Cùng với tiếng quát của thủ lĩnh, hơn trăm võ giả mặc võ phục màu đen bao vây xung quanh đám người Tiêu Trần. 

             Bị những người này vây quanh, trong mắt nhóm người Tiêu Trần đều hiện lên một tia lạnh lẽo, theo như đánh giá về y phục của bọn người kia, hiển nhiên sẽ không phải là người của tông môn hay đệ tử của đại tộc nào, bọn họ nhìn giống như một đám sơn tặc hơn. 

             Đúng vậy, chính là loại chiếm núi làm vua, sau đó dựa vào việc làm sơn tặc chiếm nhà cướp của sống qua ngày. 

             Không ngờ người đầu tiên bọn họ gặp ở Thiên Hà lục địa lại là một đám sơn tặc, mà sở dĩ những người này trở thành sơn tặc, chung quy đều là vì không có gia cảnh, vả lại tư chất cũng không được xuất chúng, không có người đứng sau chống lưng, rất nhiều môn phái lại không chịu thu nhận, vì vậy mới vào rừng làm cướp làm giặc, dần dần lại hướng tới làm sơn tặc. 

             Cho nên thường thì sức chiến đấu của sơn tặc cũng không mạnh, bởi vì bản thân bọn họ chính là những người bị đào thải, không còn cách nào, lại không muốn đảm đương vị trí hộ vệ cho bọn phú hộ, vậy nên mới biến thành sơn tặc. 

             Ở Thiên Thần lục địa cũng không phải không tồn tại sơn tặc, chẳng qua là vì thân phận của Tiêu Trần, cho nên đám sơn tặc ở Thiên Thần lục địa căn bản không dám trêu chọc tới, vì vậy cho tới bây giờ, Tiêu Trần cũng chưa từng gặp qua sơn tặc bao giờ. 

             Ai ngờ vừa đến Thiên Hà lục địa, bọn họ liền gặp một nhóm sơn tặc, nhắc đến cũng thấy buồn cười, thân phận của bọn họ ở Thiên Thần lục địa quả thực rất cao quý, nhưng hôm nay tới Thiên Hà lục địa, ấy vậy mà lại không đáng một đồng, ngay cả sơn tặc cũng dám chặn đường. 

             Đám người bao vây đứng lên, vẻ mặt thủ lĩnh đám sơn tặc này lộ ra nụ cười lạnh đánh giá nhóm người Tiêu Trần, nói thì cũng thấy đám người này thật là đáng thương, không may gặp phải đoàn người Tiêu Trần. 

             Vốn dĩ thực lực đã không mạnh, phần lớn trong nội bộ sơn tặc, người nào có tu vi cao nhất tự nhiên sẽ được làm thủ lĩnh, nhưng chẳng qua cũng chỉ là tu vi Chứng Đạo Cảnh mà thôi, thực sự là yếu kém đến đáng thương, tu vi như thế, cũng không cần đến Phần Thiên Chúa Tể phải ra tay, tùy tiện để một gã cường giả Đạo Vương Cảnh là có thể dễ dàng trấn áp được bọn họ. 

             Đáng tiếc, thủ lĩnh đám trộm ở núi này vẫn còn chưa nhận ra được đại họa đã ở ngay trước mắt, đối với đám người Phần Thiên Chúa Tể nhiều cường giả như vậy, hiển nhiên là hắn không thể nhìn thấy tu vi của bọn họ được, chẳng qua Thiên Nhân Cảnh, tại sao thủ lĩnh đám trộm ở núi này lại để ý tới họ. 

             Hơn nữa, hơn nữa dọc đường bọn họ không hề bay lên không trung, thậm chí họ không thể bay được, thủ lĩnh sơn tặc hiển nhiên đã xem bọn họ là một đám dê non chờ bị làm thịt. 

             “Haha, hôm nay thực sự là gặp được vận may lớn, không ngờ vừa bước ra khỏi cửa đã để cho ta gặp được một đám dê béo bở như vậy, các huynh đệ, ra tay xử lý bọn họ, cướp lấy Nạp Giới.” 

             Ánh mắt hừng hực nhìn về phía Nạp Giới trong tay bọn họ, mỗi một người trong nhóm người Tiêu Trần trên tay đều có Nạp Giới, nếu vậy thì hiển nhiên đây chính là một cuộc thu hoạch lớn, thủ lĩnh sơn tặc cười to nói. 

             Nghe những lời này của thủ lĩnh mình, tất cả đám sơn tặc cùng chuẩn bị động thủ, thấy vậy, Phần Thiên Chúa Tể thản nhiên nói: 

             “Để một người giải quyết, chỉ có điều là ta muốn bắt sống tên thủ lĩnh này.” 

             Căn bản là không để đám sơn tặc này ở trong mắt, hoặc là nói đùa, tuy rằng mọi người có chút kiêng kị cùng lo lắng đối với Thiên Hà lục địa, nhưng đó là đối với thế lực đứng đầu của Thiên Hà lục địa, một đám sơn tặc nho nhỏ mà cũng dám đến khiêu khích, quả thực là tự mình tìm đường chết. 

             Phải biết rằng võ đạo của Thiên Thần lục địa tuy là suy yếu, nhưng dù có như vậy thì không phải một đám sơn tặc cũng có thể khiêu khích, những người đến Thiên Hà lục địa lần này đều là những người đứng đầu Thiên Thần lục địa, vì vậy trừng trị một đám sơn tặc thì không khác gì là đang chơi một trò chơi. 

             Nghe Phần Thiên Chúa Tể nói lời này, một gã cường giả Đạo Vương Cảnh tự giác đứng dậy, cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp tung ra một chưởng, cùng với màn công kích giáng xuống của người này, một luồng khí thuộc về Đạo Vương Cảnh cùng thân thể bay lên không trung. 

             Không hề che giấu luồng khí, đến tận lúc này, thủ lĩnh sơn tặc vẫn luôn cười lạnh mới đột nhiên biến đổi sắc mặt, giống như là ăn phải một loại ruồi bọ ghê tởm, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào màn động thủ của cường giả Đạo Vương Cảnh này, không thể tin nổi. 

             “Đạo Vương Cảnh võ giả, đây...” 

             Không ngờ nhóm người bị mình tính đợi làm thịt cừu này, một người tùy tiện đứng ra lại có tu vi Đạo Vương Cảnh, cho đến lúc này, cho dù thủ lĩnh sơn tặc có ngu xuẩn thêm lần nữa, e là cũng đã ý thức được, bản thân mình đã đụng đến Thiết Bản Thượng. 

             Sắc mặt biến đổi rất lớn, xám xịt như tro, nhưng hiện tại có nói gì thì cũng đã muộn, căn bản là không có thời gian để cho bọn sơn tặc kịp phản ứng, cường giả Đạo Vương Cảnh kia liên tục xuất chiêu, một mình đối phó hơn trăm tên sơn tặc, nhưng chiến cuộc cũng nghiêng về phía vị cường giả nọ, còn một bên thì bị tàn sát. 

             Cũng trách bọn cướp này lại tới trêu chọc phải đám người Tiêu Trần, sức mạnh của bọn họ quá yếu, ngay cả thủ lĩnh sơn tặc chẳng qua cũng chỉ là tu vi Chứng Đạo Cảnh, như vậy lại càng không cần nói đến những sơn tặc khác. 

             Thời gian ngắn ngủi không bằng uống một chén trà nhỏ, hơn trăm tên sơn tặc đã bị cường giả Đạo Vương Cảnh giết hầu như không còn một ai, dựa theo lời của Phần Thiên Chúa Tể, người này không giết thủ lĩnh sơn tặc, mà xách tên thủ lĩnh sơn tặc giống như một con gà con đến trước mặt Phần Thiên Chúa Tể, dùng một tay vứt hắn trên mặt đất, sau đó Đạo Vương Cảnh cung kính nói với Phần Thiên Chúa Tể: 

             “Đại nhân, đã xử lý toàn bộ.” 

             “Ừ” 

             Nghe Đạo Vương Cảnh nói xong lời này, Phần Thiên Chúa Tể khẽ ừ một tiếng, sau đó lập tức bước đến trước mặt thủ lĩnh sơn tặc, từ trên cao nhìn xuống hắn hỏi: 

             “Ta hỏi ngươi trả lời, hiểu chưa? Nếu câu trả lời khiến ta không hài lòng, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.” 

             Vốn đã bị dọa cho choáng váng, lúc này nghe thấy những lời này của Phần Thiên Chúa Tể, sơn tặc lập tức gật đầu lia lịa giống như gà mổ thóc, bên trong đôi mắt chứa đầy vẻ hoảng sợ. 

             Cũng không mất quá nhiều thời gian, đối mặt với những câu hỏi của Phần Thiên Chúa Tể, thủ lĩnh sơn tặc đều trả lời hết tất cả câu hỏi, cuối cùng cảm thấy không hỏi được thông tin gì có giá trị nữa, Phần Thiên Chúa Tể bấm tay một cái, ngay lập tức lấy đi tính mạng người này. 

             Trước tiên, cả Thiên Hà lục địa chia làm bốn châu mười tám phủ trăm quận, nói theo cách khác, cả Thiên Hà lục địa có một trăm quận, mà phía trên trăm quận còn có mười tám phủ, cuối cùng là bốn châu lãnh đạo cả Thiên Hà lục địa. 

             Hơn nữa, vị trí của mọi người hiện tại chính là quận Đan Dương trong số hàng trăm quận, mà phía trên quận Đan Dương chính là phủ Thiên Phong, mà phủ Thiên Phong lại chịu sự quản lí của châu Vu Cổ Thánh. 

             Hiện tại mọi người đều đã biết rõ vị trí của mình, hơn nữa cũng đã biết hành trình phải tiếp tục khoảng một ngày nữa, sẽ tới một tòa thành trì tên là thành Nguyệt Tích. 

             Có thể xem như lời từ miệng của tên thủ lĩnh sơn tặc này nói ra cũng có rất nhiều thông tin hữu ích, chẳng qua vẫn có một chút đáng tiếc chính là tên thủ lĩnh sơn tặc này hình như chỉ biết có bằng đấy, còn về Thánh tộc, Thánh quốc, hoặc là chuyện về Thánh tông, tên thủ lĩnh sơn tặc này một chút cũng không biết. 

eyJpdiI6Ilk5U25zNm5KUHZUc2J6aVhwQnVvOVE9PSIsInZhbHVlIjoiODhTWVF2cUh5NmdiMUt4MjBzWXBDcTN3dWxYUGRuaEVxbllZaUxSVVR3WEZjaFVyRmhzMHdldUdDRHdwdnRNREdkd01sRzFmcGJRMkNjWThQVUs3TzBWTlwvY3JSbm5jWUdUVFBXdUFFSjY4Ym8rcFVIS1Y2Y2JKNUdzZXZTN2NyZms1QkpFT1VUcHV4MzlNbG8raDU2KzZwWXA4MUJYeTNkTVwvVXZ4S1A5UHVtZG5SWDB4clI0dzN0WTlQQTdCXC9VNU15U0ZlTW0ycEVocnh3ZkxkbUJIUlwvbzBubzZpVVU2WGp1M3JFMlhXcnZ2S3R4NlI4elBjN1l3MFdJc1JMYVduQzVGVW9sREVtVUdEVjhZMVNQN0plMTdUQmZ6S253VmRjbmFQNjRhVWVCOTNEUmtLbnBtWkRHbTFsa1h4UUkrWFhLY3laaW41N3hcL3hKOU5cL2EzODQ0UHhhTmxRdFZraU00b1wvek0zcnpiaTMzc1hxaGJJdWJwSjBpVk5ZbVg0TCtmRnk0QzhvenZEc1JLdDJHa21RZ1M4SWQybVFMQTNvd0N3eENua0FjRkk9IiwibWFjIjoiMzgxYWFlZTJjOTZlZTljZGUxNDQ0NWZhNDA0ODBiNWM1MDAzZTUyMGI4MGIzMTFmMGFkMWUwYmNiMWIwMjMzMiJ9
eyJpdiI6IlVhbDZ0KzBveUhMeVpOK084QUNYRUE9PSIsInZhbHVlIjoiZ1poMHJCRDFJWm5cL25UcWdaTFdoNDl5MmpMTW1LZ0tDQ3ZzbjNzMzlHcm1Pang1Z0Y3TTMwWnBzelRpcEs1dEQyZTJtaE90ZEhpNWZrbnUxVUw2dk5MZ1g1Z2pOTW1MOFFHWEtibjNnTW56dDVYT24wXC9ZbkxySzYxSFwvb1lldGxiTUdaaThUTkZtWG92ODV2Z2xrWWcyalYwQks3QXVwYzlNRGZOSHdFbmxcL0xUVHRmbUVjXC9HVnlMaG5UcHNFOFE4TFwvUElzWWVvZG5iNFJDVW5RNk9VTGQ0TmdUN296Y2htSExcL09GenpRMlk9IiwibWFjIjoiY2JiMWYxYmZiNDViNjZkMjhhMWIzMzU4YTJjYjZkYTA5OTgwY2M4YzFkZmI2ZGZkZWFlYmQ4ZmY0MDUzYWJiMyJ9

             Sau khi nắm được tin tức này, Phần Thiên Chúa Tể quyết định đi tới thành Nguyệt Tích, ở đấy chắc chắn sẽ có được nhiều thông tin hơn nữa, đồng thời cũng có thể giúp mọi người nghỉ ngơi phục hồi tinh thần, thích ứng một chút với môi trường của Thiên Hà lục địa.

Ads
';
Advertisement
x