kiếm với Chu Hoa, nhưng chỉ sợ sự hiểu biết của Ngọc Bạch về thanh Hoả Long Kiếm này rõ ràng là thâm sâu hơn nhiều so với Chu Hoa, hơn nữa uy lực của hắn ta còn mạnh hơn Chu Hoa rất nhiều. 

             Một kiếm chém ra, Hoả Long gầm thét, đối mặt với Hoả Long Kiếm một lần nữa nhưng sắc mặt Tiêu Trần không chút thay đổi. Mặc dù Hoả Long Kiếm của Ngọc Bạch mạnh hơn Chu Hoa một chút, nhưng cũng chẳng hơn gì. 

             “Tiêu Trần, người mau chết đi cho ta.” Hắn ta dùng hết sức đẩy Hoả Long Kiếm ra, Ngọc Bạch giận dữ hét lên, cùng lúc Ngọc Bạch đưa ra chiêu cuối thì Lưu Ly bên cạnh cũng không nhàn rỗi, thanh kiếm trong tay nàng ta cũng phát ra ánh sáng trắng chói rực, một đường kiếm trắng cùng đạo quang kiếm chém ra, nhất thời một đao vô hình trực tiếp chém về phía Tiêu Trần. 

             “Toái Linh Trảm.” Lưu Ly lạnh lùng hét lên. 

             Hoả Long Kiếm của Ngọc Bạch khí thế ngút trời như vậy, mà thanh Toái Linh Trảm của Lưu Ly hoàn toàn im hơi lặng tiếng. 

             Cảm nhận được đòn tấn công của Lưu Ly, Tiêu Trần hơi sửng sốt nhưng lại rất thích thú, Toái Linh Trảm này là một chiêu thức tấn công linh hồn, nhưng hắn không ngờ rằng trong Thiết Kiếm Môn này sẽ có đòn tấn công linh hồn như thế. 

             Cũng tương tự như một số nhát chém linh hồn, nhưng lại dùng võ kỹ tấn công linh hồn để đối phó với bản thân, suy nghĩ này có chút kỳ lạ, thanh Phôi Kiếm Thiên Đạo mà Tiêu Trần đang mang trên người không chỉ có thể thi triển được sức công kích của linh hồn mà còn miễn dịch với nhát chém của đòn tấn công linh hồn. 

             Chỉ cần uy lực công kích không đủ để phá hủy Phôi Kiếm Thiên Đạo trong chốc lát vậy thì chiêu tấn công linh hồn kia căn bản không có tác dụng gì đối với bản thân hắn cả. 

             Có thể miễn nhiễm với mọi đòn tấn công linh hồn, đây cũng là chỗ đỉnh cao của Phôi Kiếm Thiên Đạo, cùng với sức mạnh của Tiêu Trần được cải thiện, Phôi Kiếm Thiên Đạo dần dần cho thấy uy lực kinh khủng của mình. 

             Chính là bởi vì có sự tồn tại của Phôi Kiếm Thiên Đạo mà khi đối mặt với con át chủ bài kết hợp của cả hai người kia, Tiêu Trần không để ý đến Lưu Ly lắm. Toái Linh Trảm của nàng ta có vẻ còn đáng sợ hơn cả Hoả Long Kiếm, nhưng đối với hắn thì rất vô dụng. 

             Bỏ qua đòn tấn công của Lưu Ly, hắn đối mặt trực tiếp với thanh Hoả Long Kiếm của Ngọc Bạch. Thấy thế, cả Ngọc Bạch và Lưu Ly đều sửng sốt, đặc biệt là Ngọc Bạch. Thấy Tiêu Trần đã thực sự nhắm vào mình, hắn ta ngạc nhiên lẩm bẩm. 

             “Hắn muốn làm gì? Chẳng lẽ là thử lửa với chiêu Toái Linh Trảm sao? Hắn không biết Toái Linh Trảm là một chiêu thức công kích võ hồn sao?” 

             Theo quan điểm của Ngọc Bạch, cơ thể của Tiêu Trần quá khỏe mạnh, lựa chọn đúng đắn nhất bây giờ của hắn ta đương nhiên là cầm thanh Hoả Long Kiếm của mình dồn toàn lực ứng đối với Toái Linh Trảm của Lưu Ly, dù sao Toái Linh Trảm cũng là chiêu thức công kích võ hồn, bất kể tên võ giả nào thấy nó đều không dám khinh thường. 

             Hơn nữa, chỉ cần Tiêu Trần làm được nhiều như vậy, cho dù cuối cùng hắn có chống lại được Toái Linh Trảm của Lưu Ly thì Ngọc Bạch tự tin rằng với Hoả Long Kiếm của mình, không nói đến việc khiến cho Tiêu Tần trọng thương, nhưng nhất định có thể khiến cho hắn bị thương. Với sức mạnh của hắn ta và Lưu Ly, muốn trốn thoát cũng không có hy vọng. 

             Nhưng đó chỉ là kế hoạch trong lòng của Ngọc Bạch, nhưng đáng tiếc là Tiêu Trần không hề tuân theo kế hoạch của Ngọc Bạch, hắn không chỉ hết hết lần này đến lần khác phớt lờ Toái Linh Trảm của Lưu Ly, mà thay vào đó hắn lấy Ngọc Bạch làm mục tiêu. 

             Hắn ta không biết vì sao Tiêu Trần lại phải làm như vậy, nhưng rõ ràng bây giờ không có thời gian để Ngọc Bạch suy nghĩ nhiều như thế, cả hai người đều nhanh chóng dồn lực tấn công Tiêu Trần, đồng thời đối mặt với Hoả Long Kiếm, Tiêu Trần chỉ ra tay một chút là trong nháy mắt, thanh kiếm trên người hắn đã có khả năng thi triển. 

             Một đạo kiếm quang đỏ như máu xẹt qua, so với Hoả Long do Hoả Long Kiếm tạo thành thì sắc kiếm quang đỏ như máu này rất nhỏ, nhưng chính thanh kiếm quang đỏ như máu trông có vẻ nhỏ bé này lại đang tranh đoạt với Hoả Long. Sau khi hai thanh kiếm chạm vào nhau, Hoả Long Kiếm bị xé toạc ra như là một tờ giấy. 

             Trước mặt thanh kiếm toàn diện như vậy, Hoả Long Kiếm hoàn toàn không có sức phản kháng, Ngọc Bạch thấy vậy không khỏi giật mình hét lên: “Làm sao có thể...” 

             Không ngờ Tiêu Trần lại phá được chiêu cuối của mình dễ dàng như vậy, lúc này mới ngạc nhiên thì đã quá muộn, sau khi xé nát Hoả Long Kiếm, kiếm quang màu đỏ máu cũng không dừng lại, lập tức xuyên qua giữa nhân trung của Ngọc Bạch. 

             Một lỗ thủng chảy máu ở giữa hai lông mày, vẻ mặt Ngọc Bạch không thể tin được, nhưng khí tức tử vong nồng nặc đã triệt để bao trùm lấy hắn ta, hắn ta có muốn nói nhưng không thể nói được nữa. Cuối cùng, thi thể của Ngọc Bạch rơi thẳng ra khỏi bầu trời. 

             Thành công giết chết Ngọc Bạch, đồng thời Toái Linh Trảm của Lưu Ly cũng thành công đánh trúng Tiêu Trần, hắn nhướng mày, nhìn thấy vậy, Lưu Ly cười lạnh một tiếng: “Tiêu Trần, chết đi.” 

             Kiếm thuật của Tiêu Trần xuất thần nhập hóa, và cơ thể của hắn mạnh mẽ không gì sánh được, Lưu Ly không tin rằng linh hồn của Tiêu Trần có thể mạnh mẽ đến vậy, khi hắn bị trúng đòn của Toái Linh Trảm, Lưu Ly tin rằng Tiêu Trần sẽ bị thương nặng. 

             Nàng ta cười chế nhạo, nhưng sự thật lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của Lưu Ly, hắn không chút phòng bị nào nhận lấy một nhát chém của Toái Linh Trảm, nhưng Tiêu Trần không giống như bị yếu thế chút nào, bởi vì Toái Linh Trảm vừa chém vào giữa lông mày đã bị Phôi Kiếm Thiên Đạo tiêu diệt. 

eyJpdiI6Im1ma2p1NHkzcFN6bTl5WUZCZ1RCdWc9PSIsInZhbHVlIjoiVlQrT2l3NUt2cVRXNEhWbW8yRVh1bjNcL0J3RzB6V2laY2l0SFlNZFBBTUR4RGk2ZGVpUGJEaUU1djhhWlBicTlxb0QzWTJRSVc3d3BEYkxuSTljTEdoM041SGVvcVA4XC9tVEo2RzE5QUEySkQ3MkorbkFjbzRPZm5FT2dsVitKbE1NWnpNeGhiVmF1NWFZeDAxU3NSNHJvOFd3VDhSOXpFTkpGbDI2MVB2Q1U0YnU1dFFoWHdcL0tRT2ZkNzdHRVwvbWxaMUx1R1g2T09RR2hWR0VlSTlSSTBSZ3BHTm4zbEhKWFVDZ0VKcjFHQzFUU3JNNDB3TGlRZE0zaFI5VVYrXC8rY0sxY3BiQjI3S1hiSkIwYmd1NXhPOE9iays4ZitLSVpXKzBBSWFNd1FoTjd1QW9wRGNldWJRZ3N3UzIzOTFXaHBtUnJIYktGOU1FVFwvMDlOQkJ1M2N4eWx4bkNmUW5TV3pGcUNxN3pSYzRvdGdzKzlCZHhnc0c1XC9mVDNUYXV3SjYyMDRPOTRjVkJ3VlRmU3loWFhEVUlhc0NTV0hZenBlSnBsSFU5WVl6aXVxb1FoSDNmdFZFRDFXOFwveiswYVFNMzhnXC9JQVlOelpreW5ZY0FUZ09WcVAyemNKK2VEZ3NOckcrUmVHSEZwYW5pbUJ5NEdYYkVIb3pWRVNFczJyMTVUMjNvaHN5ZjRGblhtRjIxZ21RSmRvWkx4RUJkbzdOXC9QbFwvK0dnQlNlVWUzWmY4dkM5a0hmNERGVFpVR3pCUnlIdkh0Z09GcUh5emkwTDVwUWVHM1BcL05mVDBrRmQ1VGVGdE5GN1RrU1Ztd2lPK1ZyK2VDUFgwamU5a282T1Z3SkQ3bEZjZFBSK1BrSGQwXC9WdDI1N0tHQW9KUjQ2ZG5CNEllUVJhTm5kNFVzSTVYbEg3QVwvXC8rNzZ5N2dFSjRtcXp5UmdLbVZSa0xvRm16dk94UVUxS3RhWHN0a1RkckhYcWtLSDBGOVBzY1l5M3VBUGI5MVBRZ1BHclNrUHZRR1hqIiwibWFjIjoiZmEyMDlhZmVmMGFkMTkxNDliZmFiOTA1N2ExZDg2ZGI3YjI3NzVmN2RiNDQ5ZGE3Y2U2NjZkMTI4OGNiMTYwNCJ9
eyJpdiI6ImZvOTVvWCtmYlBvdkQwaHREUzV2V3c9PSIsInZhbHVlIjoiNHQ1cXhnWGVWQzFIRDRqYm5EK1wvWDhPM29Tc0pcLzlSMUd6SjFlYWFXV2dDZVJJVmxvaXJ2M285XC9PUFY0MEo2TDhlN3BPNzF2U2I1M2MzbzlZcTZkNElXQTVPeHRmNGhKZmlvZ25sSzlHTGFEaCs3RWlVandmNldpM2RhWE1wOU55THUwcmRJckhOazg2eEFzeUJpZ3ZiRFFZNFR1V1NTMWpwN0VQMllaOHJXcWtwQlpqS3k5Y0ZCalRtMGhWV2h3WlwvMTBndE1UTWJZSWtsMFwvcnRseElxeWJZczJUQUUweDFad1dDWm5CZDFQNDVsRUJZWTQ0UzlscDhPSmhSQzF2cElJbU5NeEt5MEJVS2dcL1wvMFNITCtwTnlCM0hmZUowdWFweDJ1WG4yZ2lScmQ1SkNFaUxCMWRxMXBlYnVYZlh3VVp0NzlyMnhJbjVUOEtIaExWanhuQlJOeU13d05ja2R1TnJTRTI5RmQyUXdCZFY1R1dqWExrOG9xcDd1VndnMyIsIm1hYyI6ImNkN2Y1MTIzOTVhZjUxYWNkY2U3ZDk1YTIyY2RhYWM3Zjc3Y2UwMTFhZGZmYjRkNTc5MjM2ZDZmMmMzMDY2OGYifQ==

             Đối diện với Toái Linh Trảm của Tiêu Trần, vẻ mặt Lưu Ly không thể tin hét lên, một lần nữa, trong mắt nàng ta tràn đầy sự sợ hãi.

Advertisement
x