Huyễn Nguyệt đại hội nói trắng ra chính là thủ đoạn hoàng thất dùng để lôi kéo lòng người. Dù sao lợi ích của hoàng thất bọn họ đã lấy được rồi. Về phần hai thành còn lại, nếu như hoàng thất còn muốn độc chiếm, rõ ràng sẽ khiến cho rất nhiều thế lực bất mãn. Như vậy còn không bằng hào phóng lấy ra để các thế lực lớn cạnh tranh, như vậy không những xua tan được bất mãn trong lòng các thế lực lớn, còn có thể lôi kéo bọn họ, khiến bọn họ càng thuần phục hoàng thất, vậy cớ sao lại không làm. 

             Liên quan tới Huyễn Nguyệt Quả, đương nhiên bên thắng lớn nhất là Thiên Phong Thánh Tông, bọn họ cái gì cũng không cần làm đã có thể trực tiếp lấy đi bốn thành. Nhưng không có biện pháp nào, ai bảo người ta là Thánh tông chứ, trong tông chính là có Thánh giả trấn thủ. 

             Đã để cho người đi phủ thành chủ mua thư mời của Huyễn Nguyệt đại hội, đối với Phần Thiên Chúa Tể mà nói, Huyễn Nguyệt Quả hoàn toàn cũng có thể coi là bảo bối, chí ít đám người ở Thiên Thần lục địa chưa từng nghe nói qua. Mà còn có thể tăng dung lượng linh lực ở đan điền của võ giả, cái này cũng đủ nghịch thiên, mặc dù không có cách nào khiến mọi người đột phá, nhưng lại có thể tăng cường sức lực chiến đấu của mọi người. 

             Trong lòng tràn đầy tự tin, chỉ có thể phái ra võ giả cấp độ Thiên Nhân Cảnh xuất chiến, như vậy, Vô Nguyệt Đế Quốc có ai là đối thủ của Tiêu Trần? 

             Dự định chỉ phái một mình Tiêu Trần xuất chiến, cùng lúc với bên này Phần Thiên Chúa Tể phái người đi mua thư mời, một bên khác tại phủ đệ Ngô gia, nơi ở của Ngô Đức. Trong khoảng thời gian này Ngô Phúc vẫn luôn điều tra thân phận của Tiêu Trần, lúc này đang cung kính hồi báo tình hình với Ngô Đức. 

             Nguyên bản phải sớm có kết quả, nhưng Ngô Phúc từ trước đến nay đều làm việc cẩn thận. Vì lẽ đó, liên tục điều tra thân phận của Tiêu Trần, đến tận khi xác nhận cuối cùng không có sai lầm, lúc này mới đến hồi báo với Ngô Đức. 

             Dựa vào điều tra của Ngô Phúc, đám người Tiêu Trần giống như là đột nhiên xuất hiện, căn bản không tra được thân phận của bọn họ. Chỉ có thể biết trước khi bọn họ tiến vào thành Nguyệt Tích, ở trên bình nguyên Huyễn Nguyệt giết chết một nhóm sơn tặc, về phần chuyện lúc trước, Ngô Phúc hoàn toàn không biết gì cả. 

             Cái này cũng là đương nhiên, đám người Tiêu Trần vốn cũng không phải là người của Thiên Hà lục địa, nếu Ngô Phúc có thể điều tra ra được mới kỳ quái. 

             Đúng là rất kỳ lạ, một đám người lại giống như đột nhiên xuất hiện, nghe lời này của Ngô Phúc, sắc mặt Ngô Đức hơi trầm xuống nói: 

             “Làm sao có thể chứ, hơn mười người lại có thể một chút dấu vết cũng không tra được? Lẽ nào bọn họ đều là từ trong tảng đá chui ra?” 

             “Công tử, lão nô cũng cảm thấy việc này kỳ lạ, chỉ có điều lão nô đã sử dụng toàn bộ lực lượng của Ngô gia đi thăm dò, nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.” 

             Nghe lời này của Ngô Đức, Ngô Phúc cũng có chút bất đắc dĩ trả lời. 

             Đã dùng toàn bộ lực lượng đi thăm dò, chỉ là một chút manh mối cũng không có. Nghe vậy, Ngô Đức không nói gì thêm, biết đám người Tiêu Trần đã mua một tòa dinh thự ở thành Nguyệt Tích, bây giờ đang ở trong thành. 

             Trầm tư hồi lâu, sau nửa ngày, Ngô Đức trầm thấp nói: 

             “Phúc thúc, theo ý ngươi tại sao lại không tra được thân phận của bọn họ?” 

             “Công tử, xuất hiện tình huống như vậy, thật ra cũng không ngoài hai loại khả năng, khả năng thứ nhất chính là đám người bọn họ thực sự không có thân phận gì, chỉ là một đám thôn phu thô lỗ đi ra từ một ngôi làng nhỏ mà thôi.”  

             Nghe lời này của Ngô Đức, Ngô Phúc mở miệng trả lời. 

             “Vậy khả năng thứ hai là gì?” Ngô Đức truy vấn. 

             "Khả năng thứ hai là thân phận của bọn họ đã vượt qua cấp bậc Ngô gia có khả năng tiếp xúc được, cho nên mới không thể điều tra, mà cấp bậc này sợ rằng đã vượt qua Vô  Nguyệt Đế Quốc, thẳng đến Thánh tông đi.” 

             Ngô Phúc nói, khi nói đến hai chữ Thánh tông, sắc mặt Ngô Phúc hơi ngưng trọng. 

             Bất kì thế lực nào, chỉ cần dám can đảm mang theo một chữ Thánh, vậy cũng là sự tồn tại không thể trêu chọc, tuyệt đối là bá chủ oai hùng một phương. 

             Nói ra chính ý nghĩ trong lòng mình, nghe lời này của Ngô Phúc, sắc mặt Ngô Đức càng thêm phức tạp, trong lòng nghẹn một ngụm ác khí. 

             Dựa vào tính cách của Ngô Đức hắn làm sao có thể nhịn xuống sự căm phẫn này, ở thành Nguyệt Tích, từ trước đến nay đều chỉ có Ngô Đức hắn phá hỏng chuyện tốt của người khác, làm gì có ai lại dám phá hỏng chuyện tốt của mình. 

             Chẳng qua trong lòng mặc dù nghẹn một ngụm khó chịu, nhưng Ngô Đức cũng thật sự không dám đánh cược, sự tình phát triển có chút quỷ dị, hoàn toàn ngoài dự liệu. 

             Đúng như theo lời Ngô Phúc, xuất hiện loại tình huống này, thông thường chỉ có hai khả năng, nếu là khả năng thứ nhất, Ngô Đức tuyệt đối không có chút do dự nào, trực tiếp có thể giết chết Tiêu Trần. Chỉ có điều nếu là loại thứ hai, tùy tiện xuất thủ sẽ nhận kết quả gì, Ngô Đức không dám nghĩ. Nếu đám người Tiêu Trần thực sự cùng Thánh tông có quan hệ, Ngô gia không tra được cũng không kỳ quái, thế nhưng một khi Ngô gia dám động thủ với người của Thánh tông, hậu quả kia… 

             Có chút tiến thoái lưỡng nan, nhưng đúng lúc này, Ngô Phúc lại mở miệng nói: 

             “Kỳ thật công tử cũng không nhất định phải như vậy, lão nô nhận được tin tức, nói bọn họ đã đi phủ thành chủ mua thư mời Huyễn Nguyệt đại hội. Như thế thì đơn giản, lần này Tam hoàng tử điện hạ chính là người phụ trách chủ trì Huyễn Nguyệt đại hội, với địa vị của tiểu thư ở trong lòng Tam hoàng tử, muốn đối phó với tiểu tử này tại Huyễn Nguyệt đại hội, còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?” 

             “Với lại, coi như đến lúc đó những người này thật sự có lai lịch lớn, vậy sự tình cũng không liên quan đến Ngô gia chúng ta, tự có hoàng thất ở phía trước chịu lấy.” 

             Ngô Phúc đã nhận được tin tức đám người Tiêu Trần chuẩn bị tham gia Huyễn Nguyệt đại hội, đồng thời đã từ phủ thành chủ mua được thư mời. Vì vậy mới đề nghị Ngô Đức động thủ trong Huyễn Nguyệt đại hội, hơn nữa còn là do Tam hoàng tử chủ trì. 

             Kỳ thực Ngô gia sở dĩ có thể phát triển thành đại tộc chỉ đứng dưới phủ thành chủ ở thành Nguyệt Tích hoàn toàn dựa vào tỷ tỷ của Ngô Đức, người này thiên sinh lệ chất, mới gần mười hai tuổi đã được Học viện Hoàng gia ở Đế Đô đặc biệt tuyển chọn. Sau đó lại ở trong Học viện Hoàng gia quen biết đương kim điện hạ Tam hoàng tử, cuối cùng trở thành nữ nhân của Tam hoàng tử. 

             Dựa vào quyền thế của Tam hoàng tử, tỷ tỷ của Ngô Đức dĩ nhiên nước lên thì thuyền lên, như vậy một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên, Ngô gia hiển nhiên cũng nhanh chóng lớn mạnh. 

             Phụ trách chủ trì Huyễn Nguyệt đại hội lần này chính là Tam hoàng tử, nghe lời này của Ngô Phúc, trong lòng Ngô Đức lập tức vui mừng, kích động trực tiếp đứng lên cười lạnh nói: 

             “Tốt, cách này rất hay, Phúc thúc, nếu không người đời cũng không nói gừng càng già càng cay, quả đúng như thế, ta phải đi tìm tỷ tỷ ngay.” 

             Vốn dĩ còn đang nghi ngờ thân phận của đám người Tiêu Trần, chỉ là bây giờ đã không cần thiết, biện pháp của Phúc thúc có thể nói là cực kỳ hoàn mĩ. 

eyJpdiI6IitMZVBBQjl2SmtQc1wvdk9OXC9vRkZzUT09IiwidmFsdWUiOiJJTDJlVllpMzg4UEQwVDRiNm5ISWk1aDVudjVZbEVzR0x4YmRucGVnNFYreWhpaUJKTHJCcHZTN0pQbU9XdkJKaHQxb0pYUk1RaEVBNjJrYXJDdjdJVjBTM2plUHF5TFhuM1lsRE4xSlZ0V0ZtQXZBS0pQQTRBZzc2VzhzUDIzbHpROG5LSTVvTGNreWVFVUFlVW1tS05Fanh1aHZwMEd3dmlreFBPZVNid0ZRd21VSzBxV0gyUFVhZGR6UG05eXU1aWhZQ2F1UFFBTkJyekpPdGgyTVR2NjV0V2tIZTJUU0J6T1MzdCs1VlpiZ3A3T3dTQnRWVERtR2ozallDaE45eXFEOVlNK2tpc3p3T2FXMTNjVVNwVWxhMWxEazZDZFwvSlFHdFNkMGZWbUdxa3F6RFllV205RmMyZjhpR3BDbjNhVG56NmFST0FjRlNOWGd2OTdKZzMyVllMT0VQRUhPeGRwMVl1MWs4TWhTKzRWMHIyekwxNGhlT3JQOTVBUVFZXC9OcEdSVTJ0Zk1DSzEwYjFEand6RzZISm1jcWxRTzBKelJqYmVVdUJZTkprazZ5U1wvWXBORnduT1ozY2F2ZDY5eVk5NkJSWllZbWYrWmxnQTRwUERoVlg1bUVKSFd4V2ErQmZHcGRXV1p5ZDFmaFJIbVgyTE1xdlhjbGlnWU1CR2s5Q3JFaUFrRzJrd3hPcVBKT0p6M3Q0aFIyYWo1c0cyVTE3YklWUGZHTGlETlluQlUzdCtPZXo5UStHWiswa24iLCJtYWMiOiI0YTM3YmFlOTdiMzI0YzkwYTEwNTYxYzkwZmQ4ZjAwMWI1ZTI0ODRiYjMyYjhhMGI3NzI5YTliOTUwZGUxY2U1In0=
eyJpdiI6InI2dVJXUnR3Z3hVVTZXcW9Td3IrQnc9PSIsInZhbHVlIjoiQXlLeUtQZ2xzdlwvaW0zWmNFeWFpZm5GeFNhSStqTDJhTDZcL2hxaUY3d09sSWVIYVZrMHVvUW9LZ2t0QlJiZzhmY3dvRkgyK2RSWHJiTGhpanNVNm9lWU52cmJoSzc3cUk4VEh5Q2phcWxCTWlZUWJaSW1IZXRrdUZsYmFDN243bnNmb0ZRSndzR2JKb1pMTzk1dEVuK2RTKzUyeENZK0EyMjVObWJvQUpqVTFvQU5XMG8wbTZ6cEZiTjFcL0duWXVNUW9STzJMc0NoT2hyaVNyMldpVmQrYnlpOVZLK2ZyK28rTVlsZERIendTUGxZTEFpSnpFOEFGbGJJdndTNWdTWERjTHoxM2pib1dYSE9BWU9GUjlMQTRcL1A3ZFYwUFpoWVlxbmNXODRPMFdIZnlxWTB5Um1ITExKbjMxY3g0T3Z3UUs4SGE1UFRpTGs5QWJkdm8zdWdwbDdKcURXVkZ3azJYMnliRElsb2hXMndpYnE4czk2elZNaVZ2TEhyVGZGcmF2RXdBcjJZV2R4aVdnXC96SmgwaVNsRlRla2w3TkdPc0IyTmJZNk56YmE4aWNYRDBiUVRIVmF6ZjBzSCtPVHVjRVFaWmh0ck5IZzdrMm9zXC9zdDhFVTRnQXdGQldJSVFFVzE2eFwveCtLVkhWUHVocXlaZm01WTJlalZsMjhCVTZabW1zMGxlaUZOV09JSG9SU1pmQk9RRUVsZjFPMkE0XC9yOElMUUhQSzJvdk83QWl4dURxYjFkdVBwc1FQNGhDelwvZmc3NTBIQlZPVnpNWXh6bm13a3I1dHhwZVVUXC8rUWhsNzA5bWxHSElwQk9WWDFpanNGdThlbHFEall4cmdYdUptZkFaRHJoZzNmcmxkTHVERnNBbWRyajJ0VVZhOTh6K1lYZUhQUHZHUzg3eVwvazBUNytURXc2aVc0ZlJzTzk1MlJpenZMU3ZHS3RPVGVFOWZveGY4N1E9PSIsIm1hYyI6ImEzZWFkMDRjMzdkNTExMmVlNDE2OGI5MzRiZTI5ZmE1ZWQyNTg3YmE3Zjc4YmMxNzZhYzI4NTRlMGI4MzUwNDgifQ==

             Tự cho là nghĩ được một diệu kế, tưởng là có thể đưa Tiêu Trần vào chỗ chết, nào ngờ, một hành động này của Ngô Đức, chính là tự tay đẩy Ngô gia vào vực sâu vạn kiếp bất phục.

Ads
';
Advertisement
x