Lúc này, điện thoại đổ chuông, Ngọc Tịnh Thi cầm điện thoại lên nghe máy.
Người ở đầu dây bên kia hỏi: “Phó tổng giám đốc Ngọc, album ảnh của cô đã được rửa xong, tôi gửi lên công ty cho cô hay cô tan làm rồi đến lấy?”
“Gửi lên công ty đi.” Ngọc Tịnh Thi vô cùng mong đợi: “Tôi sẽ bảo trợ lý chờ cô ở cửa.
“Được, vậy tôi đi ngay đây.
Cuộc gọi kết thúc, Ngọc Tịnh Thi nói với Tô Uyển Đình: “Mấy ngày trước chị chụp mấy bộ ảnh chân dung cho dì Kinh, in thành album ảnh rồi, em ra cửa công ty nhận giúp chị nhé. Nhất định phải cẩn thận, đừng làm hỏng nhé.
“Sao chị không bảo họ mang đến bệnh viện luôn?” Tô Uyển Đình không hiểu: “Cũng không xa mà?”
Mặt Ngọc Tịnh Thi hơi biến sắc, bối rối bảo: “Chị không muốn để bất kỳ ai biết chị nhập viện.
Tô Uyển Đình hiều, Ngọc Tịnh Thi là “người sắt” nên không muốn dính dáng đến bệnh viện là chuyện đương nhiên.
“Được, vậy chị tự chăm sóc bản thân nhé, có chuyện gì phải nhấn chuông đấy!” Cô ta đứng dậy, rời khỏi đây.
Nửa tiếng sau, trợ lý mang album ảnh đến.
Ngọc Tịnh Thi ngồi tựa vào đầu giường, hối hả nhận album rồi mở ra xem. Từng bức ảnh đều được chọn kỹ càng và rõ nét, cách sắp xếp cũng hợp lý. Cô ta thấy album ảnh này rất hoàn hảo, dì nhất định sẽ thích!
Ngọc Tịnh Thi nở nụ cười hạnh phúc trên môi, vén chăn chuẩn bị xuống giường.
“Chị làm gì vậy?” Hành động của cô ta làm Tô Uyển Đình sợ hết hồn.
Cô ta vừa mang giày vừa nói: “Chị phải đến vịnh Minh Hà để đưa album ảnh cho di
“Gì mà vội thế!” Tô Uyển Đình vô cùng lo lắng: “Chị vẫn chưa hồi phục mà! Album ảnh để sau đưa cũng được, bác sĩ đã bảo chị phải tĩnh dưỡng còn gì! Chị có biết chị có máu bầm ở bụng không hả?”
“Không sao đâu, chị thấy đỡ hơn nhiều rồi” Ngọc Tịnh Thi khăng khăng đòi đi: “Em làm thủ tục xuất viện cho chị đi
“Không!” Tô Uyển Đình sốt vó cả lên.
“.” Ngọc Tịnh Thi ngẩn người, lạnh lùng ngước lên nhìn cô ta: “Cẩn thận chị trừ lương em đấy”
“Ở đây có phải công ty đâu! Trừ thì trừ! Ở bệnh viện em là bạn của chị! Em chỉ muốn tốt cho chị thôi!” Tô Uyển Đình rất cố chấp.
Nhưng Ngọc Tịnh Thi còn ngoan cố hơn nữa: “Hôm nay chị phải đi, hoặc là em lái xe, hoặc là chị lái xe!”
Biết mình không thể thay đổi quyết định của cô ta, Tô Uyển Đình đành thỏa hiệp: “Vậy em sẽ lái xe chở chị đến vịnh Minh Hà, đưa album ảnh xong chúng ta về bệnh viện ngay, nhé?”
Sắc mặt Ngọc Tịnh Thi tái nhợt. Đúng là cô ta không khỏe cho lắm, bụng cô ta bị chấn thương mạnh, bác sĩ bảo cô ta bị chấn thương lách.
“Thôi được, nghe em.” Cô ta đồng ý.
Để sau này được ở bên Kinh Tử Sâm một cách khỏe mạnh, sinh con dưỡng cái cho anh, Ngọc Tịnh Thi ngoan ngoãn nghe theo lời dặn của bác sĩ.
Thế là Tô Uyển Đình đỡ cô ta vào thang máy, lái xe đưa cô ta đến vịnh Minh Hà.
Cảnh vật ở chốn tấc đất tấc vàng vịnh Minh Hà vẫn trang nhã như xưa.
Có điều dạo này bầu không khí ở đây có phần ngột ngạt. Bà chủ cứ buồn bã không vui, người giúp việc cũng không dám nói cười rôm rả, hoàn toàn không có sự vui vẻ sau khi vết bỏng được chữa khỏi. Bà chủ cũng chưa ra ngoài đi dạo phố bao giờ.
Sự nặng trĩu đang bao trùm khắp nơi, đến nỗi Lạc Vân còn ngỡ đây là nơi khuất nắng.
Suốt ngày hôm ấy, mí mắt Kinh Tế Ngọc cứ giật mãi, linh tính mách bảo bà ta đã có chuyện gì đó xảy ra.
Bà ta đứng ngồi không yên, cứ thất thần suốt.
Đột nhiên, điện thoại bàn ở phòng khách đổ chuông. Kinh Tố Ngọc giật thót, quay ngoắt sang nhìn nó.
Lạc Vân cầm ống nghe lên: “Xin chào, nơi này là vịnh Minh Hà
“Anh Kinh gặp tai nạn xe cộ, bị thương nặng lắm...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất