Trong lòng Tiêu Trần suy nghĩ về tính khả thi khi hợp tác với yêu thú Hổ Báo Lĩnh, sau một lúc, Tiêu Trần nói ý tưởng của bản thân cho mọi người. Sau khi nghe Tiêu Trần trình bày ý muốn hợp tác với yêu thú Hổ Báo Lĩnh, Cố Tu và ba vị cường giả Đạo Vương Cảnh lập tức thay đổi sắc mặt. 

             Cố Tu nói: “Công tử, chuyện này không thể được đâu, bây giờ yêu thú Hổ Báo Lĩnh đã về phe bên Huyết Lang Vương, nếu chúng ta hợp tác với chúng thì khác gì đưa dê vào miệng cọp.” 

             Hai vị cường giả Đạo Vương Cảnh khác cũng đưa ra lời khuyên can: “Đúng vậy đó Yêu Kiếm Kiêu Vương, yêu thú của lục địa Thiên Hà này không giống như ở lục địa Thiên Thần của chúng ta. Những yêu thú ở lục địa Thiên Thần đã sớm bị những vị chúa tể đánh cho sợ hãi nên chúng không dám bắt con người. Nhưng yêu thú ở lục địa Thiên Hà thì lại khác, bọn nó lấy con người làm thức ăn.” 

             Nhóm người Cố Tu không đồng ý với ý tưởng này của Tiêu Trần. Tiêu Trần nghe những ý kiến phản bác xong thì lắc đầu nói: “Bây giờ, tuy rằng yêu thú Hổ Báo Lĩnh đang về phe Huyết Lang Vương, nhưng giữa bọn họ đơn thuần chỉ là vì lợi ích mà thôi. Nếu như chúng ta có thể đưa ra điều kiện tốt hơn thì chưa chắc đã không thể kéo yêu thú Hổ Báo Lĩnh về phe mình. Hơn nữa, nếu có thể lôi kéo được yêu thú Hổ Báo Lĩnh thì không chỉ mang lại cho chúng ta sự an toàn nhất thời, về sau còn có nhiều cái lợi hơn.” 

             Yêu thú Hổ Báo Lĩnh và Huyết Lang Vương đơn thuần chỉ là vì lợi ích mà hợp tác với nhau thôi, chính vì nhìn ra điều này cho nên Tiêu Trần mới dám nói đến chuyện hợp tác với yêu thú Hổ Báo Lĩnh. Đồng thời, một khi đạt được thoả thuận với yêu thú Hổ Báo Lĩnh thì không chỉ có thể hoá giải tình hình nguy cấp trước mắt, mà còn có lợi đối với những dự định sau này của Tiêu Trần. 

             Có thể nói là một mũi tên trúng hai đích, mà chủ yếu là bây giờ còn không biết Trương Kỳ đang ở đâu. Theo như Tiêu Trần dự đoán, chỉ sợ bây giờ Trương Kỳ vẫn còn đang giao chiến với Huyết Lang Vương. Đã qua nhiều ngày như vậy rồi, Trương Kỳ còn có vết thương trên người thì chắc chắn là tình hình vô cùng tồi tệ, đương nhiên Tiêu Trần không thể trơ mắt nhìn Trương Kỳ chết dưới tay Huyết Lang Vương được. Mà nếu muốn cứu Trương Kỳ thì cách duy nhất chính là phải thuyết phục được yêu thú Hổ Báo Lĩnh. 

             Hắn không quá chắc chắn, bất kể có thành công hay không thì cứ thử hợp tác với yêu thú Hổ Báo Lĩnh xem sao. 

             Tiêu Trần vẫn giữ nguyên quan điểm muốn thử bàn bạc với yêu thú Hổ Báo Lĩnh một lần xem sao, thấy vậy, mọi người càng cố gắng khuyên can. Nhưng Tiêu Trần vẫn rất quyết tâm, cuối cùng hắn không quan tâm sự phản đối của mọi người mà lập tức đưa ra quyết định. 

             Tiêu Trần cũng không nắm chắc việc có thể thuyết phục thành công yêu thú Hổ Báo Lĩnh hay không. Vì vậy tất nhiên hắn không dẫn theo tất cả mọi người mà chỉ mang Cố Tu theo đến gặp mặt Thú Hoàng, còn những người khác thì vẫn thẳng tiến một đường như cũ, để lại ký hiệu ở ven đường, sau đó Tiêu Trần và Cố Tu sẽ chủ động chạy đến tập hợp với bọn họ. 

             Mọi người không có ý kiến gì đối với sự sắp xếp của Tiêu Trần, vì mọi người biết Tiêu Trần thật sự quyết tâm phải làm. Có điều lúc Tiêu Trần nói là hắn sẽ chủ động tìm ký hiệu mọi người để lại trên đường đi thì thật ra bọn họ đều không tin tưởng lắm. 

             Bởi vì lần này Tiêu Trần và Cố Tu đi gặp mặt Thú Hoàng ở Hổ Báo Lĩnh, về cơ bản thì sẽ xảy ra hai trường hợp. Một là hai người Tiêu Trần có thể thuyết phục thành công Thú Hoàng, như vậy bọn họ cũng được an toàn. Mặt khác, Tiêu Trần không thương lượng được với Thú Hoàng thì kết quả có thể đoán ra, đó là không còn mạng để mà quay về nữa. 

             Tiêu Trần không quan tâm việc bị mọi người phản đối, hắn lập tức đưa ra quyết định. Trước khi đi, Tiêu Trần có nói với Bạch Như Nguyệt: “Mẫu thân yên tâm, hài nhi sẽ không có chuyện gì.” 

             Bạch Như Nguyệt nghe lời của Tiêu Trần thì cũng không nói gì thêm, bà chỉ dặn dò một câu đơn giản: “Nhất định phải cẩn thận.” 

             Thật ra tận sâu nơi đáy lòng, đương nhiên Bạch Như Nguyệt không muốn Tiêu Trần đi vào chỗ đó. Có điều, bà cũng không còn cách nào cả, Bạch Như Nguyệt quá hiểu tính cách nhi tử nhà mình, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là việc mà tự bản thân Tiêu Trần quyết định thì bất kỳ người nào cũng không thể lay chuyển được ý định của hắn, kể cả là người làm mẫu thân như bà. Vì vậy, Bạch Như Nguyệt cũng dứt khoát không nói nhiều nữa, bà tin tưởng Tiêu Trần không phải là người nông nổi, nhất định trong lòng hắn đã có kế hoạch hành động. 

             Tiêu Trần khẽ gật đầu với Bạch Như Nguyệt, sau đó lập tức dẫn theo Cố Tu lên đường. 

             Sau khi tách khỏi đoàn người, Tiêu Trần và Cố Tu cũng không rõ vị trí cụ thể của Thú Hoàng Hổ Báo Lĩnh, nhưng điều này cũng không có gì to tát cả. Bọn họ tuỳ tiện tìm một con yêu thú cao giai, chắc chắn nó sẽ dẫn hai người Tiêu Trần đến đó. 

             Không lâu sau đó, Tiêu Trần và Cố Tu gặp được một con yêu thú cấp tám. Con yêu thú cấp tám này khi nhìn thấy hai người Tiêu Trần thì lập tức bỏ chạy, có điều Tiêu Trần đã lệnh cho Cố Tu ra tay bắt nó trước một bước. 

             Sau khi nhanh chóng tóm được con yêu thú cấp tám này, Tiêu Trần đến trước mặt nó, lạnh lùng nói: “Ta muốn gặp Thú Hoàng Hổ Báo Lĩnh, ngươi có thể dẫn đường cho bọn ta không?” 

             Tiêu Trần muốn gặp Thú Hoàng đại nhân, sau khi con yêu thú cấp tám nghe thấy lời này thì lập tức giật mình sững sờ, con người này có phải bị điên rồi hay không? Bây giờ toàn bộ yêu thú Hổ Báo Lĩnh đang vây bắt bọn họ, thế mà hắn còn dám chủ động dẫn xác đến gặp Thú Hoàng đại nhân, đây không phải là tự tìm đường chết à? 

             Lúc đầu con yêu thú này còn ngơ ngác không kịp phản ứng, một lúc sau nó nói với vẻ mặt không tin: “Con người hèn hạ, ngươi đang giở mánh khóe gì hả?” 

             Thấy vậy, Tiêu Trần cười vang nói: “Ha ha, không có mánh khoé nào ở đây cả, dù sao bọn ta ở nơi này cũng chỉ có hai người, ngươi có dám dẫn đường cho bọn ta đi gặp Thú Hoàng của các ngươi hay không.” 

             Trước mắt chỉ có hai con người là Tiêu Trần và Cố Tu, hoàn toàn là không gây ra sự uy hiếp nào đối với Thú Hoàng đại nhân, con yêu thú cấp tám im lặng một lúc, sau đó hừ lạnh nói: “Hừ, nếu chính các ngươi đã muốn chết vậy thì đi thôi, có điều đừng có đang đi nửa đường lại chạy mất đấy.” 

             Tiêu Trần cười nói: “Đương nhiên là không, dẫn đường đi.” 

             Có con yêu thú cấp tám này dẫn đường, hai người Tiêu Trần và Cố Tu một đường thẳng tiến vào sào huyệt của Thú Vương. 

             Sào huyệt không quá rộng lớn, có điều, cấp bậc yêu thú thấp nhất ở trong đó đều là Thú Vương, ở Hổ Báo Lĩnh mà không đạt cảnh giới Thú Vương thì không đủ tư cách ở trong cái sào huyệt nho nhỏ này. 

             Có điều, chỉ vừa mới đến bên ngoài sào huyệt thì đã có hai tên cao to lực lưỡng chặn đường Tiêu Trần, đây chính là hai con yêu thú cấp bậc Thú Vương. 

eyJpdiI6IlNJXC9vWFhYR3RrNVZLZzJveWNzc2RRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkZTUFY5UENVdytJUzBFd2hzWk16NCtxV2w1WWJ2Vm9tOHAzMldqN1F1em9rV3FZdEt4THp2WElETXJFM2ZHNFVqMGZ6VG40N3E2cVBJRHZiWGNCdTgyVURRRjRmZ2E2TTFhbmlnY1lwQ2tmRndibGNocVAyNUNwVGVFaWJjSWg5aGdob3ZcLys4R2NjMG5OQk84VWl1cTR0WjQ1QmZvdXZHOTZhN3BKWk05NDdtQnJTbjN1RGNOMWFvMmJ6MW4rK0p3YUllR0hLUlpGZGhJK3RVVk9nbytXWG5Ra0tTRzdVZTY1RkxSQWJmczZGQXNwVUZCXC9kQkZkeGM2SExxXC8wNzE5S0N1R0F0c3Z1QTMzUXZYNjNEYitKMVE2WVdSY1ZXa1lNbEh1SHhXcE9SSHkrZjg0SkFWUW5Zbm1YWkhaYkp3K25TeEQ1MFk1YzNGd3VPdGF2Q1NiTHcrcFZmVHdXZ2k5clE4dXRaTFJSNVY3eU5ZbE0yV21ta0RBejZYcDVjVEZ5U09KNzhpaXdTRDR6U3ZxY3dQY3lDR2hCZSszb2FEUGp3clhVTHRCaHpSc1wvRVlWWEYxNDV6SmJ3UEYwVVFFRGFhbjlNYXlKeHp4Qm1XaFlOSGlLY3JsbWdBelNCS2dNR1hnbHFZZGhoY1BPNVhYRWJyS0dhOEpyNGF5MWZ1dUdwSTBDRSt2UjQ5VGp3ZGNKSmdrYkY0ZnpMTHlcLytPbFJhdFdWQWdMWHR4MFRYT1RvcHR6NDMzcXJ6aDZ0eFRlQXdWVEtNUllldWh6ZmFhMk5Mcm50NGRCZzl5Q2xHM211Y1dBNk15ZkpWQ2RuVEhtanpPK3lXK1VGOUtkRlFoN3FEZFRFcURZNUNTMzZId25ETGEzY1VnalNjWG1LanJpRmhWemtCWGRBdEVZanRDc1wvWDBpZ3FDTFBBc1wvUnZPZTBHYUNpMHpIR1IrRU5xQkpsaVk1d2xPQzBSV0pxc2JmMmpxSk1wXC94ZEQ5RjJLNVQydmN4S2RqRkJQT3liV25sVUNISWlLcmdrcUI4eWNicnR5emJ4NGttbVBoSXBjek1hUmlKRlwvXC9PeURFQm5oRWVRZk1nZ01Oelp1V3loTTVsc3VURzdEbExDZTA5UFExcXZGXC9xYW5ub1N0K2QyS2g1YzNHK3FxTVpoNkFDeVRhTDV6aGEzQnpIcTRcL29KT2xPYllRbFFwQ1pUQmxhN0tEOVwvVHordGZlMFwvdVNpMUtGbW0wS1RlanFLem1hYVU1U3c4Sk1SalwvKzJGam9zVHRLaytQM21QZlg4VHFia1BDZEdBeEJWVWlSNUxOR0FaOW96WHhWbXM1Rm1hTm12UmdrSkVGZWpXYUQ0MDQ1aFB3cGhZcG1OU2NEc3ZlYnh3SHVaOW1oZVJUNDRcL3NiT2FkUWJucnBqcVJBZDdWXC9PbjRsUDA0eHAzbFJpcGJzWTBuZEt2M0Q1dFhlZWsxcUNOc05IWlNpMUtMMWsxc0Q1M1l0S2h0XC9OZVNuMEdoMkpBN3RwZ1gyMmdMMVpXdXhZZFpkamhPNGFmZklSTkN5OTd4NDNsdDAwOXpYU1wvVzUxb2tqcVF6QjZUb3U5RnZCakZPUnBCQmpxcEJUNXB2RTZtVGRadlp3bGJRakJZNXg0RE4xQWc4RWRYSlV1Mk1FRkpEYWJWR2F5ZVIyRlVMUE50dE42YThTVHRNZkJVUFBjZHNKc3dCQ3o4b2U5Z1pQK3hsZ3l4bFJCWjFNQ1NkeUYydlZGcjlOVnVQeWU4YjRlMCs3V1ZHTnYrVFZSOWp2d2RZN3RYVk92MEZuOU9xcGt5ODlhbXM0enRBPT0iLCJtYWMiOiI4YmI2ODkxNmUyOWI5MGRmYTg4Yjg2MTg5MWVjMTc3NmYxN2RjNDQyNjRkZjQxNjI4MTQzYTliZGRiYWQxODAyIn0=
eyJpdiI6IlpCelFVTGNKd2lvTXVubHkzY2c5ZVE9PSIsInZhbHVlIjoiMEVaQlwvbVwvQ3NxYTBWUHhVMXVoY3dmVmdzWmVwVWNxQStlRU1YUSs1c0pQNFVnbkRMNGxRWmdmOXJyUEtzVm9cL2NcL3h5TDhEOE5VYXU4dTl6SHFxaGUrWlVIeThVakRSK3puYmRZZVFQWW1jZnpUUEJXaGprcjFJcjUzNHdBTmFjc3lnTFl6cDQwMlVlNlo1ZzFscEpKbFRVR1VYV2JqQkFLWXRIN3c0OWNaSjNCc0hBd1B2UnRRZUFPVjNPbFg4bDVDZ2VcL2djTlNLN3NcL0dNZmF3MWlxd0w2S3FsSHJxUkZkNVp5dzVycU1rajVjeWRTTGxHaUo5SytrSUVIK3BzbEVqS0EzakEwM1QxdzJibXNDQUowMU00TU03QWl1WGRWeFFJZHpaR2wxb2RremtEVm1RT2tpTjlydVNuY09CNGRjR0VDMUdcL0dOZXZ1b2VQV1hHblcwVTR2amIrYkhYNTJudENmWlhCM2ZhXC9KXC9SNVMybTFQclpueTM4ZStsUHIydEZOY3RQZVZkek84bkdNdDFoUHZTTXhBVlRoaUlqRzQySUVlbVp3ODgyWCtSZWpEeFYwV1B2c3ZOWDM3clZ1cHN2RE5lTGI0dXhwQmtCY2FJU1ltMXlpTmM4UVdBQjNxblwvQVlVRkVDVm8rTThMcHpTQjdCQlFlVjIyaFV3SHFTU2hZWU4xb2ZTbkJrXC9CQlBaUEZEUmExeWY4Q29Veld3M2NJeG5yMHhmcFUrZjZqQW1JWkVRSkVORkEyQ0Y0aHZ0N3lNZDF1bk4xNUJNdW1cL0VTSnc3NmJyQmpTQ2xOWllCOEFXc1wvWUF5K0dBTkRGM3l3UStNQk5Wa2g3K0I4VmdBaFBoSnVvcHQyZFFqNGdvOGRDS2JnOXNcL25LMDBpRHpGdmxNWDU4bllnbTErM296NGdkS204TGlYQkY4MjhVSUxSWFZucnVzbkxIMit5RE9xdkl0RW1wWHZscURXWWNZSUJhUmZ1SHJSRlA0UXFcL0ozSUZnVUw3a2dvN0pSQWg5SXl3blJoZVZZSWVYR2N5WFlZQzhOUktWMkR6T0VBUnFsaEJ5aWk5c0V6VzU5bXlhcnYrRG5XZ0l0ZnZyYnZBUjFYaXFGRjl3a05WU29Sem4xZ1gzWmloOWk1U1wvc0VCUHFRbllxcXY2NVYyVnFVdlFVcnliRk01anpiOUdrd096WXpVcGQ0b1AxYWU0ekhqanJqSEZYRVBqNSt5a3FJYWNvME1yYklBSE95ZG9jemk1OGtWWk15RWhETmZhSzBJQVAyazBCd2w0TUgzR2dtaHVmMGNEMUxZUWZtZHJNTVRXaXlmRkd0aE9qeGRQT1c2TXcyYUhWQXZUSlB1aEFvdXh1UllRRG5jeVdYSEhHVk5xV1VZTDZNUE96Z2tjRjlJcVZaZk1xdWY1ZTJJUThcL1Q0QmdYUVZ6VjcyYktzXC9YTlZhdUhkeXl5dDNtcUEzYTlienc2d2hlNkFQOWZudmMxMzRUdFd0UGp0Q3RNaXYyTUtYdERLSDQyRkxGVlwvblB5c1V0RzhmNElsVzgxcnNFS1NWN0dzaXlSSEI4OTFzdTZtNW9OeTk0VnhIZ009IiwibWFjIjoiOTlmMjU2ZTZmNTMyMzdiOWMzODkxZjA1ZDAxOWE1NDU5Njc1ZTZlMjA2ZDgxZTcxMDczOGMyNzdlZDA0ZTUxMSJ9

             Không nghe ra một chút sợ sệt nào trong câu nói của Tiêu Trần, vẻ mặt cười cợt của Thú Vương tắt dần, có điều còn chưa đợi hắn ta nói tiếp thì từ bên trong sào huyệt đã truyền ra một tràng cười to: “Ha ha, tiểu tử loài người thú vị, cho hắn đi vào, để bản hoàng xem hắn muốn nói cái gì.”

Advertisement
x