Tửu quán nhà cây.
Hân Nghiên nhìn theo bóng lưng Vương Mộ Yên rời đi, sắc mặt biến đổi bất định.
Chuyện hôm nay vòng qua vòng lại, xoay tới xoay lui, kết quả lại đổ hết lên người Dạ Khuynh Thiên vốn chẳng hề dính dáng.
Rốt cuộc Vương Mộ Yên đang tính toán gì?
Hân Nghiên đã sớm nhìn ra Vương Mộ Yên này có chỗ quỷ dị, nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quan trọng nhất là hoàn toàn không đoán được đối phương muốn làm gì.
"Trước mắt cứ đưa Nam Cung Phục Dạ về thành Lục Thánh xem thương thế ra sao, nghĩ cách chữa trị cho huynh ấy", Hân Nghiên thu lại dòng suy nghĩ, vẫn phải xử lý chuyện trước mắt cái đã.
Lồng ngực Nam Cung Phục Dạ bị đánh nát, còn Vương Tử Nhạc tình trạng tạm thời đã ổn, nhưng vẫn coi là tình thế hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc.
"Thiên Âm Thánh Nữ một mình vào Vạn Phần Cốc, có phải hơi nguy hiểm không?"
Vương Tử Nhạc nói giảm nói tránh.
Y thực ra muốn ám chỉ việc Hân Nghiên có nên phái người âm thầm bám theo Vương Mộ Yên, xem rốt cuộc nàng ta định làm gì hay không.
"Phái ai đi? Ai có thể theo kịp nàng ta? Dù có theo kịp, có thể chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện sao?"
Hân Nghiên bình tĩnh nói, bây giờ phái người đi theo dõi Vương Mộ Yên tuyệt đối không phải chủ ý tốt.
Người được phái đi, e rằng ngay cả mạng mình còn khó giữ.
Thích hợp nhất là để Hân Nghiên tự ra tay, nhưng Nam Cung Phục Dạ trọng thương hôn mê, hiện giờ nàng ta chính là người đứng đầu đám người này, căn bản chẳng thể rời đi.
…
Vạn Phần Cốc, bình nguyên Huyết Vụ.
Lâm Nhất ngồi xếp bằng trên đài cao, hai tay đặt lên đầu gối, liên tục tạo ra những thủ ấn khác nhau.
Trước ngực hắn lơ lửng một viên bảo châu màu vàng kim, bên trong bảo châu liên tục trào ra huyết quang, bị kiếm hải nơi ấn đường nuốt sạch.
Xung quanh hắn có hư ảnh thiên long và thần phượng lượn quanh, trên đỉnh đầu là quang mang tinh tú chiếu rọi bốn phương tám hướng.
"Quả nhiên viên bảo châu màu vàng này vô cùng phi phàm, ít nhất mạnh hơn viên tội nghiệt bảo châu màu bạc trước đó phải hơn mười lần. Hơn nữa sức mạnh tội nghiệt ẩn chứa bên trong càng thêm tinh khiết, gần như không có bất kỳ tác dụng phụ nào".
Sau mấy ngày khổ tu, Lâm Nhất đã luyện hóa viên bảo châu được bảy tám phần, chỉ còn nửa bước nữa là chạm tới đại viên mãn đỉnh phong của cảnh giới Niết Bàn thất nguyên.
Về phần kiếm hải nơi ấn đường lại càng đạt đến một bước tiến khó có thể tưởng tượng, gần như hoang đường.
Kiếm hải rộng mênh mông đã đạt tới độ dài sáu nghìn trượng, ngọn lửa tinh thần do kiếm ý ngưng tụ từ kích cỡ viên đan hoàn lúc ban đầu, bây giờ đã to bằng cái cối xay.
Thần kỳ ở chỗ, tỉ lệ giữa ngọn lửa tinh thần và kiếm hải vẫn không hề thay đổi. Nhìn từ xa, ngọn lửa tinh thần vẫn chỉ như một viên đạn nhỏ, chỉ là càng rực rỡ chói mắt, tựa như một ngôi sao thật sự.
Kiếm ý đã tinh tiến rất nhiều, nhưng còn một quãng đường nữa mới tới đại thành.
Chuẩn xác mà nói, lượng thì đã đủ, nhưng muốn sinh ra biến hóa về chất, vẫn cần một bước đột phá về ý cảnh.
Lâm Nhất không hề nôn nóng, ở núi Phi Vân hắn còn hai thiên tầng chưa đột phá. Đợi sau khi đột phá, hắn có thể thật sự lột xác.
Dù vậy, kiếm ý hiện tại của hắn cũng đã cường đại tới mức khó tin.
Còn về việc tu vi đột phá, Lâm Nhất lại không muốn chờ thêm nữa.
Chỉ còn nửa bước là có thể đột phá, nhưng càng tới gần, quá trình tu luyện càng gian nan.
Việc tấn thăng cảnh giới Niết Bàn bát nguyên khó hơn xa tưởng tượng của Lâm Nhất, thánh thể của hắn liên tục phải chịu lực va chạm kịch liệt.
Không ngừng bị thương, không ngừng chữa trị, sau đó lại tiếp tục xung kích, cứ thế luân hồi, điên cuồng liều mạng!
Hắn cắn răng chịu đựng nỗi đau kịch liệt, không hề dám thả lỏng dù chỉ một khắc.
Hắn gần như ngày đêm không ngừng thử đột phá, máu thấm ra từ lỗ chân lông buổi sáng vừa mới đóng vảy, đến tối trên người lại chằng chịt vết rách mới, huyết dịch tươi rói lại tràn ra.
Mặt đất nơi hắn ngồi xếp bằng đã bị máu tươi thấm vào, vô hình trung kéo dài đến mấy trượng.
Thỉnh thoảng Bạch Thanh Vũ mở mắt, trong đáy mắt toàn là vẻ kinh ngạc, sau kinh ngạc là xót xa.
Khổ quá rồi!
Đến giờ nàng ta mới hiểu vì sao đối phương lại mạnh đến vậy, chỉ riêng nỗi khổ này đã là điều người thường khó mà tưởng tượng nổi.
Nàng ta nhìn đến mức da đầu tê dại, khó mà tin nổi, trước giờ chưa từng nghĩ tu luyện lại có thể đau đớn đến vậy.
Làm gì có thiên tư tuyệt luân, làm gì có cái gọi là Niết Bàn chi nguyên, Dạ đại ca từ đầu đến cuối vẫn luôn cắn răng bước đi trong nghịch cảnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất