Chỉ cần hai chiêu đã đánh chết một yêu thú cấp bảy, mà tu vi Tiêu Trần vẻn vẹn chỉ là Tiểu Thành Vấn Đạo Cảnh. Đối mặt với kết quả như vậy, bảy con yêu thú còn lại nhất thời không kịp phản ứng, mãi cho đến khi Tiêu Trần phá vòng vây phía sau thì con yêu thú cấp tám Chiến Viên mới tức giận quát lên. 

             “Đáng chết, bắt tên phàm nhân này lại cho ta.” 

             “Thế nhưng tên phàm nhân này lại có thể áp chế huyết mạch của chúng ta, đối mặt với hắn chúng ta hoàn toàn không thể phát huy được sức mạnh.” Chiến Viên muốn bắt được Tiêu Trần, nghe lời này thì một yêu thú cấp bảy bên cạnh buồn bực nói. 

             Vốn dĩ, bắt một tên nhân loại Tiểu Thành Vấn Đạo Cảnh đối với mấy yêu thú chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng ai tới gần Tiêu Trần đều bị áp chế huyết mạch, hoàn toàn không làm được trò trống gì. Chó má, một con người sao có thể làm được áp chế huyết mạch chứ. 

             Bọn chúng chưa bao giờ gặp phải loại tình huống này nên khi đối mặt với Tiêu Trần, mặc dù những con yêu thú này có sức mạnh áp đảo tuyệt đối, nhưng bọn chúng hoàn toàn không thể sử dụng được, cảm giác này y như ăn cơm mắc nghẹn vậy. 

             Nghe lời nói này của con yêu thú cấp bảy, trong mắt Chiến Viên cũng thoáng qua vẻ bất đắc dĩ. Đúng vậy đấy, Tiêu Trần sở hữu năng lực huyết mạch, hoàn toàn là khắc tinh của những con yêu thú này, nó im lặng trong chốc lát rồi nhanh chóng nói: “Vậy hãy đuổi theo hắn đi, ta đi thông báo cho Thú Hoàng đại nhân, người này vô cùng kỳ quái, cho dù có áp chế huyết mạch thì tu vi của bản thân hắn mới có Tiểu Thành Vấn Đạo Cảnh, không tính là gì cả.” 

             Sự kì lạ mà Tiêu Trần đem lại nằm ngoài sức tưởng tượng của những con yêu thú này, cho nên Chiến Viên có ý định thông báo chuyện này cho Thú Hoàng đại nhân. 

             Nghe lời nói này của Chiến Viên, sáu con yêu thú cấp bảy còn lại gật đầu một cái, sau đó đuổi sát theo Tiêu Trần. Còn Chiến Viên thì đi thông báo việc này cho Thú Hoàng đại nhân. 

             Chạy như điên nãy giờ, ngay cả Tiêu Trần cũng không tiếp nhận được chuyện, rằng sau khi bản thân hắn luyện hóa máu của Nhị Tỷ Long Thanh lại có thể áp chế được huyết mạch. Đã như thế, sau này nếu phải đối mặt với yêu thú thì chẳng phải hắn đã chiếm hết ưu thế rồi sao. 

             Trong lòng hắn vô cùng hân hoan, nhưng bây giờ rõ ràng không phải là lúc để xoắn xuýt lên như thế này, hắn đã cảm nhận được sáu con yêu thú cấp bảy còn lại đang nhanh chóng đuổi theo, trong mắt Tiêu Trần loé lên sự sắc bén. 

             “Một đám yêu thú tự tìm cái chết, đã như vậy thì đừng có trách ta độc ác.” 

             Yêu thú cấp bảy tương đương với tu vi Đạo Môn Cảnh của nhân loại, nếu như phải đối mặt với sáu võ giả Đạo Môn Cảnh thì Tiêu Trần tuyệt đối sẽ không quay đầu lại và cố gắng chạy càng nhanh càng tốt. Tuy nhiên, khi phải đối mặt với sáu con yêu thú cấp bảy, Tiêu Trần còn nắm giữ áp chế huyết mạch, vậy thì chắc chắn hắn có thể giết chết bọn chúng. Khi đã có áp chế huyết mạch, sức mạnh của sáu con yêu thú cấp bảy cùng lắm cũng chỉ tương đương với yêu thú cấp sáu. 

             Lúc này, sáu con yêu thú cấp bảy đuổi theo không dừng, trong lòng Tiêu Trần cũng có sát ý, hắn đã có áp chế huyết mạch thì chắc chắn có thể hạ gục được bọn chúng. 

             Nghĩ tới đây, Tiêu Trần không còn chút do dự nào và dần dần chạy chậm lại. Muốn nhanh chóng tiêu diệt sáu con yêu thú cấp bảy này thì cách tốt nhất là tiêu diệt từng đứa một, bằng không một lần phải đối đầu với cả sáu con thì cho dù có áp chế huyết mạch thì áp lực của Tiêu Trần cũng không nhỏ. 

             Hắn từ từ giảm tốc độ chạy xuống, rất nhanh, sáu con yêu thú cấp bảy kia đã đuổi tới nơi. Thấy tốc độ của Tiêu Trần chậm hơn trước đó rất nhiều, mới đầu sáu con yêu thú cấp bảy này cũng không có phản ứng gì mà cả đám nghi ngờ nói. 

             “Tại sao tốc độ chạy của nhân loại này lại giảm xuống vậy?” 

             “Chẳng lẽ bởi vì thể linh lực trong cơ thể hắn sắp tiêu hao hết sao?” 

             “Ha ha, nếu là như vậy thì ta có thể lập được công lớn rồi, không có linh lực, việc bắt tên nhân loại này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.” 

             Chúng đoán rằng tốc độ chạy của Tiêu Trần bị giảm đi là do linh lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt, tuy nhiên trong lúc sáu con yêu thú đang nói chuyện thì Tiêu Trần vốn đang chạy như điên đột nhiên quay người lại và đâm một nhát kiếm về phía con yêu thú ở gần hắn nhất. 

             Kiếm khí linh lực, nhìn xem, hắn nào có dấu hiệu của việc linh lực đang cạn kiệt, một luồng khí tức tử vong nồng nặc bao phủ lấy con yêu thú cấp sáu trong nháy mắt. Cùng lúc đó, Tiêu Trần cũng sử dụng Long Biến đến cực hạn với ý đồ áp chế sức mạnh của đám yêu thú càng nhiều càng tốt. 

             Sắc mặt của bọn yêu thú đã thay đổi, ngay lập tức, chúng hoảng sợ hô lớn: “Đồ nhân loại chết tiệt, xảo quyệt, hắn hoàn toàn không hề cạn kiệt linh lực mà là đang nghĩ cách để giết chết chúng ta.” 

             Cho đến lúc này, sáu con yêu thú cấp bảy mới có phản ứng, nguyên nhân khiến Tiêu Trần giảm tốc độ lại không phải do đã hắn cạn kiệt linh lực mà do Tiêu Trần muốn giết chết bọn chúng. 

             Cuối cùng chúng cũng đã có phản ứng, nhưng quá muộn rồi, Tiêu Trần vung một nhát kiếm không chút thương xót, Mặc Long Kiếm lóe lên tia sáng đen, một kiếm chém ra đã nhẹ nhàng giết chết con yêu thú cấp bảy này. 

             Vốn có bảy con, bây giờ đã là bị Tiêu Trần chém chết hai con, hắn cười lạnh một tiếng rồi tiếp tục lặp lại thủ đoạn vừa rồi, lại kéo giãn khoảng cách với năm con yêu thú còn lại. 

             Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc một lần giết hết tất cả đám yêu thú cả, ý định của Tiêu Trần rất đơn giản, đó chính là đánh bại từng con một. Đã từng thành công tiêu diệt được một con thì tất nhiên không cần vướng bận đến năm con yêu thú còn lại, trước tiên hắn rút ra để tìm sơ hở rồi từ từ tìm cơ hội giết chúng. 

             Tiêu Trần lại kéo dài khoảng cách, thấy thế, sắc mặt của năm con yêu thú còn lại đều vô cùng âm u, nhưng không đợi bọn chúng phản ứng lại thì Tiêu Trần - người đã kéo giãn khoảng cách trước đó, lại nắm bắt được sơ hở của năm con yêu thú. Hắn quay người lại rồi đột kích lần nữa, trường kiếm trong tay chém ra và giết được thêm một con yêu thú. 

             “Còn sót lại bốn con.”  Sau khi Tiêu Trần giết được một con nữa thì hắn cười lạnh, lập tức lặp lại chiêu cũ giữa khoảng cách với bốn con yêu thú còn lại. 

             Không thể không nói, mặc dù những yêu thú này có trí thông minh không kém gì nhân loại, nhưng về mặt thủ đoạn thì rõ ràng bọn chúng vẫn không thể sánh được. 

             Nói như thế nào đây, những yêu thú này không thể coi là ngu ngốc, chỉ có điều chúng quá đơn thuần, giống như đứa trẻ choai choai chưa trải qua sự đời vậy. Tuy chúng có linh trí và trưởng thành, nhưng tâm tư lại rất đơn thuần, cũng chính vì điều này nên Tiêu Trần mới có thể lặp đi lặp lại nhiều lần một bài để đánh với đám yêu thú. Đổi lại là võ giả khác thì lúc này bọn hắn hoặc là ngừng truy kích, hoặc chính là liều mình đánh giáp lá cà, tuyệt đối không cho Tiêu Trần có cơ hội phản kích. 

eyJpdiI6ImVlejVRXC9NOVwvZmdBYytHVXVLZ2M0Zz09IiwidmFsdWUiOiJ4dmZ1MGtCK0RCVUc2d3pyYmJJQkZBd1ZsOFpLV0RreSt5bnlrNmdlMitBWlV0YlZzYitMZVZiUmROOUNqdWVBRmhKaTZJbm1sYk9QMExCMlNEekZkRFFSTGNVdnRuRExnb09iSWlRVGEwOU1LbkZBcUVRNVBrNGVvQ2lqOElQWGYyQ2JKR2dOMFJHMlk2M0hJZlRMK0hFYlV3UnBKSjRsWWMwWERIK0x6aEV0Sm9EdDlLeU9YVTlyeW5ua05QWTJqZXVDRllycjVoWjBaTlpUOTgybUtjajRnOWNudEhmK2R6WTVZcGgxVll6U3V5dmVmdHZlemFxNnlLUzRWSG0xUXpOZVdiK2xKWE9BaTFKaU5HRURFYWlnTFwveUJZMm1JZTVESDczMitKR0hIZ1FHT2VsZU9DV2dKM092VEJSejJPTmVSdmtsTUdVUDZQaFwvZnYzSnhUVTFla3ZvS0dHeE9MbSsrVEdQVVNobXpjOEZyM2xteEtsWGhZa3FjYUFMZUdxNEdRVm5jUHl4QmJQVEd5WjlaZENBK3lmTjNsTjRISDM1WnQxR1pNcXZiOVFYanQ5dTl4NlJ4VjZoUUg1bjRMZVVJQzVQWGZqVERIUDNNQ0RSSUxRVGNDQVVMdHU4XC9Ddmw4VmJwa3lDcGUrY0g0VXllNUh0KzJTakhIRitidnVNaHd2TnFIWFF0R1J0Mk9QQnUwREtlUGF5SkoxNmh1MVwvSWFqQU1ZbFc2Q2w2ck1mK3ZUWVdlR01ESk54ZkdOU1hsZUs4ZExYSUxaWENBU0lHZG9IK2xhb2hya1JmNmk4ekt1eFwvakFiRmFlc3R6XC9yVjMzWmpkNlZMSzZIZkpuRllTNmlCeHQ3TUQySzNlVUkydDdIRDZIN2M1ZVRUSzRkTU56c0ptTE12SkJHRFNHd0orUEY0ek9zNVdNZDJsQTBScWdUYmdqSzByWnFhd1gySkdQZzVHRjhnbXYxZ2J6UkE3Z29RenJLQnk2d2R0alRRcUVjbEgwdzFYdG1UOVJZYWtHVWtMSUc2TUs3ZnVuTUU1VmV5blBkXC85V2JUQ2hScjZYeWJ1SmhZblAzbmRkU25FWW5pYlZmVjQ3OUJqUzFZbHRKcjUzK3dzMzZqMzlzYVM1RGI1eHF6QTFGenp2Vzl3NTNndHVtRGxoQlZhYW9QQ1JWa2prZGlWUnRQalllVXB4SzR4ZU9LOTc3QXZINWxMWlJZVmQ4ODVqd1BaRzFjaGVmRGlibFwvZlVlNExBRFNCYXdmMTBjY0xsYWQ2V2sxU3hRNjBGQWtpM200MThpZDRNeXNINkpFbzRNT2N0SWdoemtreDMyc1I2aCthaDd3ZFhRZjMyYU90aEJYaFEiLCJtYWMiOiIwYzJlY2E1Njk1MTBhOTMwNDM3MzU1NGFhNGUwMDJlN2VlMDU2NGYyYzk1OGU4NGZmZTkzYWY4YmU1NjYwYjgzIn0=
eyJpdiI6IlczRm83TkNHc3JuR3VwU05sQ1pZQWc9PSIsInZhbHVlIjoiYk95THhEK2k5cmtHREJQcmdHV3BxWWFLZlMzR0lQVGFJdnp0S1ZFcVlMcExQelNISjJTdEFXbVkzU0s5ZmJcL1dpUWxiemxTR1NLU2FkNmFKa0ZzeTJHeTJzQ3lKWXVCVGJrWGkwQ095emhNVjI1Nm45QStSK1pVdGR2TEZkOSttZzZZSGRHWnlEVU1heTNMcGU5UXRPd0YxY0Y0OWhXbkV5U25uTFpIaHZ2ODBaNzFSRVVMRlFUcTVaOXU4VDRnMGRuM0RHNWQ5ZHVQTTgxTlwvZEtaSVF2VmZ2eVNiSmF2emtoY09LWVpGTkZra3hIcnZQaHB6S05taEVmVXRRNzhkV2l4akxqd3Nab0RPc1ZLR3ZDWE1ZejIyS2NhbzI5MVE0aThycWZiZFArc1VuN1YwSkgxYVwvYVZpZ083TnBmNW1mZW1LekVuQzZCRjdrd2ptZHNIanpcL3lcL2d6SVR0bjNlVEFTYXBVRDV5Q2tIbHhvZ21aYWxSblYxS0pSXC9oUDVJN2NOdGJRSzc5d0s2NjdpZmE0cmo5VFVQMENaY25hZ3J5K1orNWZDeUFJMFVURGRqUFB6Z2pkMFJHVWVwTXBmWlRxdnJ5bXdxNHdEMVlaWUw5OEM5enhKMkpXR3pwTHhuUEN2a1BBZzU3bzkrbFJTQkFkRW45eTlNaURPbFNsXC9RMEQySVlFdFIzclVUZ1gyRnRQNWpoYmVDMlMzbjk5N2JCcUlQcDdTS3V1alN1dmJzRzNjdGsyaHVVWThzSWJqclVSSmhDUWNBeDRMRkNUWFFSZ0pSU0RNQXhPXC9Zb21Hc3VLOE9KWDZGXC83WlRzZ0huQnQyaGo5REZiK25tcHkzTDRGNWVUTTNRUm5UOW93dEtjNWtZdmEySHpTOGxhZjBJUEZ2OXB2OEpweU09IiwibWFjIjoiZWEzODFlYWM5N2FkZDQ5MTJjNzkyNDYzNjBjNmExZjUyNTQyZDJmM2QxY2RkOWYyMTY3OTJjOWUxZTlkNDNhZCJ9

             Sau khi nuốt mấy viên đan dược để khôi phục linh lực, vì muốn chém chết mấy con yêu thú này mà Tiêu Trần ra tay không có chút thương xót nào. Cho nên sau khi tấn công vài lần, linh lực trong cơ thể hắn cũng tiêu hao không ít, lúc này dựa vào việc dùng đan dược khôi phục, Tiêu Trần khóa chặt mục tiêu là con yêu thú cuối cùng.

Advertisement
x