Khúc Đoan hồn vía trên mây, dường như không thể tiếp nhận cảnh tượng trước mắt, giống như không nghe thấy vậy.
Sao chết rồi?
Vừa rồi Kim Huyền Dịch còn như thần linh, vậy mà chỉ một kiếm, đã chết dưới tay người trên đài kia.
Trong mắt Khúc Đoan, Kim Huyền Dịch là tồn tại vô địch, căn bản không thể chấp nhận việc gã bị người ta giết chết.
“Không có... Không, không nhìn rõ.”
Sau khi hoàn hồn, Khúc Đoan mới run giọng nói, lưỡi cũng líu vào.
Kiếm cuối cùng của Lâm Nhất, bọn họ chỉ nhìn thấy tia sáng, căn bản không thấy được kiếm.
E rằng chỉ có Kim Huyền Dịch đã nhìn thấy, nhưng gã đã chết rồi.
Thân thể không đầu của Kim Huyền Dịch bỗng nhiên ngã xuống, đôi tay Kỳ Lân của y cực kỳ nặng nề, rơi đến đài Phong Vân bụi đất cuồn cuộn.
Mọi người như tỉnh mộng, định thần nhìn đài Phong Vân, chỉ còn Lâm Nhất đứng thẳng.
Cho đến lúc này, mọi người mới hoàn toàn tin rằng, Kim Huyền Dịch đã chết!
Người trên bảng Nhân Vương này đều là nhân vật truyền kỳ, hoàng kim yêu nghiệt sắp tỏa sáng rực rỡ trong Thịnh thế, kẻ hung ác trong truyền thuyết từng chém giết Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên, thật sự đã chết.
Chết trong tay Dạ Khuynh Thiên, nhân tài mới nổi của Thiên Đạo Tông, kỳ tài kiếm đạo năm trăm năm khó gặp trong truyền thuyết.
“Chuyện này sao có thể...”
Mọi người ở Thiên Đạo Tông, sắc mặt Vương Mộ Yên tái nhợt, không tự chủ được kinh hô.
Người khác không biết, nhưng nàng ta rất rõ, Kim Huyền Dịch từng chém giết Bán Thánh.
Tuy nói chỉ là Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên, nhưng đó cũng là cường giả Thánh Đạo có thánh khí, tuyệt đối không phải cảnh giới Niết Bàn có thể sánh bằng.
Rõ ràng Kim Huyền Dịch còn rất nhiều thủ đoạn chưa thi triển, vậy mà cứ thế nhẹ nhàng chết đi.
Chết dưới kiếm vô cùng kinh diễm đó, nhanh đến mức khiến người ta không thể chấp nhận.
Cho dù thắng cũng phải là thắng thảm mới đúng, kết quả như vậy thật sự khiến người ta khó tin.
“Thánh nữ có ý gì?”
Sắc mặt Hân Nghiên không tốt nhìn qua, những người khác của Thiên Đạo Tông cũng khá khó hiểu mà nhìn.
Vương Mộ Yên giật mình bừng tỉnh, cười gượng nói: “Tuy ta đoán Dạ Khuynh Thiên có thể thắng, nhưng không ngờ thắng dễ dàng như vậy.”
Lúc này mọi người mới giải được nghi ngờ, thực ra họ cũng giống Vương Mộ Yên, không ngờ Dạ Khuynh Thiên có thực lực như vậy.
Thạch Phong thở dài, nói: “Ta cũng vậy, quả thực như đang mơ.”
Rất nhanh, ông ta cười lớn, hưng phấn nói: “Dạ Khuynh Thiên đã giết Kim Huyền Dịch, cũng coi như lấy được hoa Huyết Thần, sau hôm nay uy danh Thiên Đạo Tông ta cũng sẽ tăng mạnh, Dạ Khuynh Thiên chính là đứng đầu bảng Nhân!”
Ông ta vô cùng vui mừng, vốn là nước cờ bỏ đi, vậy mà được cứu sống.
Hân Nghiên rất bình tĩnh, nói: “Chỉ sợ không đơn giản như vậy.”
Vương Tử Nhạc cười nói: “Thời khắc then chốt vẫn phải dựa vào Dạ sư huynh, mười tám năm trước Kiếm Kinh Thiên được xưng là một kiếm kinh thiên. He he, ta thấy hiện tại Dạ sư huynh có thể gọi là một kiếm khuynh thiên, ai dám không phục!”
“Một kiếm khuynh thiên?”
Đúng lúc này, Trương Tử Lăng đứng bên cạnh Cửu Dương Bán Thánh của Minh Tông, gã tuấn lãng phi phàm, khí độ bất phàm, cười khinh nói: “Dạ Khuynh Thiên, dám hỏi kiếm này của ngươi tên là gì?”
Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất liếc người này, nói: “Khoảnh Khắc Ánh Sáng.”
“Khoảnh Khắc Ánh Sáng, kiếm này nhanh đến mức không có dấu vết, quả thật xứng với cái tên này.”
Trương Tử Lăng khen, rồi chuyển giọng nói: “Nhưng cuối cùng cũng chỉ là mưu mẹo thôi. Bất kể tu vi hay căn cơ, hoặc là cơ duyên, ngươi đều kém xa Kim Huyền Dịch.”
“Theo ta biết, Kỳ Lân có bốn đại truyền thừa, Lôi, Hỏa, Phong, Thủy. Kim Huyền Dịch có được truyền thừa Lôi Kỳ Lân, sức mạnh Kỳ Lân của y không chỉ dung nhập vào hai tay, mà còn dung nhập vào hai chân, y luyện hóa viên bảo châu Kỳ Lân, từng dựa vào viên châu này giết Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên.”
Lời nói này của gã khiến mọi người suy ngẫm, dường như đúng là như vậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất