Các đội viên lao ra bu xung quanh anh ta, như thể trời đất sập đổ hết rồi vậy.
Trương Quân Hạo đút một tay vào túi quần, tay còn lại dùng ngón trỏ xoay bóng rổ, dáng vẻ không hề sợ hãi gì.
Đại ca, có người báo cáo là chúng ta quấy nhiễu người dân, nói chúng ta làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của các dân cư xung quanh" Có người chửi thề: "Nói vậy không phải là nói nhảm sao?!"
“Đại ca, vừa nãy có người tới kiểm tra, nói trang thiết bị của chúng ta không hợp lệ, tồn tại nguy cơ an toàn ngầm rất lớn" Có người phiền não: "Em không biết, mấy cái máy tính thì có thể tồn tại nguy cơ an toàn ngầm gì chứ?"
“Đại ca, họ còn kiểm tra ra được là nồng độ methanol trong phòng game của chúng ta vượt mức quy định nữa! Chúng ta đã ở cả mười năm nay rồi, nếu vượt quá mức quy định thế thì sao không bị bệnh máu trắng được?"
Trương Quân Hạo lắng nghe, ngón trỏ xoay bóng rổ, dường như không hề có cảm xúc lên xuống gì.
“Đại ca, câu lạc bộ của chúng ta bị niêm phong rồi, tất cả các thiết bị đều bị tắt nguồn, cấp trên gia hạn cho chúng ta trong vòng năm tiếng đồng hồ phải dọn khỏi đây"
Trương Quân Hạo chẳng hề thấy mất mát, thậm chí còn cảm thấy rất nhẹ nhõm ung dung nữa: "Vậy thì dọn đi thôi"
Các đội viên còn chưa phản ứng kịp thì Trương Quân Hạo đã ôm quả bóng rổ bước vào câu lạc bộ: "Tôi tuyên bố, giải tán đội tuyển, trên đời này không có bữa tiệc nào mà không tàn, cũng không có giấc mơ nào kéo dài mãi mãi. Ha ha, tôi đã chán ngán từ lâu rồi!"
"Dai ca!!"
“Đại ca!!"
Họ không tin anh ta, ai nấy đều lũ lượt đuổi theo.
“Đại ca, có phải chúng ta đã đắc tội ai rồi không?"
"Im hết đi" Trương Quân Hạo ném quả bóng đi: "Dọn đi đi, dọn luôn hết các thiết bị của các cậu" Anh ta bấm một dãy số gọi hẹn một chiếc xe tải lớn của công ty dọn nhà.
Lúc này các đội viên mới nhận ra là chuyện đã không thể cứu vãn được nữa.
“Đại ca! Tại sao vậy?" Có người không cam lòng.
"Thôi đủ rồi, đại ca yêu cái nghề này hơn bất kỳ ai trong chúng ta mà. Có người ngăn cản, nói nhỏ: "Chắc chắn đã gặp phải chuyện gì rồi, nếu không anh ấy sẽ không vứt bỏ như vậy đâu"
"Có chuyện gì thì mọi người cùng nhau giải quyết chứ, sao phải gánh một mình?"
"Nhưng nếu người đó là tay to mặt lớn ở thành phố Ninh Hải thì sao?"
"Ý cậu là Kinh Tử Sâm?"
"Tôi đoán vậy"
Trong câu lạc vộ, từ đầu tới cuối Trương Quân Hạo luôn giữ im lặng, không ai biết tâm trạng hiện tại của anh ta là gì.
Chiếc xe chở hàng cỡ lớn của công ty dọn nhà nhanh chóng tới nơi.
Tất cả mọi người đều bận rộn, không trao đổi bất kỳ điều gì với nhau, sau một tiếng, toàn bộ các thiết bị chủ yếu trong câu lạc bộ đã được dọn đi.
Đứng trong sảnh lớn trống rỗng, nhìn xung quanh thêm lần nữa, tiếng nói cười vui vẻ ngày xưa sẽ mãi mãi ở trong trí nhớ của anh ta.
Trong một quán bar ở gần đó, Trương Quân Hạo bao hết, dẫn các đội viên đi làm tiệc giải thể.
"Cứ hát thoải mái đi!" Anh ta nâng ly lên: "Không ai được buồn hết! Buồn bã để làm gì? Cũng đâu phải là sinh ly tử biệt? Chỉ là dọn tới chỗ khác tập luyện thôi, sau này các cậu
đều ở nhà của mình! Tôi không giám sát nữa! Các cậu đều không còn là con nít ba tuổi nữa rồi!"
Dưới lầu tập đoàn Kinh thị, chiếc Lamborghini từ từ chạy ra, đi về hướng nhà trẻ.
Anh đã hứa với tụi nhỏ là sẽ dẫn chúng ra ngoài chơi rồi.
Kinh Tử Sâm ngồi băng ghế sau xe, khí chất của anh nổi bật, ngũ quan lạnh lẽo khôi ngô.
Có một cuộc gọi đến, báo cáo từng hành động của Trương Quân Hạo cho anh biết. Anh ta đã rời khỏi câu lạc bộ, hiện tại đang ở trong quán bar, còn gọi rất nhiều các cô em xinh đẹp đến làm bạn.
Kinh Tử Sâm cúp máy, vẻ mặt rất khó coi.
Vì đối đầu với anh mà ngay cả câu lạc bộ Trương Quân Hạo từng xem như cả tính mạng cũng không thèm quan tâm sao?
Tại nhà trẻ Khải Trí hoành tráng.
Minh Triết nắm tay Bảo Ngọc đứng ngoài cổng, nhìn tới nhìn lui ra bên ngoài, vô cùng trông mong.
"Anh ơi, có khi nào ba quân đón mình rồi không?" Bảo Ngọc như búp bê làm bằng gốm sứ: "Em gọi điện thoại cho ba nha?"
"Được, em nhắc nhở ba đi."
Bảo Ngọc cầm điện thoại lên bấm số của Kinh Tử Sâm, Kinh Tử Sâm nói mình đang trên đường tới, sắp tới rồi.
Cuộc trò chuyện kết thúc, bọn trẻ vui vẻ đợi.
Chiếc lamborghini xuất hiện từ phía xa, lúc dừng xe lại trước mặt chúng, Kinh Tử Sâm tự mở cửa xuống xe, che chở đưa bọn nhỏ vào trong xe.
"Ba, ba định dẫn tụi con đi đâu vậy ạ?!" Minh Triết rất mong đợi.
Bảo Ngọc cũng rất vui: "Con muốn đi ăn bò bít tết nha ba!"
"Được." Kinh Tử Sâm nói với tài xế: "Chú Trương, đến trung tâm thành phố đi"
Quản gia thấy cô cười tươi như hoa, tâm trạng có vẻ rất tốt, anh ta cứ ngập ngừng mãi mà không dám nói, sao mợ chủ lại ăn cơm chung với Trương Quân Hạo? Cơn giận tối qua của cậu Kinh còn chưa bớt đi đâu, thế này chẳng phải đã giận lại càng thêm giận sao?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất