“Tâm cơ Dạ Khuynh Thiên này hơi sâu, ngay cả ta cũng bị lừa.” Khúc Đoan khẽ nói.
“Ta sao cảm thấy không đúng lắm.”
Lý Ngạn Tiên nhỏ giọng lẩm bẩm, gã cảm thấy kiếm kia không chỉ nhanh, mơ hồ còn có dị tượng mở trời lập đất.
Trời lên đất xuống, như thể loại luân hồi nào đó bị mở ra, khi ngươi muốn nhìn rõ thì ánh sáng đã sớm biến mất, mọi thứ trở nên không dấu vết.
Loại ánh sáng đó và ánh sáng mà Trương Tử Lăng thể hiện hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.
Ý cảnh trong đó gã không hiểu rõ, nếu phải so sánh thì giống như ánh nến với hào quang mặt trời mặt trăng.
“Có gì mà cảm thấy không đúng, lát nữa nếu không ai lên đài, ta sẽ lên.”
Khúc Đoan nóng lòng muốn thử, cảm thấy cơ hội lấy lại thể diện đã đến.
Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất nhìn Trương Tử Lăng nói: “Ngươi nói xong chưa?”
Trương Tử Lăng chậm rãi cười nói: “Không vội, còn điểm cuối cùng, trong lúc ánh sáng lóe lên, ngươi chỉ xuất một kiếm, còn ta xuất hai kiếm. Nếu gặp ta, ngươi rất khó có cơ hội rút kiếm.”
Lâm Nhất làm động tác mời, nói: “Vậy ngươi lên đi.”
Trương Tử Lăng cười nhạo nói: “Như vậy không hay đâu, trên đài Phong Vân có thể đánh chết người đấy, dù sao ngươi cũng là kỳ tài kiếm đạo năm trăm năm khó gặp của Thiên Đạo Tông, chết như vậy thì quá không đáng.”
Lâm Nhất nói: “Không sao, ngươi nói nhiều như vậy, cũng phải cho ngươi cơ hội thử xem.”
Nói đến đây, Lâm Nhất dừng, nhìn quanh bốn phía nói: “Những người kiệt xuất của các thánh địa khác nếu không phục, cũng có thể thử, cứ việc lên đài là được.”
Thần Hoàng Sơn, Thiên Viêm Tông, Vạn Lôi Giáo, Thần Đạo Các lập tức có bốn thân ảnh đứng dậy, trong mắt tràn đầy chiến ý.
Vút!
Nhưng trước bọn họ, Trương Tử Lăng đã bay ngang trời lên, rơi xuống đài Phong Vân.
“Một kiếm phân thắng bại.” Lâm Nhất nói.
Khóe miệng Trương Tử Lăng hơi nhếch lên, hai mắt khẽ nheo, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo, nhe răng cười nói: “Đúng ý ta.”
Vút!
Ánh sáng trên đài chồng lên nhau, mắt mọi người hoa lên, Lâm Nhất và Trương Tử Lăng đều đứng tại chỗ, không hề động đậy.
Chỉ là kiếm của Trương Tử Lăng đã xuất khỏi vỏ, còn kiếm của Lâm Nhất vẫn còn trong vỏ, trên dưới Minh Tông thấy cảnh này, không khỏi chấn động lớn, vô cùng hưng phấn.
“Trương Tử Lăng này mạnh thật, đúng như gã nói, Dạ Khuynh Thiên quả thực không có cơ hội rút kiếm.” Khúc Đoan thở dài.
Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất thản nhiên nói: “Đừng lắc đầu.”
Trương Tử Lăng thu kiếm vào vỏ, thân kiếm chậm rãi vào trong vỏ, trong mắt gã lộ ra vẻ khinh thường, căn bản không để ý đối phương nói gì.
Khi thân kiếm hoàn toàn vào trong vỏ, gã khẽ lắc đầu, cười nói: “Dạ Khuynh Thiên, ngươi đã chết rồi.”
Gã cười rất nhẹ nhàng, khóe miệng kèm theo vẻ đắc ý, động tác lắc đầu cũng rất bình thường, tất cả đều vô cùng tự nhiên.
Nhưng mọi người đều sững sờ, bị dọa đến mặt mày trắng bệch, linh hồn cũng run rẩy.
Đây là cảnh tượng kinh khủng đến mức nào!
Không ít người che miệng, tròng mắt như muốn lồi ra, Khúc Đoan vốn đang nóng lòng muốn thử thì ngã phịch xuống, tim gã không ngừng đập thình thịch.
Gã liều mạng ôm lấy ngực, sợ tim nhảy ra ngoài.
Lý Ngạn Tiên có chút suy đoán, nhưng khi thật sự nhìn thấy cảnh này, gò má vẫn khẽ run, chân tay như mềm nhũn ra.
“Chuyện gì xảy ra?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất