Từ lúc ban đầu, Tiêu Trần đã xem Vô Nguyệt Đế Quốc là hậu phương lớn của bản thân mình, cho nên hắn nhất định phải để Vô Nguyệt Đế Quốc có một hoàn cảnh tương đối an toàn, lại thêm việc đã tìm được mẫu thân Bạch Như Nguyệt, ngày sau Bạch Như Nguyệt chắc chắn cũng muốn sống ở Vô Nguyệt Đế Quốc, cho nên, người cầm quyền ở Vô Nguyệt Đế Quốc này phải là người mà hắn tin cậy, mà người này, không ai khác chính là Tam hoàng tử Sở Vô Minh.
Bây giờ đã thu phục thành công Trấn Sơn quân, thật ra Tiêu Trần còn dự định từ từ thu phục ba đội quân lớn khác nhưng bây giờ xem ra, thời gian đã không đủ, bởi vì hắn nhất định phải giải quyết vấn đề của Vô Nguyệt Đế Quốc xong trước khi buổi tuyển chọn ở Thánh Tông bắt đầu.
Tìm được Phần Thiên Chúa Tể, Tiêu Trần và ông ta đã bí mật trò chuyện mấy canh giờ liền, sau đó Phần Thiên Chúa Tể lập tức rời khỏi thành Trấn Sơn, quay về Đế Đô.
Có tu vi Đạo Hoàng cảnh, Phần Thiên Chúa Tể đương nhiên vô cùng thích hợp để tọa trấn ở Đế Đô, tuy nhiên, khi Phần Thiên Chúa Tể rời đi, Tiêu Trần cũng nhờ ông ta ra lệnh Tư Không Minh bí mật đến Thành Trấn Sơn này.
Tiếp theo, Tiêu Trần muốn đánh nhanh thắng nhanh, mau chóng thu phục ba đội quân lớn thì trong tay hắn ắt sẽ có đủ thực lực.
Tư Không Minh đến Thành Trấn Sơn, cộng thêm Trương Kỳ và Hổ Dao, tương đương với trước mắt Tiêu Trần đã có ba vị siêu cấp cường giả Đạo Tôn cảnh, cũng coi như là đủ rồi.
Về phần việc mà Phần Thiên Chúa Tể đã quyết, ngay lập tức, Tiêu Trần đi đến nơi ở của Sở Vô Minh. Từ lần đó tiến về Thiên Lang Đế Quốc, Sở Vô Minh cũng có chút lo lắng, lúc này Tiêu Trần chủ động đến đây, Sở Vô Minh đương nhiên phải tự mình nghênh đón.
“Điện hạ.” Tiêu Trần hành lễ với Sở Vô Minh.
“Tiêu Trần huynh, dạo này thế nào rồi?” Sở Vô Minh ân cần quan tâm hỏi han.
“Cảm phiền điện hạ quan tâm rồi, ta vẫn ổn, lần này đến đây ta dự định thương lượng với điện hạ một chút về việc ở Hổ Lao quan.” Tiêu Trần nói.
Biết thời gian của mình không còn nhiều, Tiêu Trần cũng dự định để cho Sở Vô Minh nhanh chóng giành được ngôi vị Thái tử, đồng thời hoàn toàn khống chế quyền lực thật sự của Vô Nguyệt Đế Quốc.
Mà muốn Sở Vô Minh lên nắm quyền thật sự, thì điều kiện tối thiểu nhất là phải hoàn toàn nắm giữ được bốn đội quân lớn của Hổ Lao quan, chỉ có như thế, Sở Vô Minh mới có đầy đủ lực lượng để tranh đoạt ngôi vị Thái tử.
Nghe ý của Tiêu Trần, Sở Vô Minh hơi sững sờ, tuy nhiên hắn ta nhanh chóng đã lấy lại tinh thần, mời Tiêu Trần đến thư phòng, hai người ngồi đối diện, đồng thời, Tiêu Trần cũng nói ra những suy nghĩ trong lòng với Sở Vô Minh.
Dựa theo suy nghĩ của Tiêu Trần, đối với ba đội quân lớn còn lại ở Hổ Lao quan, chỉ có thể giải quyết nhanh chóng, lấy cớ Sở Vô Minh mở tiệc chiêu đãi, mời toàn bộ chủ tướng của ba đội quân lớn này đến Thành Trấn Sơn, sau đó ép bọn họ quy hàng, nếu không đồng ý liền lập tức giết chết, rồi nâng đỡ người khác lên.
Kế hoạch của Tiêu Trần phải nói là đơn giản nhưng lại hết sức thô bạo, nguyên nhân chủ yếu là không đủ thời gian, nếu có đủ thời gian, Tiêu Trần sẽ tìm cách thần không biết quỷ không hay mà chậm rãi thu phục bọn họ, như vậy thì càng ổn hơn.
Chỉ tiếc thời gian không đủ, nghe Tiêu Trần nói lời này, Sở Vô Minh rơi vào trầm mặc, kế hoạch này của Tiêu Trần, binh biến rõ ràng, im lặng nửa ngày, cuối cùng Sở Vô Minh chậm rãi lên tiếng.
“Tiêu Trần huynh, có cần phải vội như vậy không?”
Sở Vô Minh nhìn ra được sự gấp gáp của Tiêu Trần đối với việc thu phục ba đội quân lớn, hắn ta nghi hoặc hỏi, Tiêu Trần nói với vẻ bình tĩnh: “Điện hạ, ta không có thời gian, cuộc tuyển chọn ở Thánh Tông, điện hạ chắc hẳn phải biết chứ?”
“Tuyển chọn ở Thiên Phong Thánh Tông? Tiêu huynh muốn tham gia sao?” Làm hoàng tử, Sở Vô Minh đương nhiên có nghe nói qua về buổi tuyển chọn ở Vô Phong Thánh Tông, lúc này Tiêu Trần nhắc đến, Sở Vô Minh lập tức đoán được.
Tiêu Trần khẽ gật đầu, bởi vì hắn muốn tham gia tuyển chọn ở Thánh Tông, cho nên hắn nhất định phải xử lý hết tất cả mọi thứ ở Vô Nguyệt Đế Quốc xong xuôi thì hắn mới có thể an tâm rời đi.
Hẵn cũng nói hết chuyện của Bạch Như Nguyệt cho Sở Vô Minh nghe, Tiêu Trần cũng đã nói qua, hắn không hề có bất kì ý nghĩ gì với Vô Nguyệt Đế Quốc, chỉ cần Sở Vô Minh nắm quyền, bởi chỉ khi như vậy thì mới có thể bảo vệ cho mẫu thân hắn được an toàn, và tất cả những võ giả ở Thiên Thần lục địa.
Sau khi Sở Vô Minh biết được nguyên nhân vì sao Tiêu Trần lại vội vã muốn thu phục ba đội quân lớn, hắn lắc đầu nói:
“Tiêu huynh, kế hoạch của huynh đúng thật là không tệ, nhưng thực ra ta có chút vấn đề không giải quyết được, trong tay phụ hoàng ta có một đội quân tinh nhuệ, tên là Huyết Nguyệt vệ, có đội quân tinh nhuệ này ở đây thì kế hoạch của chúng ta không thể thực hiện được.”
Kế hoạch của Tiêu Trần có thể thu phục được ba đội quân lớn còn lại trong thời gian ngắn nhất nhưng khi đó, chắc chắn là Đế Đô cũng sẽ nhận được tin.
Biết là Tiêu Trần muốn lấy bốn đội quân lớn ở Hổ Lao quan đến ép Sở Mục nhượng bộ, nhưng đáng tiếc là chỉ cần có Huyết Nguyệt vệ trong tay, Sở Mục sẽ không sợ sự uy hiếp từ bốn đội quân lớn này.
Nghe những lời này của Sở Vô Minh, Tiêu Trần có chút sững sờ, Huyết Nguyệt vệ, cái này chẳng lẽ cũng giống như Thiên Lang vệ của Thiên Lang Đế Quốc, là quân đội riêng của Hoàng đế hay sao?
Tiêu Trần đã từng tự mình trải nghiệm với Thiên Lang vệ, nhân số mặc dù không nhiều, nhưng mỗi người đều là cường giả, dạng quân đội này, sức chiến đấu chắc chắn không thue kém gì trăm vạn đại quân.
Quả nhiên trước đó hắn suy đoán Vô Nguyệt Đế Quốc cũng có một đội quân cũng không kém Thiên Lang vệ, thật không sai chút nào.
Sở Vô Minh nói rất đúng, nếu không giải quyết Huyết Nguyệt vệ kia, cho dù Sở Vô Minh có trong tay bốn đội quân lớn Hổ Lao quan thì cũng không thể làm cho Sở Mục nhượng bộ được, im lặng một hồi lâu, Tiêu Trần nhìn về phía Sở Vô Minh hỏi: “Điện hạ cảm thấy có thể thu phục được Huyết Nguyệt vệ không?”
“Không có khả năng, Huyết Nguyệt vệ chỉ nghe mệnh lệnh của phụ hoàng, trung thành tuyệt đối với phụ hoàng, muốn thu phục bọn họ là điều không thể.”
Thu phục Huyết Nguyệt vệ, đừng nghĩ về việc này vì căn bản là không thể thực hiện được, nghe Sở Vô Minh nói những lời này, mắt Tiêu Trần lập tức loé lên, hắn nói: “Vậy thì giết.”
Huyết Nguyệt vệ là trở ngại lớn nhất để Sở Vô Minh đoạt quyền, nếu đã không thu phục được, vậy thì chỉ có thể giết hết mà thôi.
Nghe Tiêu Trần nói muốn giết hết Huyết Nguyệt vệ, đầu tiên Sở Vô Minh sững sờ, nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó nhìn về phía Tiêu Trần, gượng cười nói.
“Tiêu huynh, huynh đây là muốn ta đẩy phụ hoàng vào bước đường cùng à.”
Sở Vô Minh hiểu rất rõ tầm quan trọng của Huyết Nguyệt vệ đối với phụ hoàng Sở Mục, một khi không có Huyết Nguyệt vệ, bằng bốn đội quân lớn, đừng nói chỉ làm thái tử, nếu muốn ép Sở Mục thoái vị thì Sở Vô Minh cũng không phải là không làm được.
Trong lòng Sở Mục hẳn còn chưa xác định được sẽ giao ngôi vị Thái tử cho ai, nếu không thì ông ta cũng sẽ không để cho các vị hoàng tử tranh giành ngôi vị Thái tử này. Nhưng sở dĩ đến bây giờ vẫn chưa thể quyết định được là vì thật ra bởi vì Sở Mục không biết giữa Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song thì ai thích hợp hơn, về phần Sở Vô Minh, có lẽ cho đến bây giờ, Sở Mục chưa từng nghĩ đến việc sẽ đưa Sở Vô Minh làm Thái tử.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất