Ba người Phượng Lăng Dạ,  u Dương Nhu Tuyết và Mộc Hợp đều có những duyên phận của riêng mình. Cùng lúc đó, những Kiêu Vương khác như Long Tranh, Trần Lăng, Cô Độc Vô Nhai và Hoàng Phủ Ngạo cũng vậy. 

             May mắn chính là tất cả mọi người đều còn sống, hơn nữa đã thích ứng với cuộc sống ở Thiên Hà lục địa. Giờ này khắc này, mọi người đều đang tiến bộ bằng phương pháp của chính mình. 

             Tại Đế Đô của Vô Nguyệt Đế Quốc, bởi vì đột nhiên nhớ tới đám Phượng Lăng Dạ nên Tiêu Trần đang thừ người ra, mãi đến khi Dương Hằng khẽ gọi vài tiếng hắn mới hoàn hồn lại. 

             Tiêu Trần chắp tay với Dương Hằng, nói với vẻ hơi hối lỗi: "Vừa nãy ta nghĩ đến một vị cố nhân, thất lễ rồi." 

             "Không sao." Nghe Tiêu Trần nói vậy, Dương Hằng trả lời với vẻ không bận tâm. 

             Trận chiến kết thúc, tất nhiên trận pháp cũng được giải trừ. Dương Hằng tự trở về vị trí của mình rồi ngồi xuống. Trước thất bại của Dương Hằng, hơn nữa còn là chủ động đầu hàng, mặc dù trong lòng Sở Vô Song rất phẫn nộ nhưng hắn ta lại không dám trút lửa giận lên đầu Dương Hằng. 

             Hết cách rồi, Dương Hằng chính là đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông, Sở Vô Song cũng không dám đắc tội. 

             Dương Hằng cũng không giải thích cái gì với Sở Vô Song, có lẽ ở trong mắt Dương Hằng, thất bại thì thất bại, dù sao quả thật thực lực của mình cũng không bằng Tiêu Trần. Dẫu có liều mạng đấu tiếp thì người thua vẫn là mình, hơn nữa Dương Hằng cũng không quá mức xem trọng thắng thua. 

             Hắn ta vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như trước, không hề có chút biểu cảm thất bại nào. Thấy vậy, trong lòng Sở Vô Song tức giận đến mức gần như sắp nổ tung, nhưng cố tình lại không có chỗ để trút giận. 

             So với Sở Vô Song đang giận dữ, Sở Vô Minh bên cạnh lại hưng phấn đến tột độ. Thấy Tiêu Trần đi tới, Sở Vô Minh chủ động đứng dậy chào đón, hắn ta cao hứng vỗ bả vai Tiêu Trần mà nói: 

             "Tiêu Trần huynh, ngươi giỏi thật đấy, bản cung có thể được ngươi trợ giúp đúng là trời cao ban ân mà." 

             Đối mặt với Sở Vô Minh đang kích động vô cùng, Tiêu Trần hơi mỉm cười đáp lại: "Điện hạ nói quá lời." 

             Trận chiến đã kết thúc, có điều ai cũng không ngờ được lại là kết quả này. Vốn dĩ bọn hắn nghĩ chắc chắn Dương Hằng sẽ thắng, nhưng cuối cùng người thắng lại là Tiêu Trần. 

             Lúc này ánh mắt mọi người đều bất tri bất giác nhìn về phía Tiêu Trần. Trước đó ai có thể ngờ được lần này Sở Vô Minh không những tìm được một vị đại năng Đạo Hoàng Cảnh ủng hộ mình, mà thậm chí còn tìm được một người có thể so với yêu nghiệt tuyệt thế là đệ tử hạch tâm của Thánh Tông trợ giúp cho chứ. Như vậy là Sở Vô Minh đã không hề thua kém Đại hoàng tử Sở Vô Khuyết và Nhị hoàng tử Sở Vô Song rồi. 

             Lúc này Sở Vô Minh đã thực sự có được tư cách cạnh tranh ngôi vị Thái tử. Nếu hiện giờ bọn hắn đầu quân cho Sở Vô Minh thì đó chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nếu cuối cùng Sở Vô Minh có thể có được ngôi vị Thái tử thì hiển nhiên những gia tộc đầu tiên gia nhập phe Sở Vô Minh cũng sẽ có được nhiều chỗ tốt hơn. 

             Không ít gia tộc đã bắt đầu âm thầm suy nghĩ về chuyện này. Nhưng giờ đây lại có mấy gia tộc khác đang nhìn Tiêu Trần với sắc mặt phức tạp, không cần phải nói cũng biết tất nhiên mấy gia tộc đó chính là bốn gia tộc Tưởng Thẩm Hàn Dương. 

             Thân là tứ đại gia tộc chỉ đứng sau bát đại chư hầu, bọn hắn có không ít mâu thuẫn không lớn không nhỏ với Tiêu Trần, mà ngọn nguồn của những mâu thuẫn đó là đến từ Huyễn Nguyệt đại hội. 

             Gia chủ của tứ gia đều đã biết chuyện xảy ra trong Huyễn Nguyệt đại hội, lúc này gia chủ của Tưởng gia nhẹ giọng nói với người bên cạnh: "Phải nghĩ cách làm thân với Tiêu Trần kia, hắn không phải là người mà chúng ta có thể đắc tội." 

             Nếu muốn làm lành với Tiêu Trần và giải quyết hiềm khích lúc trước, đương nhiên hai bên cũng không có chuyện lớn gì, như gia chủ của Tưởng gia nghĩ, chỉ cần Tưởng gia cho Tiêu Trần chút bồi thường cộng thêm thành tâm nhận lỗi thì chắc hẳn sẽ trót lọt cả thôi. 

             Lúc này giống với Tưởng gia, ba gia tộc khác cũng nghĩ y như vậy. Sau khi biết thân phận của Tiêu Trần, hiển nhiên tứ đại gia tộc sẽ không muốn đối địch với Tiêu Trần. 

             Chưa nói tới thực lực của bản thân Tiêu Trần, chỉ nói hiện giờ Tam hoàng tử coi trọng Tiêu Trần như thế nào thôi thì cũng biết hắn không phải người mà tứ đại gia tộc bọn hắn có thể đắc tội. Hơn nữa giờ đây thúc phụ của Tiêu Trần đã trở thành vị Thái thượng hoàng thứ ba của đế quốc, như thế càng khiến cho tứ đại gia tộc không dám kiêu ngạo một chút nào. 

             So với ba đại gia tộc khác, hiển nhiên Dương gia là gặp rắc rối nhất. Chung quy ngày đó chỉ có người của Dương gia đã thực sự động thủ với Tiêu Trần, mặc dù tên tử đệ của Dương gia kia đã bị Tiêu Trần trực tiếp hạ gục ngay lập tức, nhưng ai biết liệu Tiêu Trần có luôn nhớ rõ chuyện đó hay không. 

             Nếu Dương gia muốn làm lành với Tiêu Trần thì hiển nhiên sẽ khó khăn hơn ba gia tộc khác rất nhiều. Gia chủ của Dương gia cũng rất rõ chuyện này, trong lòng đã thầm quyết định đợi sau khi Thiên Tứ Đại Điển kết thúc, ngày mai hắn sẽ đích thân tới Thiên Thần Cư tạ tội với Tiêu Trần. 

             Hiển nhiên gia chủ đích thân đến là đã bày tỏ thành ý lớn nhất, mà trước mắt đây cũng là biện pháp duy nhất của Dương gia. 

             Tiêu Trần không biết ý nghĩ của những gia tộc quyền thế đó. Sau khi thắng lợi, hắn không thay đổi gì nhiều, vẫn trở về ngồi sau Sở Vô Minh với vẻ mặt bình tĩnh như trước. 

             Sau khi trận đấu giữa Tiêu Trần và Dương Hằng kết thúc, Sở Mục đã nhanh chóng tuyên bố Thiên Tứ Đại Điển kết thúc, sau đó rời đi trước tiên. Chẳng qua trước khi rời khỏi, Sở Mục không biết cố ý hay vô tình hờ hững liếc nhìn Tiêu Trần, có lẽ biểu hiện hôm nay của Tiêu Trần đã thực sự khiến Sở Mục phải lau mắt mà nhìn. 

             Sở Mục rời đi. Còn ba người Sở Thanh Sơn thì đã lần lượt tản ra từ lâu sau khi trận chiến phân thắng bại. Hôm nay Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch đều đã thua rất nhiều, không ít thứ tốt đều đã rơi vào tay Phần Thiên Chúa Tể, hiển nhiên hai người không còn tâm trạng ở lại nữa. 

             Sau khi tam đại Thái thượng hoàng và Sở Mục rời khỏi, người của các đại gia tộc đều thả lỏng hơn nhiều. Rất nhiều người của các gia tộc đều ùa nhau chủ động kính rượu với Sở Vô Minh, mặc dù không nói thẳng sẽ ủng hộ Sở Vô Minh nhưng vậy là đã có ý lấy lòng. 

             Thấy nhiều gia tộc chủ động lấy lòng như thế, đương nhiên Sở Vô Minh rất sung sướng. So với bên Sở Vô Minh, sắc mặt của Sở Vô Song lại rất âm u. Mặc dù cũng có gia tộc kính rượu với hắn ta nhưng Sở Vô Song lại hoàn toàn không có chút hứng thú nào, cho nên chưa ở lại bao lâu đã nhanh chóng dẫn người rời khỏi. Chẳng qua lúc rời đi, Sở Vô Song lạnh lùng liếc nhìn Sở Vô Minh và Tiêu Trần một cái, nhìn thần sắc trong ánh mắt hắn ta thì không khó nhận ra lòng hắn ta đã nảy sinh sát ý. 

eyJpdiI6InV4YUdlUTBhdVdySTlPSzN5R2J6dlE9PSIsInZhbHVlIjoiRXh2Sk9ESXFYaWU3OU1LRVhGRUFvR3pYWkw2SURBSjVIUmRMSVFvV2Z3MW5iSFIyTTB0RXR3R3NHK05GQ3Q1ZzhHM0dRek9Wazc2Wm83dGluS2JoclpITEYrV0Y0SDhZMWFYM0g1bWI5QjNoRG9FaDRIVFJEVENBUHhoNzhoZW1IdEZHS2ErSnJhUmY0ejJxTk9Vc25oQjRja1g2ZFdEMmh2QU9iYUVna3IxdWpRK3ZFQzFyeXJDSSs3bWRQYStvamdyV0xBSjdTWHgyUjNkRkI5bmU3MnNzUFptMVFwNVBReVhvQjdHVXhhaDJPSmFlaHh5YjgrelBNYmM5OFRSZk5Sa3U1OXdFT2FSUjlPbWM1anpzVHppWE1aUWhnSWJmeUQ0WmNrbW9qdnJMMnZIckVjU3lMZUh3dzhra1FiV2JDbnZkUXluQzNQcFV3azA1aU10RVZpa3pjUitLYSttWGlxcGJJUHhKeTV0d3A3MFJqb2R4YWpGaEtRdzY5RmxUZ2ZpOUl5cG4xSWx5eGNuQ1h6MTIwZlVRUGhrYlNxOVl6TVdvTDUzZFdaRE56ekxBcmVcL2JQTGxTdXk0d0lFZ3FqdlNrRWdjQlh2ZFF1WjBsNlB0T3pCNEFUeHdzZk9oUzdxNFgwNlhibnBUSkJ6SjlcL0IxYnQzQkVFWERhYnh6eWdTeFFIaWZYcFJQUDc3UUdoWXpVTXBsSGw1MU5jeEpkSCt3ZUxxUHdvaXc4WXcxeHJRRXVla3h0NXVJcDRaQnFwaEJhOTdrd2VuRWQxNlFVNXdjVHZ3aENwdmdvUG5USlNxU2w1TzNvODVUNVBLcWI2aUgrdXpVeFFHYXQ0SkgraGJkcXk1VmE2b2t4NDNuSkw1WDVyNDVXXC9PMHhWVFVLMUo4YVk2VjVOV3NseGxXWktxVVFJZFkwR1g0QjVZY2JtdlFXSkZYWWdKejJ3alB1bytoXC9mOVkrd2R4eVV4OVBJS0F4OEk1UjBrcnVFSk9nYWRxaHhQZHgrZlNqTG5GbjBJZU1DdDN6N0lYSW1xODlOc3dUMVVaYlV4NUd6dVJENU5UOWJKSG1FeTJVRU02b3FCbVErSUNmcTcya3RCMmdUNVMxeE1lam1UN2M5VkNTUWk3d1BwVG9pamJpUXRLOER6ZXN4MlRZTXZPZVBwMnZrMmE1UG9XQVl1UjhsVGpNU0FsUWVXeWpMa1wvelwvajRka0tpQ1kwTVpRNGRwaUFZRENkMllTMVBGdkR6QTVzeXlLT3RxbmVlVGR1UW0rQXBaOHR6cmRYd2ZqTWZSUGw3enpTeGNpUlVRcjBzQVpoM1U0XC9cL3JmenByMjhsTGZDMWoyRE9lNTNERTBVTWYxNnV5VkZ4Ym9IXC8xNGhJQlJRbFRhUjBBbVZBK3RBckExN0I2d1p0R0lcL205UllzPSIsIm1hYyI6IjQ0ZTBjYzBjMzEyYzA1NzhiMzU3MjNkN2Y1MTI4ZGMwNjNmZGI3MDljYmQ1MDIxN2JhZmRmNWEzMWFhYjk1ZjQifQ==
eyJpdiI6InNwVXR6WWo5TnlxUUZ5UmUzWDVXRGc9PSIsInZhbHVlIjoiemdxQXh3dllKcmx3dk5jM2NPek1KYUpqWFR5VXExWU5ENGpoN2ZrOG5Vd2x2TkU3V0hONUNxUEkzUWVtYXljSzA1RFVwbUwzNnQ5WldKMzBTbGtoYm5mNVphTmtUa1lXNFwvNUVTNGQyNmRycm1xR0lzcTFVdzdKaUMzZEtIOFF3cm40Q1h3a00yY3NGQkJxR2F6YzRMU0dkWmNzb1NkTUFUWW1tck42NzZURitVdWRBQW5NRnA5WUxuU1RvYmFKV0xoZWlERWJIUFlQbnB5WStSdDM4Zjlub1RWd2xHOFZnczFnZk80anFaeFZKS0hzUkhCQXpzU0dHd3dvNVZuTFU1RE5aV0wycjh6M0JSUEVFSjRDXC9ubk9wdUxiQjVKdG9ZVTVQWk01anYyemd0ZE1EN2d5NlNBb1d6XC9wOG1GXC9leFM0Wm80RExLaStSUlwvc0VUOERlZU04dmNTOXIyd3E4ZFRBNlBVOTFXbnBtUk9YazJ3S0hRZ0h6OVJ3XC9ETjdLVldzUkVhaUNmcFRQNHZMbWowaHg0NXMrNXQ2YmRUVm8rUXZLTnR2Y1E4SVl0WW5FQm5tUjl5YVh6RURXeTJnZUhKT1JFbmpNYVdpOW4ySXFNY3pkSlMyXC9KV3hYRnhOcVA3U3lROXZvb1RwWmlcLzdid3RRcnZSNFdVeTlpV2IzNSIsIm1hYyI6IjZiNzdhMzk5NTU0OTBmM2U0ZTc0YzMxZDliN2MxNDNmM2QxNDkwNGZlZjlkZGU3MzgxN2UyYjVjMjJlNTY2NzEifQ==

             Sau khi thu xếp cho Sở Vô Minh xong, Tiêu Trần chậm rãi đi về chỗ ở của mình. Hết ngày hôm nay, Tiêu Trần cũng mệt mỏi vô cùng. Nói thật, Tiêu Trần không thích loại lễ lạc long trọng như vậy, cảm giác đó chẳng bằng để Tiêu Trần đại chiến một trận còn hơn.

Ads
';
Advertisement
x