Thành công đánh chết tên Thiên Lang vệ này, Tiêu Trần chỉ cảm thấy thân thể của mình như rã rời ra, lại nuốt thêm vài viên đan dược chữa thương, sau đó Tiêu Trần mới khó khăn đi về phía nơi mà Bạch Như Nguyệt đang ẩn trốn.
Không dám ở lại nơi này quá lâu, bởi vì Tiêu Trần biết rằng không bao lâu nữa thì những Thiên Lang vệ khác sẽ đến, mà trước lúc đó hắn phải đưa mẫu thân đến nơi an toàn, hoàn toàn cắt đuôi được những Thiên Lang đang truy sát.
Chính vì vậy, ngay cả khi bản thân Tiêu Trần lúc này đang bị trọng thương, nhưng lại không có thời gian để trì hoãn.
Kéo lê thân thể bị trọng thương, thậm chí toàn bộ cánh tay trái lúc này đã không còn chút sức lực nào, mệt mỏi buông thõng xuống dưới, trong lòng lo lắng về an toàn của Bạch Như Nguyệt nên Tiêu Trần không chần chừ đi thẳng đến nơi Bạch Như Nguyệt đang trốn.
Nhớ lời dặn dò của Tiêu Trần lúc gần đi, cho dù Bạch Như Nguyệt cực kỳ lo lắng nhưng bà vẫn không rời khỏi chỗ này quá nửa bước, mãi cho đến khi Tiêu Trần thương tích đầy mình xuất hiện ở trước mặt, Bạch Như Nguyệt mới vội vàng tiến lên ôm lấy Tiêu Trần.
"Trần Nhi…”
Biết Tiêu Trần đã đánh chết tên Thiên Lang vệ đuổi đến kia, tưởng tượng đến việc Tiêu Trần lấy tu vi Vấn Đạo cảnh đánh chết một võ giả Đạo Hóa cảnh, trong lòng Bạch Như Nguyệt hoàn toàn không thể bình tĩnh, sợ rằng Tiêu Trần lần này đi sẽ không trở về được, thậm chí trong lòng Bạch Như Nguyệt đã sớm suy nghĩ xong xuôi, nếu Tiêu Trần xảy ra chuyện không hay, như vậy thì bà tuyệt đối không thể sống nổi.
Luôn khẩn trương, nóng lòng chờ đợi sự xuất hiện của Tiêu Trần, rốt cuộc hiện tại cũng gặp được Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt nhẹ nhõm cả người, nhưng khi nhìn đến thân thể của Tiêu Trần bị trọng thương như thế, Bạch Như Nguyệt lại nhịn không được mà đau lòng.
Thương thế hiện tại của Tiêu Trần khiến cho Bạch Như Nguyệt kinh hồn bạt vía, chỉ bằng những thương thế này, không khó để đoán ra rốt cuộc vừa rồi Tiêu Trần đã trải qua một trận đại chiến ác liệt như thế nào.
"Trần Nhi, con không sao chứ, nương… nương…”
Vừa cẩn thận kiểm tra thân thể của Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt vừa đau lòng nói.
Thấy đôi mắt Bạch Như Nguyệt ầng ậng nước, Tiêu Trần cố hết sức cười nói:
"Nương, không sao hết, không phải con còn sống trở về rồi hay sao? Không có việc gì đâu nương."
Đối mặt với sự an ủi của Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt cũng cố nén nước mắt, gật đầu thật mạnh, lập tức xoay người khom lưng, thấy thế, Tiêu Trần nghi hoặc hỏi:
"Nương, người làm gì vậy?"
"Đương nhiên là ta bế cõng con rồi, con thế này mà vẫn có thể đi được sao?"
Thấy vẻ mặt Tiêu Trần ngờ vực, Bạch Như Nguyệt kiên định nói.
Không chỉ có Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt cũng biết hiện tại mẫu tử hai người bọn họ không còn an toàn nữa, cũng không còn thời gian nghỉ ngơi, cho nên, Bạch Như Nguyệt muốn cõng Tiêu Trần tiếp tục chạy.
Thấy thế, Tiêu Trần hơi sửng sốt, nhưng lập tức có chút ngượng ngùng nói:
"Nương, con có thể tự đi được, không cần cõng đâu, con..."
"Phí lời làm gì, nương cõng con từ nhỏ đến lớn còn ít sao, đừng cậy mạnh, mau lên đây."
Thấy Tiêu Trần có vẻ không muốn, lúc này Bạch Như Nguyệt tức giận quát.
Tiêu Trần không khỏi phân bua một phen, Bạch Như Nguyệt chạy thẳng về phía trước.
Tựa vào trên lưng Bạch Như Nguyệt, không hiểu sao cỗ mùi thơm quen thuộc kia làm cho Tiêu Trần có một loại cảm giác an tâm, mùi thơm bẩm sinh trên người Bạch Như Nguyệt lại rất đỗi quen thuộc đối với Tiêu Trần, hắn bất giác nhớ đến những chuyện lúc nhỏ.
Mơ màng nhớ lại bản thân lúc còn nhỏ cũng rất thích tựa vào lưng Bạch Như Nguyệt, bất kể là đi đến nơi nào đều đòi mẫu thân cõng trên lưng, nhưng càng về sau này, bản thân hắn chậm rãi trưởng thành, cũng không còn đòi mẫu thân cõng mình nữa, mà sau này bản thân hắn vì sức mạnh rồi sau đó bái nhập Đông Kiếm Các, vì thế mà thời gian ở cùng với mẫu thân ngày càng ít đi.
Ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía Bạch Như Nguyệt, tuy rằng hiện giờ Tiêu Trần vẫn chưa đến ba mươi tuổi, nhưng không khỏi cảm thán thời gian trôi qua sao lại nhanh như vậy, giống như ngày hôm qua hắn vẫn là một ông trời con đi bám đuôi mẫu thân, mà giờ đây hắn cũng đã trưởng thành, thậm chí trở thành người đứng đầu trong Thập Đại Kiêu Vương của Thiên Thần lục địa.
Bản thân trưởng thành, đồng thời trong lòng Tiêu Trần càng lúc càng xuất hiện một niềm tin kiên định, đó chính là phần đời sau này nhất định phải bảo vệ tốt phụ mẫu, hơn nữa, dù phải trả bất cứ giá nào cũng phải khiến cho cảnh giới tu vi của phụ mẫu tăng lên.
Khó có thể tưởng tượng được, nếu một ngày nào đó Bạch Như Nguyệt và Tiêu Kình cùng rời bỏ hắn, hắn sẽ có cảm giác như thế nào. Theo như lời người ta nói, sinh lão bệnh tử chính là quy luật trời đất, nhưng mà võ giả chúng ta không phải đều nghịch thiên mà đi sao? Nếu hắn muốn nghịch thiên, phụ mẫu hắn vì sao lại không thể nghịch thiên chứ?
Quyết tâm muốn bảo hộ phụ mẫu trong lòng hắn ngày càng kiên định. Cùng lúc đó, đang chạy rất nhanh trên đường, trên trán Bạch Như Nguyệt cũng toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thấy thế, Tiêu Trần mặc kệ quần áo mình đã sớm nhuốm máu đỏ tươi, đưa tay lấy góc áo lau đi mồ hôi trên trán Bạch Như Nguyệt.
Cảm nhận được động tác của Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt không nói gì cả, chỉ khẽ cười, sự trưởng thành của Tiêu Trần ở trong mắt của Bạch Như Nguyệt song song với việc cảm thấy kiêu hãnh, có thể có được một nhi tử như vậy, đó là việc kiêu hãnh nhất trong cuộc đời của Bạch Như Nguyệt này.
Ai có thể nghĩ đến, trong lúc chạy trốn cái chết như thế, Tiêu Trần lại có thể cảm nhận được cảm giác ấm áp đã lâu không thấy trên lưng Bạch Như Nguyệt, đó là cảm giác bẩm sinh đến từ vòng tay ấm áp của mẫu thân.
Một con người, dù là võ giả thì vẫn là người bình thường, cảm giác đối với mẫu thân đều giống như nhau. Ngay cả hiện tại, cảnh giới tu vi của Tiêu Trần đã vượt xa Bạch Như Nguyệt, nhưng trong lòng Tiêu Trần, vòng tay ôm ấp của Bạch Như Nguyệt vĩnh viễn là bến bờ ấm áp nhất.
Chạy không ngừng cả một ngày trời, hai người Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt mới dừng lại để nghỉ ngơi. Chạy liên tục một ngày một đêm, Bạch Như Nguyệt cũng mệt mỏi không ít, bây giờ vừa nuốt xong viên đan dược chữa thương sau đó nhắm mắt điều tức.
Về phần Tiêu Trần, thương thế trên người hắn càng ngày càng nghiêm trọng, cho nên, thừa dịp hiện tại khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, Tiêu Trần tất nhiên chăm chú bắt đầu chữa thương.
Trong một ngày này mẫu tử hai người đã chạy rất xa, huống hồ tên Thiên Lang vệ truy kích mình lúc trước đã bị Tiêu Trần trừ bỏ, hơn nữa dọc theo đường đi này, dưới sự chỉ dẫn của Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt cũng cẩn thận xóa bỏ hết tất cả dấu vết về hành trình của hai người. Cho nên, giờ này khắc này, trong khoảng thời ngắn chắc chắn Thiên Lang vệ sẽ không có khả năng sẽ tìm thấy hai người bọn họ.
Dù sao ở trong rừng rậm núi cao, sau khi mất dấu tung tích, muốn tìm ra hai người không khác với mò kim đáy bể là mấy.
Căn bản không để cho Bạch Như Nguyệt có cơ hội từ chối, hơn nữa hắn đã có thêm một ngày nghỉ ngơi hồi sức, thương thế của Tiêu Trần tuy không thể nói là đã phục hồi, nhưng để chạy thì cũng không có vấn đề gì, chỉ là so với lúc khỏe mạnh thì tốc độ chậm hơn nhiều thôi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất