Trên trán Lâm Nhất mồ hôi đầm đìa, hắn khẽ cười nói. 

 

Một kiếm này miễn cưỡng xem như tiểu thành, nhưng Lâm Nhất lại rất hài lòng với uy lực của nó, những kiếm chiêu trước kia dường như đều không thể phát huy hết uy năng của Tinh Hà Kiếm Ý. 

 

Một kiếm này rõ ràng khác hẳn, một kiếm xuất ra, Tinh Hà Kiếm Ý gần như tiêu hao cạn. 

 

“Huỳnh Hỏa Thần Kiếm tuy mạnh, nhưng người sở hữu quá nhiều, kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai lại độc nhất vô nhị.” 

 

Trên mặt Lâm Nhất lộ ra vẻ vui mừng, ánh mắt vô cùng kiên định, hắn càng có lòng tin với con đường kiếm thần mà mình đi. 

 

Lại qua mười ngày, Táng Hoa đã hấp thu hết hương khí màu vàng nhạt trên tế đàn, thành công thăng cấp thành song diệu thánh binh. 

 

Ngoài Kim chi tinh diệu ra, còn nhiều thêm Mộc chi tinh diệu. 

 

Lâm Nhất vô cùng hưng phấn, nghĩ tới Chỉ Thủy Kiếm của Bạch Thanh Vũ mạnh cỡ nào, là có thể đoán được hiện tại Táng Hoa đáng sợ đến mức nào. 

 

Mà hắn cũng cuối cùng phải rời khỏi nơi này rồi. 

 

“Tiền bối, trước khi đi ta có thể hỏi ngài một câu cuối cùng không?” Lâm Nhất cất Táng Hoa đi, đeo kiếm hạp lên lưng, ngẩng đầu nói. 

 

“Ta chỉ là một luồng tàn hồn, đừng làm khó ta.” Tử Diên Kiếm Thánh cười nói. 

 

Lâm Nhất cười nói: “Không làm khó, không làm khó.” 

 

“Ngươi nói đi.” 

 

Tử Diên Kiếm Thánh nói. 

 

Lâm Nhất chỉ chỉ kiếm hạp sau lưng, nói: “Trong này ban đầu vốn đựng thanh kiếm gì?”

Rốt cuộc trong Tử Diên kiếm hạp chứa thanh kiếm gì! 

 

Lâm Nhất đã tò mò về vấn đề này từ lâu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Tử Diên Kiếm Thánh. 

 

Tử Diên Kiếm Thánh bất đắc dĩ cười nói: 

 

“Câu hỏi của ngươi đúng là chẳng làm khó ta chút nào.” 

 

“Tiền bối không tiện tiết lộ sao?” 

 

Lâm Nhất khẽ hỏi. 

 

“Cũng không phải.” 

 

Tử Diên Kiếm Thánh nói: 

 

“Đáp án là chính ta cũng không biết.” 

 

“Không thể nào đâu.” 

 

Lâm Nhất kinh ngạc nói: 

 

“Kiếm hạp này lấy tên của tiền bối đặt tên, sao tiền bối lại không biết được.” 

 

Tử Diên Kiếm Thánh cười nói: 

 

“Ai nói với ngươi ta tên là Tử Diên?” 

 

Lâm Nhất hơi sững người, một lúc lâu mới phản ứng lại. 

 

Tử Diên Kiếm Thánh chỉ là phong hào hoặc danh xưng, giống như hắn là Táng Hoa công tử vậy, hắn cũng không tên là Táng Hoa. 

 

“Có phải chỉ bản thể của tiền bối mới biết không?” Lâm Nhất chưa chịu bỏ cuộc, hỏi tiếp. 

 

Tử Diên Kiếm Thánh lắc đầu, nói: 

 

“Những vấn đề khác ta không chắc, nhưng riêng kiếm hạp này ta có thể chắc chắn, cho dù là bản thể của ta e rằng cũng không biết. Dĩ nhiên, kể từ khi ta ra đời đến nay đã mười vạn năm trôi qua, hắn có tìm được đáp án hay chưa thì ta cũng không rõ.” 

 

Lâm Nhất nghe vậy không khỏi có chút thất vọng. Có lúc hắn mơ hồ cảm thấy kiếm hạp này có liên quan đến “đoạn kiếm” trong cơ thể hắn. 

 

Tử Diên Kiếm Thánh thấy vậy nói: 

 

“Chuyện này ta thật sự không lừa ngươi.” 

 

Sau đó ông ta nhìn Tiểu Băng Phượng rồi nói: 

 

“Tiểu nha đầu, chắc ngươi không quên hết mọi chuyện chứ? Năm đó bí cảnh Tử Diên này do ngươi quản lý, Cực Phong, Nghiệp Hỏa, Vạn Lôi, Thiên Băng, Nhật Nguyệt, Luân Hồi, Sinh Tử.” 

 

“Khi bảy đạo chí tôn đều có mặt, ngươi cũng chưa từng thấy thanh kiếm kia đúng không?” 

eyJpdiI6Ikx2aktBTHFOb0VPcFJZN2tscHl5cHc9PSIsInZhbHVlIjoiSDJHN0s2cUNiQUhyYWtWbDlYdzh1eEZQZFVlUVcrZlpMdlhHdkhWYWJzdlhBWjNDZm9pSW9kVUNQZzN5SFwvMHYiLCJtYWMiOiJlZjgwYjZlMDBlNjY5NjY3YTdkYTY2MzU3OGQ5MzAzOTRjYTU1ZDZiODI1MTczNzdkZDI5YmI2MzVjMDBhZjI2In0=
eyJpdiI6IjRueXpVVzV2czBHRTRjYmMwbzAwcHc9PSIsInZhbHVlIjoiMjdhRWt6cm5uU3lYRWhcL3VaZ0NodmJTM2o0RENJMGt5bnVQdGtmK3BscElaMUh3NmtvQWhHc2NsYmZEWTAza2ZXTDR6OUhWYnBBdU1hY0c4Z1ZyMUtaOUN1dWx4Z01raFdxV0JOb2o1S3N2bW1zYmRJV1ZaYUJ2ems5MHZMMU5iUDVkMGRoRWkrWlFYSE8xUU5ESjNRZz09IiwibWFjIjoiYjJjMGYzNDk2ZGI0MjU0OGYxY2YyZWMwYjZiZWNkYTRiZDFlNjRlZjk5MjBhYzJmNjI3Yjk4ZTRmNzBlNGFiZSJ9

“Bổn đế đúng là chưa từng thấy thanh kiếm đó.”

Advertisement
x