Như một tấm màn trời lấp lánh u quang, hùng vĩ cuồn cuộn, tràn ngập một luồng kiếm thế đáng sợ đến khó mà tưởng tượng nổi.
"Thần Tiêu Diệt Vạn Vật, Đạn Chỉ Thần Kiếm!"
Mười ngón tay Lâm Nhất không ngừng búng ra, từng luồng kiếm quang từ nhụy hoa tuôn trào, tràn ra không dứt.
Vô số kiếm ảnh dày đặc như thác nước chém ngang hư không, ép Huyết Nha Vương phải liên tiếp lùi về sau.
Vù!
Đồng thời, Táng Hoa cũng bay trở về, thi triển ra Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, giam chặt nó trong vòng vây.
Phụt!
Chỉ chốc lát, trên thân Huyết Nha Vương đã chi chít vết thương, máu tươi không ngừng tràn ra.
Đòn tấn công từ gần lẫn xa đồng thời ập đến, khiến Huyết Nha Vương trở nên vô cùng chật vật.
"Đại gia tha mạng, bổn vương sai rồi, bổn vương không ăn ngươi nữa, bổn vương lập tức ngoan ngoãn rời đi".
Huyết Nha Vương rõ ràng vẫn còn sức chiến đấu, nhưng thấy thế cục bất lợi liền lập tức mở miệng xin tha.
"Muộn rồi!"
Lâm Nhất vẫy tay, nắm chặt chuôi kiếm Táng Hoa vừa bay trở về.
Ầm!
Tinh diệu trong cơ thể bùng nổ, tinh hà gào thét, một kiếm Khô Mộc Sinh Hoa đâm thẳng vào cổ Huyết Nha Vương.
"Ma đầu áo trắng!"
Trước khi chết, Huyết Nha Vương hét lên một tiếng thảm thiết, đôi cánh điên cuồng vỗ mạnh, dồn hết toàn bộ sức lực vào chiêu tấn công cuối cùng.
Phụt!
Ngay khoảnh khắc đầu nó bị chém đứt, Lâm Nhất cũng bị chấn bay ra ngoài, long văn tím vàng cùng long văn xanh ngọc trên người liên tục nứt vỡ.
Khí Niết Bàn hộ thể tựa như pháo hoa vỡ tung, tán loạn hết thảy.
Lâm Nhất đập mạnh vào một gốc cổ thụ, khóe môi tràn máu, chỉ cảm thấy lồng ngực nóng rực đau nhói.
"Sức bùng nổ khủng khiếp thật, khụ!"
Hắn ho khan một tiếng, quỳ một gối xuống đất, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Hắn đã xem thường đám Huyết Nha này rồi, dù trí tuệ thấp, không hiểu Võ Đạo, nhưng tu vi lại mạnh mẽ đến mức đáng sợ.
Dù là song long thánh thể, cũng suýt nữa bị nó chém đứt ngang thân.
"Ma đầu bị thương rồi, giết hắn!"
Thấy Lâm Nhất quỳ một gối, những con Huyết Nha khác lập tức ào lên, định nhân cơ hội xé xác hắn chia nhau ăn.
"Chán sống!"
Bạch Thanh Vũ và Tiểu Tặc Miêu cùng lao tới, một người xuất kiếm Chỉ Thủy, một kẻ vung vuốt, rất nhanh đã đánh lui mấy con Huyết Nha nghìn năm.
Gầm!
Tiểu Tặc Miêu gầm lên một tiếng, hóa thân thành Thái Cổ Long Viên, tay cầm ma côn, nhe ra hàm răng sắc nhọn, hung hăng mở màn đồ sát.
"Hừ, một đám quạ con ríu rít, coi bổn miêu như không tồn tại chắc!"
Long Viên gầm thét, những con Huyết Nha còn lại bị dọa đến run cầm cập, vội vàng tán loạn bỏ chạy.
"Rời khỏi đây trước đã".
Lâm Nhất bước lên, nhặt lấy một viên châu màu bạc, khẽ nói.
Sau khi Huyết Nha Vương chết, tội nghiệt của nó ngưng tụ thành một viên bảo châu, hiển nhiên thứ này vô cùng trân quý.
"Dạ Khuynh Thiên, ta đưa ngươi đi", Bạch Thanh Vũ chạy tới, cực kỳ khí thế muốn cõng Lâm Nhất lên lưng, nhưng vừa vòng tay qua cánh tay hắn, mặt đã đỏ bừng.
"Nặng quá!"
Bạch Thanh Vũ dốc hết sức cũng chỉ miễn cưỡng đỡ được hắn, trong lòng không khỏi cảm khái.
"Cô đúng là..."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất