Vĩnh viễn đừng bao giờ ký thác an nguy của chính mình vào các thế lực bên ngoài, chỉ khi bản thân đủ mạnh mẽ thì mới có thể làm kinh sợ tâm tư của bọn lang trùng hổ báo xung quanh mình, thử tưởng tượng mà xem, nếu ở Thiên Thần lục địa có hơn chục vị Thánh giả cùng tồn tại, vậy thì cho dù Huyết Ma lục địa biết Thiên Thần lục địa có sức mạnh căn nguyên, cũng tuyệt đối không dám khiêu khích.
Bởi vì sao, bởi vì thực lực của Thiên Thần lục địa mạnh hơn Huyết Ma lục địa, vậy nên cho dù Thiên Thần lục địa có bảo vật mà Huyết Ma lục địa thèm muốn, các Ma Thánh của Huyết Ma lục địa cũng nhất định sẽ không dám sinh ra chút tạp niệm dù là nhỏ nhất.
Chỉ tiếc là ở Thiên Thần lục địa không có Thánh giả nên cũng không có đủ sức mạnh, lại có được một bảo bối mà cả thế giới thèm muốn, rơi vào kết cục như thế này cũng không phải là ngoài sức tưởng tượng.
“Muốn bẻ sắt thì chỉ có cách tự thân phải trở nên cứng rắn, đại nạn Thiên Thần lục địa gặp phải lần này suy cho cùng là do thực lực của chúng ta quá yếu nên mới bị tấn công, muốn bảo vệ Thiên Thần lục địa, chỉ có thể dựa vào thực lực của chính các ngươi, ngoài ra, những thứ khác đều là mây bay.”
Tiêu Thánh nhìn các Chúa Tể thản nhiên nói.
Lần này Thiên lão hoá thành trận pháp bảo vệ Thiên Thần lục địa một trăm năm, để mọi người có thời gian phát triển, mà lần này nhân số Tiêu Thánh dự định đưa khỏi Thiên Thần lục địa cũng không ít, có hàng vạn người, có thể nói chỉ cần thiên phú tốt một chút thì Tiêu Thánh dự định sẽ đưa họ ra ngoài, để họ phát triển, còn về phần liệu cuối cùng họ có thể thành công bảo vệ Thiên Thần lục địa hay không, điều đó phụ thuộc vào khả năng của chính họ.
Nghe những lời này của Tiêu Thánh, tất cả các Chúa Tể đều im lặng, cuối cùng Tiêu Thánh chỉ để lại một câu rồi biến mất vào trong thần điện.
“Tổng cộng 50.000 người, về phần chọn ai thì các ngươi tự chịu trách nhiệm, bọn họ là hy vọng của Thiên Thần lục địa, các ngươi hãy tự cân nhắc, ta không có nhiều thời gian, trong vòng ba ngày phải có kết quả, sau đó cứ đưa người đến Thiên Thần Sơn là được.”
Số người tối đa Tiêu Thánh có thể đưa đi là 50.000 người, mà những người này, mặc dù rời khỏi Thiên Thần lục địa, nhưng họ cũng là nơi gửi gắm niềm hy vọng của Thiên Thần lục địa, họ trưởng thành ở một vùng đất xa lạ để bảo vệ Thiên Thần lục địa, nếu những người này thất bại, sẽ không có tương lai nào cho Thiên Thần lục địa nữa.
Nói xong Tiêu Thánh biến mất trong thần điện, mà sau đó các Chúa Tể nhìn nhau, ngay lập tức, họ nặng nề gật đầu, Tiêu Thánh nói đúng, hắn đã làm hết sức mình để mang lại tia hy vọng sống cuối cùng cho Thiên Thần lục địa, còn về việc có thể nắm bắt được tia hy vọng này hay không, điều đó phụ thuộc vào mỗi người bọn họ.
Lần lượt rời đi, thời gian gấp gáp, các Chúa Tể nhất định phải ấn định danh sách 50.000 người.
Ngay khi các Chúa Tể bắt đầu hành động, Tiêu Thánh một mình đến Thành Tây Quan, ở đây có một người Tiêu Thánh muốn gặp.
Đi dạo trên đường phố của Thành Tây Quan, đám người Tiêu Trần đã biết chuyện ở Huyết Ma lục địa còn có tám Ma Thánh, mọi người đều cảm thấy có chút sa sút, cũng đúng lúc này, bóng dáng của Tiêu Thánh không hề báo trước mà xuất hiện trước mặt đám người Tiêu Trần.
Đối mặt với Tiêu Thánh, mọi người trong nháy mắt đều nhận ra thân phận của hắn, tất cả cùng hành lễ:
“Tham kiến Thánh giả.”
Đối mặt với hành lễ của mọi người, biểu tình của Tiêu Thánh không thay đổi nhiều, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều đặt vào trên người Tiêu Trần.
Cùng một lúc, từ trước Tiêu Thánh đã cảm nhận được sức mạnh huyết mạch của Tiêu Trần, lại quen thuộc như vậy.
Nhìn Tiêu Trần, trong mắt Tiêu Thánh hiện lên nét dịu dàng hơn bao giờ hết, đây là hậu nhân của Tiêu gia, hay có thể nói là hậu đại của Tiêu Thánh, Tiêu Thánh khẽ cười với Tiêu Trần, Tiêu Thánh nói:
“Tiểu tử này tên là gì?”
“Hồi bẩm Thánh nhân, vãn bối tên Tiêu Trần.” Đối mặt với câu hỏi của Tiêu Thánh, Tiêu Trần không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.
“Tiêu Trần, Tiêu Trần, không tệ, không tệ, đi theo ta.” Nghe thấy câu trả lời của Tiêu Trần, Tiêu Thánh nhẹ giọng lẩm bẩm, sau đó khoát tay, cùng với Tiêu Trần biến mất tại chỗ.
Căn bản là không để cho Tiêu Trần từ chối, đương nhiên, đối mặt với Tiêu Thánh, bản thân Tiêu Trần cũng không muốn cự tuyệt, có lẽ là vì có cùng huyết mạch, khi đối mặt với Tiêu Thánh, Tiêu Trần luôn bất giác có một loại cảm giác rất thân thiết.
Hắn không đưa Tiêu Trần đi đến nơi nào khác, mà là trực tiếp đưa Tiêu Trần đến Tiêu gia ở quận thành Lĩnh Sơn, ngạo nghễ đứng trên mây, Tiêu Thánh dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tiêu gia phía dưới, thản nhiên nói:
“Ngươi biết ta là ai không?”
Nghe Tiêu Thánh hỏi, Tiêu Trần lắc đầu, mặc dù nói có ý thân thiết với Tiêu Thánh, nhưng lại không biết thân phận của Tiêu Thánh.
Thấy Tiêu Trần lắc đầu, Tiêu Thánh nhàn nhạt nói:
“Ngươi hẳn phải biết ta, bởi vì ngươi đã từng đến tổ địa, tên ta là Tiêu Thánh.”
Nghe thấy hai từ Tiêu Thánh, Tiêu Trần đầu tiên là sửng sốt, Tiêu Thánh, đây là tổ tiên của Tiêu gia, đồng thời cũng là tổ tiên của chính mình, ngây người nhìn chằm chằm vào Tiêu Thánh, Tiêu Trần không biết phải nói gì, nhưng lòng lại đầy thắc mắc.
Khẽ mỉm cười, nụ cười đầy ẩn tức, như có thể nhìn ra được sự thắc mắc trong lòng Tiêu Trần, Tiêu Thánh chậm rãi mở miệng:
“Nơi đây là tổ địa của Tiêu gia, ba nghìn năm trước nơi đây được gọi là Thánh Thành, Tiêu gia làm nên cơ nghiệp ở đây, từng là người thống trị toàn bộ Thiên Thần lục địa, hàng năm tất cả các thế lực đều sẽ đến đây triều bái.”
“Nhìn lại nơi này năm đó huy hoàng như thế nào, ai trong Tiêu gia cũng có thể ví von như nhân trung long phượng, tuy nhiên cuối cùng Tiêu gia cũng không thoát khỏi quy luật thịnh cực tất suy, thời gian đã xóa sạch hào quang của Tiêu gia, chôn vùi lịch sử huy hoàng của Tiêu gia, mà Thánh Thành một thời nay cũng trở thành một thị trấn nhỏ bình thường ở Thiên Thần lục địa...”
Dường như đang tự nhủ, nhưng từ những lời của Tiêu Thánh, Tiêu Trần có thể nghe ra những ký ức sâu sắc.
Không ngờ Tiêu gia lại có một quá khứ huy hoàng như vậy, vạn tông triều bái, riêng nghĩ đến đây, Tiêu Trần như nhìn thấy một gia tộc cường đại chiếm cứ Thánh Thành.
Gia tộc có vô số cường già, tử đệ đời sau đều phi thường, mỗi thành viên trong tộc đều cầm binh khí hoành tráng, được vạn người kính nể.
Tiêu Thánh đã dùng lời nói để chỉ cho Tiêu Trần thấy khung cảnh cực thịnh của Tiêu gia vào ba nghìn năm trước.
Bắt chước Tiêu Thánh, Tiêu Trần cũng từ trên trời nhìn xuống quận thành Lĩnh Sơn và Tiêu gia, nếu không phải Tiêu Thánh nói, thì thực sự rất khó để Tiêu Trần có thể kết nối Thánh Thành ba ngàn năm tuổi với quận thành Lĩnh Sơn hiện tại, cả hai hoàn toàn không có một chút tương đồng nào.
Tiêu Trần có chút hoảng hốt, cũng chính lúc này Tiêu Thánh lại nói tiếp:
“Trong trận chiến ba nghìn năm trước, với sự thánh vẫn của ta và sự vẫn lạc của nhiều cường giả trong gia tộc, sự suy tàn của Tiêu gia là một kết cục đã định, nhưng bây giờ ta lại thấy được hy vọng.”
Sự suy tàn của Tiêu gia khiến Tiêu Thánh có rất nhiều cảm xúc trong lòng, nhưng sau khi nhìn thấy Tiêu Trần, trái tim Tiêu Thánh đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng, dù Tiêu Thánh không thể tồn tại được bao lâu nữa, nhưng hắn tin, chỉ cần Tiêu Trần ở đây, Tiêu gia nhất định sẽ có thể trở lại thời kỳ đỉnh cao, thậm chí còn rực rỡ hơn cả thời kỳ trước đó nữa.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất