Thật ra hắn làm tỷ phu của ta cũng khá tốt, như vậy ta không cần phải trả những ân tình đó nữa, còn có thể đường đường chính chính đi theo hắn.
Nhưng tỷ tỷ đã từ chối hắn rồi, lúc hắn bị tỷ tỷ từ chối chắc hẳn rất đau lòng nhỉ?
Nhất định rất khó chịu, Bạch Thanh Vũ có chút xót xa nghĩ, thương cho Lâm Nhất.
Nếu hắn thích ta, ta có nên từ chối hắn không?
Từ chối đi, vậy thì có vẻ quá đáng thương rồi, hai tỷ muội chúng ta thật vô tình.
Nhưng nếu không từ chối, vậy thì thật sự ở bên hắn rồi, huhuhu, ta vẫn còn là trẻ con mà.
Khó xử quá!
Bạch Thanh Vũ nhìn đến mất hồn, gương mặt ửng đỏ, trong lúc nhất thời vô cùng rối rắm.
Nàng ta lén nhìn Lâm Nhất vài lần, gương mặt càng đỏ hơn, thật ra hắn cũng khá đẹp trai.
“Bạch Thanh Vũ, cô đang nghĩ gì vậy?”
Đúng lúc này, bên tai nàng ta đột nhiên có giọng nói vang lên.
Bạch Thanh Vũ giật mình bừng tỉnh, phát hiện Tiểu Băng Phượng đang nhìn nàng ta với ánh mắt kỳ quái, nàng ta lập tức xấu hổ, vội vàng cúi đầu, sợ bị người khác nhìn thấu tâm tư.
“Ta đang nghĩ, vì sao kiếm ý của Dạ Khuynh Thiên mạnh như vậy.” Bạch Thanh Vũ nhỏ giọng nói.
Tiểu Băng Phượng bình tĩnh nói: “Có gì đâu, cũng chỉ tạm được thôi, bổn Đế chỉ tiện tay chỉ điểm, còn chưa dạy nghiêm túc đâu.”
“A?”
Bạch Thanh Vũ kinh ngạc nói: “Dạ Khuynh Thiên là đệ tử của cô?”
Tiểu Băng Phượng khinh thường nói: “Đệ tử? Hừ, chỉ là người hầu thôi.”
“Thật hay giả vậy.”
“Không thì sao? Cô cho rằng vì sao một năm nay hắn lột xác? Người chữa thương cho cô là ai?”
Bạch Thanh Vũ lập tức trợn tròn mắt, không ngờ con nhóc này giỏi như vậy.
“Cô không cần hâm mộ hắn, tiềm lực của cô còn mạnh hơn hắn, bổn Đế còn thiếu người hầu, chỉ cần cô đồng ý làm nha hoàn cho bổn Đế, bổn Đế không chỉ có thể giúp cô thức tỉnh Thánh thể Tiên Thiên Cực Âm, còn có thể khiến cô lột xác thành thân thể Thần Hoàng.” Vẻ mặt Tiểu Băng Phượng cao ngạo, lạnh lùng nói.
Thân thể Thần Hoàng!
Trái tim Bạch Thanh Vũ lập tức đập thình thịch, đó chính là thần thể, nhưng nghĩ đến phải làm nha hoàn, thì cảm thấy không quen lắm.
“Không muốn sao? Năm đó, lúc bổn Đế ở thời kỳ đỉnh cao, bao nhiêu người xếp hàng muốn làm tùy tùng cho bổn Đế, bổn Đế nhìn cũng không thèm nhìn, trước tiên giết hết nam, nữ giữ một nửa, khảo nghiệm ba năm mới có thể làm nha hoàn.”
Tiểu Băng Phượng thản nhiên nói: “Thấy thằng nhóc kia không, chỉ là nô bộc, cũng đủ để hắn một tay che trời ở Thiên Đạo Tông!”
Bạch Thanh Vũ nhất thời hoảng hốt, cảm thấy có phải thật sự có thể cân nhắc.
“Ôi, đau quá.”
Nhưng Tiểu Băng Phượng đột nhiên ôm đầu kêu đau, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo tuyệt mỹ, trông cực kỳ đáng yêu.
Bạch Thanh Vũ nhìn thấy, không khỏi lén cười.
“Đừng khoác lác nữa.”
Lâm Nhất đã luyện hóa hơn mười viên bảo châu, mở mắt đi đến.
“Bổn Đế đâu có khoác lác.” Tiểu Băng Phượng tủi thân nói.
“Ai là người hầu của ngươi? Bím tóc của ngươi là ai giúp ngươi buộc? Nhóc con, ta thấy ngươi thiếu đòn rồi đấy.” Lâm Nhất cười nói.
Tiểu Băng Phượng ôm lấy bím tóc của mình, không dám nhìn thẳng, nhỏ giọng nói: “Bổn Đế chỉ nói bừa thôi mà.”
Bạch Thanh Vũ nhìn cảnh trước mắt, cảm thấy vô cùng ấm áp, trong lòng vô cùng hâm mộ.
Lúc nhỏ, tỷ tỷ của nàng ta cũng dạy dỗ nàng ta như vậy.
Lâm Nhất nhìn Bạch Thanh Vũ nói: “Thánh thể Tiên Thiên Cực Âm của cô, khi nào có thể thức tỉnh.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất