Thúc phụ của Tiêu Trần là Đại năng Đạo Hoàng Cảnh, sau khi nghe thấy chính miệng Đỗ Thành Phong nói ra Phần Thiên Chúa Tể là một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh, sắc mặt Sở Vô Minh cũng lập tức thay đổi.
Vẻ mặt không thể tin nhìn về phía Đỗ Thành Phong nói:
"Đại năng Đạo Hoàng Cảnh sao? Đỗ lão, chuyện đó cũng không thể nói loạn đâu, ngươi chắc chắn chứ?"
Đối với Đỗ Thành Phong, tất nhiên là Sở Vô Minh hoàn toàn tín nhiệm, đây là ân nhân cứu mạng của hắn ta. Hơn nữa Đỗ Thành Phong cũng một mực trung thành và tận tâm đối với hắn ta, cho nên sẽ không lừa gạt hắn ta đâu. Nhưng mà, nói rằng thúc phụ của Tiêu Trần là một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh, Sở Vô Minh vẫn là khó có thể tiếp nhận. Điều này sao có thể xảy ra chứ, một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh làm sao lại có thể xuất hiện tại bên trong thành Nguyệt Tích như vậy.
Đối mặt với Sở Vô Minh đang kinh ngạc, Đỗ Thành Phong cưỡng chế đè nén lại sự khiếp sợ trong lòng, nói với Sở Vô Minh:
"Điện hạ, lão phu hoàn toàn có thể chắc chắn, thúc phụ của Tiêu Trần tuyệt đối là một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh. Về phần khiếp sợ cùng nghi hoặc trong lòng điện hạ, kỳ thật lão phu cũng không thấy kỳ quái, lúc trước Tiêu Trần công tử đã từng thổ lộ qua, hắn cùng với thúc phụ hắn là những tán tu thích ngao du bốn bể."
"Ban đầu lão phu cũng rất ngạc nhiên, Tiêu Trần công tử là một gã tán tu thì tại sao chiến lực lại mạnh như vậy? Không có tông môn bồi dưỡng, chiến lực cùng cảnh giới của tán tu đều phổ biến thiên về yếu hơn. Nhưng mà hiện tại xem ra nghi hoặc này của lão phu ngược lại là có thể giải thích rồi, có một vị thúc phụ Đạo Hoàng Cảnh tự mình bồi dưỡng, chiến lực của Tiêu Trần công tử mạnh mẽ như vậy cũng không có gì kỳ quái."
Không thể không nói, những lời này của Đỗ Thành Phong đã bất tri bất giác giúp đỡ Tiêu Trần rất nhiều, những lời này của ông ta vừa nói ra thì lập tức đập tan một vài điểm nghi hoặc vẻn vẹn còn lại trong nội tâm Sở Vô Minh.
Trong mắt hắn ta lập tức hiện ra vẻ kích động, với tư cách một Sở Vô Minh không chịu khuất phục trong trận chiến tranh đấu ngôi vị thái tử, đương nhiên Sở Vô Minh hiểu rõ sự xuất hiện của Phần Thiên Chúa Tể có ý nghĩa lớn như thế nào. Nếu có thể nhận được sự hỗ trợ ủng hộ của Phần Thiên Chúa Tể, vậy Sở Vô Minh hắn ta đã có vốn liếng để chống lại hai vị ca ca của chính mình.
Nhìn về phía Đỗ Thành Phong, Sở Vô Minh cưỡng chế lại sự kích động trong lòng, nói:
"Đỗ lão cho rằng hiện tại ta nên làm như thế nào?"
"Công tử không phải đã có quyết định rồi sao."
Nghe Sở Vô Minh nói lời này, Đỗ Thành Phong mỉm cười trả lời. Ông ta cũng muốn Sở Vô Minh đi lôi kéo Thiên Thần Cư, lôi kéo Phần Thiên tôn giả. Bởi vì với tình cảnh trước mắt của Sở Vô Minh, thực sự quá cần có một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh chống đỡ rồi.
Không nghĩ tới lại có thể thu hoạch được nhiều như vậy, nếu thật là có thể lôi kéo thành công Phần Thiên Chúa Tể, vậy thì không chỉ là sau lưng Sở Vô Minh có một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh ủng hộ, mà càng quan trọng hơn là có thể lôi kéo một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh gia nhập vào hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc. Như vậy đối với Sở Vô Minh mà nói cũng tuyệt đối là một công lớn, cứ vậy thì tại trong tranh đấu kế tiếp, hi vọng của Sở Vô Minh sẽ càng lớn hơn.
Vừa nghĩ tới ngày sau nếu mình dẫn Phần Thiên Chúa Tể tiến đến gặp phụ hoàng, phụ hoàng nhất định sẽ tán thưởng chính mình nhiều hơn. Trong nội tâm Sở Vô Minh lập tức nhiệt huyết bừng bừng. Nhưng mà Sở Vô Minh rất nhanh mạnh mẽ khiến cho chính mình tỉnh táo lại, hắn ta lập tức ý thức được một vấn đề, có chút lo lắng nhìn về phía Đỗ Thành Phong nói:
"Nhưng Tiêu Trần huynh hôm nay cũng không đặc biệt giới thiệu tiến cử ta với thúc phụ của hắn, kể từ đó ta suy nghĩ, Tiêu Trần huynh có phải có một chút ..."
Tiêu Trần không chủ động tiến cử Phần Thiên Chúa Tể cho Sở Vô Minh làm quen, đối với điều này, đương nhiên trong nội tâm Sở Vô Minh có chút lo lắng. Tiêu Trần có thể nào là không muốn chính mình tiếp xúc nhiều với Phần Thiên Chúa Tể hay không đây. Nếu như Tiêu Trần không muốn, vậy hi vọng lôi kéo Phần Thiên Chúa Tể trở nên cực kỳ xa vời rồi, dù sao Tiêu Trần chính là chất nhi của Phần Thiên Chúa Tể, hai người vốn là người một nhà.
Nghe nói điều lo lắng trong nội tâm Sở Vô Minh, sắc mặt Đỗ Thành Phong ngưng trọng nói:
"Cho nên điện hạ không thể nóng vội. Cần biết rằng bất luận một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh nào cũng đều là bá chủ một phương, không có Bán Thánh cùng Thánh Giả tồn tại thì Đại năng Đạo Hoàng Cảnh chính là tồn tại Vô Địch. Cuộc đời này của lão phu đã từng chinh chiến bốn phía, lão phu cũng đã gặp một ít Đại năng Đạo Hoàng Cảnh bên trong quận Đan Dương, mỗi người bọn họ đều có tính cách riêng. Cho nên muốn lôi kéo Đại năng Đạo Hoàng Cảnh không phải một chuyện dễ dàng đâu."
Muốn lôi kéo một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh tuyệt đối không phải một chuyện dễ dàng gì, điểm này là không thể nghi ngờ, nghe Đỗ Thành Phong nói những lời này, sắc mặt Sở Vô Minh có hơi ảm đạm đi. Đúng vậy nha, một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh làm sao lại có thể tùy tùy tiện tiện bị chính mình lôi kéo đi được. Mới nãy, cũng là hắn ta quá mức kích động rồi, thế nên mới không để ý đến một vấn đề trọng yếu như thế.
Nhìn ra mất mát trong nội tâm Sở Vô Minh, Đỗ Thành Phong nói tiếp:
"Điện hạ không cần như thế, nếu là ở dưới tình huống bình thường, điện hạ muốn lôi kéo một vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh quả thực là vô cùng khó khăn. Nhưng mà tình huống ở Thiên Thần Cư thì lại khác, mà điện hạ cũng không thể trực tiếp tiếp xúc cùng thúc phụ của Tiêu Trần, muốn lôi kéo vị Đại năng Đạo Hoàng Cảnh này, điểm mấu chốt vẫn nằm ở trên người Tiêu Trần công tử. Điểm này điện hạ bắt buộc phải hiểu."
Muốn lôi kéo Phần Thiên Chúa Tể, Sở Vô Minh chỉ có thể dựa vào Tiêu Trần, thông qua quan hệ tốt với Tiêu Trần thì mới có thể khiến cho Phần Thiên Chúa Tể ra tay tương trợ.
Có vài lời, nếu Sở Vô Minh đi nói thì hiển nhiên Phần Thiên Chúa Tể sẽ không để ý, nhưng mà nếu là Tiêu Trần đưa ra thì có lẽ Phần Thiên Chúa Tể sẽ đáp ứng. Cũng giống như việc khiến cho Phần Thiên Chúa Tể trợ giúp Sở Vô Minh, lời này nếu để Tiêu Trần nói thì đương nhiên sẽ có hiệu quả tốt hơn rất nhiều so với để cho Sở Vô Minh tự nói.
Trên mặt Sở Vô Minh lộ ra vẻ vui mừng không thôi:
"Đỗ lão nói rất đúng, mấy ngày nay ta sẽ ở lại thành Nguyệt Tích đây, nhưng mà còn có một chuyện hi vọng Đỗ lão có thể đích thân đi xử lý, lập tức trở về Đế Đô, lấy ra toàn bộ trân tàng bảo vật mà bổn cung sở hữu, ta muốn tặng cho Tiêu Trần huynh, dùng để biểu thị thành ý của ta."
Vì có thể lôi kéo Phần Thiên Chúa Tể, quả nhiên Sở Vô Minh quyết đánh tới cùng, đây là hi vọng duy nhất của hắn ta rồi, là hi vọng duy nhất để hắn ta có thể lại tiếp tục đọ sức cùng hai vị ca ca kia.
Nghe Sở Vô Minh nói ra, Đỗ Thành Phong gật đầu đáp ứng rồi cũng không nói thêm cái gì, nếu như là vì những người khác mà Sở Vô Minh muốn xuất ra tất cả tài vật của bản thân thì Đỗ Thành Phong chắc chắn sẽ không đồng ý. Nhưng mà Phần Thiên Chúa Tể là một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh, ông ta rất xứng đáng với cái giá này. Hơn nữa, so sánh với một Đại năng Đạo Hoàng Cảnh thì chút trân bảo này quả thực không tính là cái gì.
Lập tức lên đường chạy tới Đế Đô, sau khi tiễn đưa Đỗ Thành Phong thì Sở Vô Minh lại đột nhiên nghĩ đến sự tình của Ngô Đức. Biết rõ Ngô Đức đã từng muốn giết Tiêu Trần, lúc này sắc mặt Sở Vô Minh trầm xuống:
"Ngô gia này quả thực không biết sống chết. Đến Tiêu Trần huynh cũng dám động, người đâu, vây quanh Ngô gia cho ta, bổn vương muốn đích thân đi tới Ngô gia một chuyến. Ngược lại là muốn nhìn xem tiểu tử Ngô gia này đến tột cùng có gan hùm mật gấu gì mà dám ra tay đối với Tiêu Trần huynh."
Không hề khoa trương quá lời khi nói rằng Tiêu Trần hiện tại đã đủ giá trị để cho Sở Vô Minh trả bất cứ giá nào, ngoại trừ tính mạng của hắn ta. Dù cho thế nào đi nữa, Sở Vô Minh hắn ta nhất định phải có được Tiêu Trần, đạt được ủng hộ của Thiên Thần Cư.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất