Lại nói chuyện Trương Kỳ dẫn người một đường giết ra khỏi Huyết Lang vương phủ thành công thì ở một diễn biến khác, nhóm ba người của Tiêu Trần còn nhanh hơn cả Trương Kỳ một bước. 

             Có thể nói sau khi cứu được mẫu thân Bạch Như Nguyệt thì nhóm người Tiêu Trần cũng không gặp nhiều trở ngại lắm, cũng như rất thuận lợi chạy ra khỏi Huyết Lang vương phủ. Được như vậy hoàn toàn phải nhờ vào công của nhóm Trương Kỳ, bởi vì bọn họ ở địa lao gây ra tiếng động lớn nên đã thu hút toàn bộ hộ vệ của Huyết Lang vương phủ chạy tới, thế là ba người bên phía Tiêu Trần giống như bị bỏ quên.  

             Mà Tiêu Trần dĩ nhiên sẽ không lãng phí cơ hội tốt lần này, sau khi cứu được Bạch Như Nguyệt rồi thì ba người liền chạy như bay, rất nhanh đã chạy ra khỏi Huyết Lang vương phủ. 

             Sau khi nhóm ba người của Tiêu Trần rời khỏi không lâu, một nam nhân trung niên mặc hắc bào lại xuất hiện ở tiểu viện Bạch Như Nguyệt ở. Nhìn thi thể của hai hộ vệ Chứng Đạo cảnh ngoài cửa, sắc mặt của nam nhân trung niên này liền sa sầm:  

             “Chết tiệt!” 

             Nam nhân trung niên này là tổng quản hộ vệ của Huyết Lang vương phủ, cũng là một người chân chính đạt tới cấp độ Đạo Tôn cảnh siêu cấp. Lúc nghe náo động trong địa lao, ông ta không chạy tới đó, mà là chạy tới chỗ này đầu tiên. 

             Ông ta biết rõ Huyết Lang Vương rất xem trọng Bạch Như Nguyệt, cũng nhận thấy mặc dù địa lao xảy ra náo loạn, nhưng Bạch Như Nguyệt rõ ràng là quan trọng hơn một chút, nhưng ai ngờ Bạch Như Nguyệt vậy mà cũng bị người khác đưa đi. 

             Trong mắt trung niên nam nhân lập tức tràn đầy sát ý, lập tức quát lên với hai tên cấp bậc Đạo Vương cảnh siêu cấp sau lưng. 

             “Nhanh thông báo cho quân canh gác bốn cửa thành lớn, nói là Vương gia ra lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được ra vào!” 

             “Dạ!” 

             Hai tên cấp bậc Đạo Vương cảnh siêu cấp nghe trung niên nam nhân nói xong thì cung kính gật đầu, sau đó biến mất ngay tại chỗ. 

             Bạch Như Nguyệt đã bị cứu đi, vậy càng không thể để cho những người này ra khỏi thành. Chỉ cần có thể vây mấy người này ở đế đô, dựa vào năng lực của Huyết Lang vương ắt có thể tìm được chúng. 

             Sau khi dặn dò hai người nọ xong, nam nhân trung niên lại sai người đến Thiên Tề tông báo với Huyết Lang Vương, còn chính bản thân ông ta thì tự mình chạy tới bốn cửa thành lớn. Về chuyện náo động ở địa lao ông ta cũng không để vào mắt, bây giờ chủ yếu nhất là tìm được Bạch Như Nguyệt. 

             Huyết Lang vương phủ đã hoàn toàn rối loạn, đám người Tiêu Trần cũng bỏ chạy ngay lúc này. Họ nhất định phải chạy khỏi đế đô trước khi Huyết Lang Vương kịp phản ứng, như vậy mới có khả năng trở về Vô Nguyệt đế quốc. 

             Song song với lúc nhóm Tiêu Trần chạy thẳng tới cửa Đông, bầu không khí ở Thiên Tề tông bấy giờ có thể nói là vô cùng náo nhiệt. Do hôm nay Cố Khải đích thân đãi tiệc, nên toàn bộ kẻ quyền quý ở đế đô của Thiên Lang đế quốc gần như là có mặt đông đủ. 

             Mà Huyết Lang Vương, thân là một trong tứ đại thân vương của Thiên Lang đế quốc lúc này dĩ nhiên là đang chè chén phủ phê với mọi người trong tiệc rượu. 

             Trên mặt Huyết Lang vương nở nụ cười vui vẻ, tuy ngoài mặt hắn ta đang cười, nhưng tối nay trong lòng hắn ta cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng, giống như là có chuyện lớn gì phải xảy ra vậy. 

             Chính vì có cảm giác như vậy nên kỳ thực Huyết Lang Vương đã sớm muốn cáo từ rồi rời tiệc, nhưng cũng không biết vì sao mà đêm nay Tam trưởng lão của Thiên Tề tông cứ kéo hắn ta uống rượu. Thế nên nếu Huyết Lang Vương rời đi trước thì cũng không hay lắm. 

             Tam trưởng lão một mạch uống rượu với Huyết Lang Vương dĩ nhiên là dặn dò của Cố Khải. Tuy không biết Cố Khải có ý gì, nhưng Tam trưởng lão đối với mệnh lệnh của ông ta chính là nói gì nghe nấy, cho nên không hề mảy may nghi ngờ mà cả đêm đều kè kè theo bên cạnh Huyết Lang Vương. 

             Nhưng Huyết Lang Vương càng uống thì trong lòng càng cảm thấy không thích hợp. Không thể không nói, Huyết Lang Vương này quả thật là một người tâm tư tỉ mỉ, kết hợp với sự khác thường hôm nay của Tam trưởng lão, hắn ta càng thêm nghi ngờ trong lòng, vì vậy Huyết Lang Vương bèn mượn rượu kính Tam trưởng lão, rồi nói. 

             “Ha ha, Tam trưởng lão chờ một lát, để ta đi vào uống một ly với bệ hạ rồi chúng ta lại uống tiếp!” 

             Nghe những lời này của Huyết Lang Vương, Tam trưởng lão cũng không tiện ngăn cản, liền khẽ gật đầu. 

             Thành công tạm biệt Tam trưởng lão xong, Huyết Lang Vương rất nhanh liền lẫn vào trong đám người, sau đó lập tức im lặng không lên tiếng rời khỏi đại điện rồi đi thẳng về Huyết Lang vương phủ. 

             Hắn ta mượn cớ rời đi, lúc vừa ra khỏi Thiên Tề tông thì cũng chạm mặt một tên hộ vệ của Huyết Lang vương phủ vừa chạy đến. Nhìn thấy Huyết Lang Vương, tên hộ vệ này liền nói chuyện đã xảy ra ở vương phủ cho hắn ta nghe. 

             Nghe xong địa lao náo loạn, Bạch Như Nguyệt cũng bị người khác đưa đi, vẻ mặt Huyết Lang Vương lập tức sa sầm, cũng lập tức nghĩ đến sự khác thường hôm nay của Tam trưởng lão. Nhất thời, Huyết Lang Vương dường như là nghĩ tới chuyện gì, nhưng hắn ta hiển nhiên là không có khả năng trực tiếp đi chất vấn Cố Khải. Huyết Lang Vương nhanh chóng nói với tên hộ vệ. 

             “Nhanh cầm lệnh bài của ta đến thông báo với thủ vệ của bốn cửa thành lớn, không thể thả bất cứ kẻ nào ra khỏi thành” 

             Tiệc rượu hôm nay của Cố Khải vốn đã khiến Huyết Lang Vương cảm thấy kỳ quái, bây giờ hắn ta càng xác định, Cố Khải và chuyện Bạch Như Nguyệt được cứu nhất định là có liên quan đến nhau. 

             Huyết Lang vương nói ra cách đối phó xong thì lại do dự một lát, trong mắt xẹt qua ý lạnh. Tuy là bản thân trong thời gian rất ngắn đã biết được chuyện này, nhưng hắn ta cũng hiểu rõ, bây giờ mà muốn phong tỏa đế đô nữa thì sợ là cũng muộn rồi. Nói cho cùng toàn bộ kẻ quyền quý và cường giả của đế đô lúc này đều đang ở trong Thiên Tề Tông uống rượu, như vậy sự phòng thủ ở bốn cửa thành tự nhiên cũng lỏng lẻo đi, lúc này kẻ gian có lẽ đã phá thành chạy rồi. 

             Ý thức được có thể đã muộn một bước, Huyết Lang Vương trực tiếp lấy ra truyền âm phù, rồi liên tiếp gửi đi mấy chục đạo truyền âm. 

             Những truyền âm phù này đều gửi cho các thành chủ của những thành lớn xung quanh đế đô. Mệnh lệnh trên đó rất đơn giản, ra lệnh cho tất cả thành chủ ngay lập tức đóng truyền tống trận lại, bất kể là ai cũng không được sử dụng Truyền Tống trận. 

             Ý thức được đám người Tiêu Trần đã thành công thoát khỏi đế đô, cho nên Huyết Lang Vương bèn lùi lại một bước để tính, nếu đế đô đã để xổng bọn chúng, vậy thì không thể để những kẻ gian này dễ dàng rời khỏi biên cảnh của Thiên Lang đế quốc được. Mà nếu không có Truyền Tống trận, đám Tiêu Trần muốn chạy đến biên giới Thiên Lang đế quốc quả thực không phải chuyện dễ dàng. 

eyJpdiI6IkNicHU1Ylk4MHBYeEJqMGtwOFZJelE9PSIsInZhbHVlIjoiZ2tIcURzMGVcL2Joc3lhXC9xWXNpQkxadVk1WVdGNXR4eTNMODZvYWJqRHVtOGhQWTI5Mzd5Y2R3QmhvMUlxZkZoSWZTQ1NlYzFQZ1BUaTlWSXhnUVJoMjV5TGltdjZTNm1XcENsMkd5RUZaXC9iMnR2cEJ5Zm5sN3RKYUhveXR3SmE4NEI0Yk5mZnpMUGpkbXpqb21CbnI1YnhcL3J6YXNGZVpiemVTSm83WCsxUVdMU0VaTlY2YVwvdWg3OE14Q3lsYzRGeXVjeGhaYXBOSFBPZURYTm1HSlZocGdiYUZyZ294VElGWE5KRzRCZjZZaVhqM0xnWktDNUJjZU5mNHRaeGlQZkpPTDhQMG91TXpGaGJXVHJ2MkorQ3BpUDdHTWVwOURDdExSREhSb1wvM3Vnc0FhRHlhRHBlR2dFWVArTnFuSlhyOTB6OFFwY1o5MFlqbEtEMk5Dd3h6bWU0c200YnFreGxBOHBxSUhDc1RMeEtpUXRsbEhoMDVlcGNKSVQyUldDK1poSGZ3cjIzaG5RcUMrTXRIclVkOWFBYlJnbnBwUFF1dmMrcHRoRTFzTlNJTTBcL2cyTmFXb1hWOUh2SldBaGtiY0Nrdk9heDVGV0hoakFiaDdSb1E5eGFcLzZQNWVYWVwvZFRWWVN3a1pBZVVQUVZTaE11TkFkaE1EQXA3enVaVVB4bGNuSDRlcTl6VDlxeVUxZnJ6aERLbFRmMk1ScXhaXC9kd3JPNHFlWUpCM3M3ZExLb29DTTVCVVRjNlJFT21ISUF3Z28zZTNEanIweXNwbzRiV25uUkt6aCtuZ0VVQUdSWmVLRFF5ckhkNFZuV3owOG1vajJpb3VPTkZpWU5wcCtPejZncWFhVVBSalRUd3ZzTDVyTU5sODB6SWplb3RrUXQxQmZLYVdJeWdJPSIsIm1hYyI6ImYzMDI4Mjc5YzM0OWJlNTcwZGVlMDA0MzZiYzRmZTEzMzAwNDZkNzlhMDc5ZTQ2NDNlYjNkYTZiNzYyYzlmMzkifQ==
eyJpdiI6IjVheTVROHhkUWFZNm56NXUrTU56UFE9PSIsInZhbHVlIjoiclBaNzd5RWhuZ0tVT2dyOUdRVW1sYjFMaGZnV29vMFwvbEJNeU84SEwwejRcL0tVOUgyZHJpU1NESlRXTzk0eU0zQ3JOWkZxc2hzcGQ2OFwvdHYyR0FEM1k2UURnQ0xSQkR3XC9SY0gwUXpDTXI1QWxZN21TVWp0SU9qS1REUEVaaGl5enlOdHFQVnNhYnVZbGF3OWxkRjV4NDVTaGo4M1lpQzlaRCtZNEI2ajdHcHRyRDBFVU8zeHhFYVRiblA0MnVHWFZrNnpwVVwvblwvY1N2Qkh2alNXZExyNzN5ZGo1eGhcL0NBUTBuSUhzbkljdm80R0k2blpDUzc5bUo1VnhDUVUyOHRjc2VuU1wvazZUaWZNRm0wemMycnhOdkJIa2F3d3VWMXFxNjhGeXFsVk5Jb2JET1NoMDlxZlZDWENuSXVncXBJKyt6K3BDNmM5UXI0ejN4OXMzU3NPOVp5UTFrYXdFbGFER1Q3Q1k2bTVDK2RwN2JXbjVWb3Ixc2ZjczU5SWg1MFpqTU9oMFdtXC9xemdTMWV5WVRlZEZWbTBmSTBHajFIOCtRNkNETHVWQ3JvK0ZnWTFvVzlyQmtcL1pYNnlnRGRuc21TQjRsTnROY2QwRk94S3VWQUZqY3BvYytQaW1JYytMY0d6N282aSt3ZjRMOXZTblR1MEpaanp0Zjl1K1lKTXpwTE92ODNyN3hYQ2I1cTRCdXc1ZUZiTlo4S2RhcDJlQzBqT0hpVk9YTjJvb3RQR2NwRUk0TUZ1U3ppSEx5aTl1bFhkZU11cSswTkFkZGQ2MGl5KzJHZU9ZaGlWRGpKQlUrd0t1dGVvRmlJVHMzVFwvTENkbkxFdXZ3K2RRODJmMnBTYXhSXC9SSWV2bWxKeThXaTVsQWVrTXIxZm5MVmdxUzhDaDlpU1g1ZnN6bVIxUUdwaStLUVVkbnBSeXp1bFVhS2JCNTkzRzRUdlZcL0F2K0VXbHozenJOUUtmbllqMUFBTERFQjdTTWVhMUZnMHJhekVmRFBPekhUdVpLdHU0eWZHK29jMXZiZkZZSHJHYVV2c2hoVzd0WkVRck9KQldlT0oxNVIyMkVRUFhwK1wvXC95c1RBMnBFdDRGaFc0cEY3UEpRWSIsIm1hYyI6IjFjMTQxYWZiZjJkZjYyMGE0YTE4OGIxMzdlNjVmYWNmYzJmMWI4NTFkYzAyN2RlYjBkM2UxMDVhNTljMjZkMTQifQ==

             Thành công thoát khỏi đế đô, đám người Tiêu Trần rất nhanh đã biến mất trong màn đêm. Họ đã tính xong đường chạy trốn, ở chỗ cách đế đô không xa có tòa thành tên là Khang thành, ở đó có Truyền Tống trận, đi qua Truyền Tống trận là bọn họ có thể chạy thẳng đến biên giới Thiên Lang đế quốc.

Advertisement
x