Người mà tất cả chờ đợi… nhưng chưa từng xuất hiện trong Thượng Cổ Thần Chiến.
Lâm Nhất chợt nhớ tới Vũ Hạo Thiên.
Nếu Ma Linh khó giết như vậy… có thật là đã chết?
Đó từng là đối thủ mạnh nhất của hắn.
“Ngươi đang nghĩ gì?” Tiểu Băng Phượng hỏi.
“Không có gì.”
Nếu chưa chết… gặp lại, giết thêm lần nữa là xong.
“Đi giải quyết kẻ còn lại.”
Nửa canh giờ sau.
Hắn đuổi kịp Tử Y Tôn Giả. Một tia kiếm ý trong cơ thể nàng ta khiến nàng ta không thể trốn.
Nàng ta nhìn hắn, tuyệt vọng nhưng không bất ngờ.
“Tha ta! Ta thề không nói ra thân phận của ngươi!”
“Ngươi nghĩ ta tin sao?”
“Ta làm nô bộc! Ngươi muốn gì cũng được!”
Nàng ta quỳ xuống, cố ý quyến rũ:
“Nô gia nguyện hầu hạ công tử…”
Lâm Nhất không dao động.
“Tha ta! Thánh Nữ nói, nếu tha ta, sẽ nói bí mật Nhật Nguyệt Thần Văn… liên quan đến sinh tử của Bạch Sơ Ảnh!”
Ánh mắt Lâm Nhất khẽ động.
Nàng ta mừng rỡ:
“Đa tạ, ”
Nụ cười đông cứng.
Lâm Nhất đã thu kiếm.
Hắn đã ra tay?
Nàng ta chạm cổ, có máu.
Phụt!
Đầu bay lên.
Ánh mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
“Ta ghét nhất… kẻ dùng nữ nhân uy hiếp ta.”
Giọng Lâm Nhất lạnh băng.
Nàng ta vốn đã chạm vào điều cấm kỵ của hắn, còn mơ được sống, thật quá ngây thơ.
Sau khi xử lý thi thể Tử Y Tôn Giả và thiêu hủy xong, Lâm Nhất đổi lại dung mạo Dạ Khuynh Thiên rồi quay về chỗ cũ.
Bạch Thanh Vũ vừa lúc tỉnh lại, Lâm Nhất thu lại Chỉ Thủy Kiếm đang cắm trên thân cây, hai tay đưa cho nàng ta.
Thanh kiếm này đã khiến Lâm Nhất chịu không ít khổ sở, nếu không có thanh kiếm này trợ giúp, thực lực của Tiêu Cảnh Diễm cũng không đến mức đáng sợ như vậy.
“Dạ Khuynh Thiên, cảm ơn ngươi, đây là thánh kiếm tỷ tỷ tặng ta, nếu thật sự làm mất, tỷ ấy nhất định sẽ rất buồn.”
Bạch Thanh Vũ rụt rè nhận lấy kiếm, không dám nhìn thẳng Lâm Nhất, thần sắc có vẻ rất căng thẳng.
“Tiêu Cảnh Diễm bọn họ đều chết rồi sao?”
“Chết rồi. Cô đừng cử động, để ta xem thương thế của cô.”
Niết Bàn chi khí của Lâm Nhất đi một vòng trong cơ thể Bạch Thanh Vũ, kinh ngạc nói: “Bạch Thanh Vũ, sao cô lại bị thương nặng như vậy?”
Đến lúc này hắn mới biết những lời trước đó của nàng ta không phải mê sảng, long mạch của nàng ta gần như đã hỏng hơn một nửa.
Còn có rất nhiều nội thương, dù là thánh đan cũng không thể chữa khỏi, chỉ có thể tạm thời áp chế.
Long mạch là căn cơ của tu sĩ Niết Bàn, còn quan trọng hơn kinh mạch rất nhiều.
Trước kia Lâm Nhất từng bị tổn thương long mạch, suýt nữa trở thành phế nhân, phải dựa vào âm luật và thân thể mới vượt qua được quãng thời gian khó khăn nhất.
Còn việc khôi phục long mạch lại càng khó khăn vô cùng.
Bạch Thanh Vũ không giống hắn có Song Long Thánh Thể, cho dù có Băng Huyết Thánh Liên, cũng chưa chắc có thể khôi phục như ban đầu.
Cảm xúc của Bạch Thanh Vũ sụp đổ, trực tiếp bật khóc: “Dạ Khuynh Thiên, xin lỗi, ta quá vô dụng, gây cho ngươi nhiều phiền phức như vậy, bây giờ lại còn trở thành gánh nặng.”
“Hừ, cô cũng còn chút tự biết mình.”
Tiểu Băng Phượng từ trong Tử Diên Bí Cảnh được Tiểu Tặc Miêu cung kính mời ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất