Kinh Tử Sâm không hề có cảm giác bị thất bại, bởi vì anh đã hôn đủ rồi. 

Mang theo nhiệt độ nơi khóe môi Lê Mạn Nhu và vị ngọt thuộc về cô, anh đi tới rồi dừng bước trước cửa phòng bên cạnh, còn vô cùng ngây thơ liếc nhìn phòng ngủ của Thẩm Tư Trung một cách khi bỉ. 

Sau đó, mới tự nhiên đi vào phòng của mình! 

Nghe nói phụ nữ khi yêu chỉ số IQ đều bằng không, tôi thấy đàn ông cũng gần như vậy! 

Trở về phòng ngủ, nụ hôn này khiến suy nghĩ của Kinh Tử Sâm vẫn chưa dừng lại, trên mặt anh nhuốm ý cười ôn hòa, đúng lúc này tiếng điện thoại vang lên. 

Anh lấy điện thoại ra xem thử, Ngọc Tịnh Thi gửi đến một đoạn tin nhắn Zalo, ý là ông Eder gọi điện thoại tới nói lịch trình có thay đổi, hẹn đàm phán trước thời hạn, cũng mời anh và cô ta đến tham dự lễ trưởng thành mười tám tuổi của con gái Eder. 

Kinh Tử Sâm đọc tin nhắn này ba lần, sau đó bấm dãy số của Ngọc Tịnh Thi 

Khi điện thoại trong lòng bàn tay vang lên, Ngọc Tịnh Thi giật mình! 

Cô ta nhìn chằm chằm số hiển thị gọi đến, sau khi hít sâu một hơi mới bắt máy: "Alo, anh vẫn chưa ngủ sao?” Giọng nói cô ta vô cùng dịu dàng. 

“Xảy ra chuyện gì thế? Chẳng phải đã hẹn vào tháng sau à?” Kinh Tử Sâm hỏi: “Ông ấy nói với cô?” 

“Vâng” Ngọc Tịnh Thi cũng buồn bực: “Ông Eder vừa gọi điện thoại đến, ông ấy hy vọng chúng ta có thể tham dự bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của con gái ông ấy. Eder cũng cảm thấy thật có lỗi, vì tháng sau chân ông ấy phải tiến hành phẫu thuật lần thứ năm, bác sĩ bên kia thay đổi thời gian, trùng với thời gian bên này của anh, cho nên ông ấy muốn bàn việc hợp tác với anh nhân dịp sinh nhật con gái mình.” 

Kinh Tử Sâm không hoài nghi tính chân thật của chuyện này, bởi vì nó rất hợp lý. 

“Sinh nhật con gái ông ấy khi nào?” 

“Mười lăm tháng này, ngày kia, nhưng chúng ta phải đến vào ngày mười bốn 

“Cô cũng đi?” Kinh Tử Sâm lại hỏi. 

“Vâng” Ngọc Tịnh Thi rất tỉnh táo: “Ông ấy mời chúng ta đi cùng, nói rằng xin chúng ta giúp ông ấy một việc” Nét mặt Kinh Tử Sâm bình tĩnh, con ngươi như đầm sâu lạnh lẽo nhìn về phía bóng đêm xa xôi: “Tôi biết rồi.” 

“Vậy anh nghỉ sớm một chút, ngủ ngon. Nói xong, cô ta chủ động cúp máy. 

Ngọc Tịnh Thi không cho anh cơ hội từ chối, đối phương là ông Eder, Kinh Tử Sâm sẽ thận trọng suy nghĩ. 

Trong điện thoại của cô, trang web bách khoa wikipedia của con gái Eder đang hiển thị, cột ngày sinh nhật bỗng trở nên nổi bật. 

Nhất định phải đưa Kinh Tử Sâm ra khỏi vịnh Minh Hà! 

Anh không thể ở lại chỗ ấy, nếu không sẽ bị Nhan Khả mê hoặc mất! 

Cô ta sẽ dùng trí thông minh và thủ đoạn của mình để chiếm được Kinh Tử Sâm! 

Vịnh Minh Hà, trong biệt thự phục cổ to lớn. 

Kinh Tử Sâm không suy nghĩ có đi hay không. 

Mà dùng Zalo gửi tin nhắn cho cô nàng ở cách vách: “Tắm xong chưa?” 

Lê Mạn Nhu trả lời một chữ: “Chưa 

Anh cười, lại trả lời: “Tắm còn cầm điện thoại? Nhắn tin nhanh như vậy?” 

Đầu bên kia không có phản ứng, im lặng..... 

Điều này khiến Kinh Tử Sâm hơi lo lắng, cô đang làm gì thế? 

Một lát sau, cô trả lời một tin: “Tôi muốn đi ngủ” 

“Ngủ ngon” 

“Ngủ ngon. 

Sau khi chúc ngủ ngon, trong lòng Kinh Tử Sâm thực sự rất vui. 

Anh nằm trên giường nhớ tới ông Eder từng giúp tập đoàn Kinh Thị một ơn lớn, vì thế anh chỉ có thể đi tham gia lễ trưởng thành của con gái ông ấy. 

Sáng sớm hôm sau. 

Thẩm Tư Trung mở cửa phòng ngủ ra, nhìn thấy Kinh Tử Sâm chắn ở cửa giống như bức tường, anh ấy kinh hãi. 

“..Chào. Thẩm Tư Trung buông chốt cửa ra: “Mời vào.” Anh ấy buồn bực, anh đứng ở đây từ khi nào thế? 

Kinh Tử Sâm bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại: “Tôi phải đi, ngày mai đi công tác ở Mỹ, tôi tới nhắc nhở cậu mộ tiếng, tình cảm giữa hai người đừng nên vượt quá giới hạn thầy trò? 

“Tổng giám đốc Kinh.” Thẩm Tư Trung hoàn toàn không muốn nói chuyện với anh: “Anh thực sự.” 

“Tôi nghiêm túc” Hai tay Kinh Tử Sâm đút túi quần, không chút đùa giỡn nói: “Cậu phải cách xa cô ấy một chút, đừng có bất cứ suy nghĩ gì không nên có.” 

eyJpdiI6InpcL1pCUklLZkd3NEkrQnVybVVxU0J3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFXWkhQaTZyRFZuVFlSR08yMGRERDU4TThPWnZOeit2OWh0TnVhcHpnNXlQbWo3ZkdcL0xjckR2dGV6Y3Q3XC93QXdwYW0zcmJERUMrRmtYYnRKWXUyem5melN5YUo2TlFONCs1YlB0VExuNkszXC9lQ1ozRzhtOXQxSlQ3aUVQaitmYXJvaEJZYThhaDJGNlBCXC94VmZzNkZwWTFyXC8zbkw4dklcL1hobzFkbHJ0Mys1VDZldXdJa0JnQnk2dk41Q0poNG9zVmpqYXdQb1dQK0NYdW44VnQyMHlBUGZnd2lVZU9WTlU0XC9yelBDb094empRUFlhRnBEaGpnNjdmVW9jOVBJS2VNMjlEZDhlZEhpd3hlVWpWeWVsaXVcL29heWswSHVhZEtJWU1FQldZZWxTcFR3Y0tUbmV1S1wvQ1NZdWJld2tTT28xN203cXNMSFZRQlNNSHpKSmNIZ3MwQUJ3XC9LMkl3V3UxSFRjMHhXbVdNWDJ4ZXY0V0dBMVwvMTRZUm9RSDRzQ0M2eUNrcHJDVkdZamV1M01RUnFPUT09IiwibWFjIjoiZmNkZDg1ZjYyNDJjNjVlZDQxZDk2MTg2MDdkNDJhZWMxMmE5MGIzMjI3NTA2NDYxNmJiYWVmMmRhMjU5M2JiMCJ9
eyJpdiI6Ikt0dzlYRVB4YmhGcEtNSEV3OUlwOXc9PSIsInZhbHVlIjoiODJ3NmphZkRCaDVtd1wvcmRJS0pyd29cL000XC9DRk1uUTdJSDdnNDRLM0RWUGJtaUU1YUlNbmVlSVVkcXNuVjhYeXNqU0t1YTZNYzNzdEk2WUFCbUZEZG9MMzBnaWdtZUhWeTJIRzZONDY1Tll5ekNOMGlWNnVlS1VGYjF4ZHdrZURcL1JnMjZGYVRsck5JUTFES3d0MnltUzFHb1BJcFpVVzQzQ0IrdHZRbFwvUnU0QVF3VmFcLzczeDRNV09IOWpwajFOZW9oWmh0V1FBcWVWTnNhWFVBNVwvQlpkQmhxYlhnb3RoY1B5SWlTaXFkSHNSVWNxR3lrRnVcL0VQaTQ5YmliMkdCM1g2TUpveGtNVUhIUVFCczVwcTJLNVwvbVBnY0l6NGhTdElsdDBnQUtYOWtINFwveGJzZldrcEZiZlR2MHBBWVhPY1FqckxuYWwzS0F0SWs5NFplTWYxWmJZMUkyYk10MWhrY0dLcFNcL0x3VW9aTEE4RHc1KzlpTFdZbHNrYVM0Ukp6RW9oR2dvMmlGK0lYOHgyb2JsYWFFXC84eUpEc3NKd1Z2WnQ1c3NxMG9cL1pJbmJNQUtPanBHcGVYNFBTa0x4ek8iLCJtYWMiOiI5NDJlNTVhYjc5NGJjYzhhZWQxMjM1MmY5NGI5YzQ4ODJmOGI2M2Q2YWQ1NzdjNjNlNzQyNGQ5ZGNmMWI4MzEzIn0=

Thẩm Tư Trung gật đầu: “Điều này anh yên tâm, nhất định.

Ads
';
Advertisement
x