Chẳng qua nụ cười này của nó, nhìn rất thô bỉ, Bạch Thanh Vũ nhíu mày nói: “Ngươi cười đúng là thôi bỉ, còn nói mình không phải con mèo háo sắc.”
Tiểu Tặc Miêu vội vàng ngậm miệng, nghiêm túc nói: “Sau này bản miêu không cười nữa, cũng không làm chuyện xấu nữa. Đợi sau khi trở về, bản miêu sẽ cầu xin Thần Phượng đại nhân, xin nàng ta chữa khỏi cho ngươi.”
“Thật sao?” Bạch Thanh Vũ mở to mắt nói.
“Tất nhiên là thật, Thần Phượng đại nhân rất thích bản miêu.” Tiểu Tặc Miêu kiêu ngạo nói.
“Chốt kèo.”
“Chốt kèo.”
Một người một mèo, ở trong cửa động đập tay với nhau.
Bạch Thanh Vũ cười cười, thật ra nàng ta không coi là thật, cũng không biết Thần Phượng đại nhân là gì.
Chỉ cảm thấy con Tặc Miêu này rất đáng yêu, tâm trạng vốn tuyệt vọng, dưới sự an ủi như vậy, vậy mà tiêu tán đi không ít.
Một người một mèo cứ như vậy mà an ổn.
Ba ngày sau.
Tiểu Tặc Miêu mở miệng nói: “E là nơi này không an toàn nữa rồi.”
“Vì sao?” Bạch Thanh Vũ không hiểu.
Tiểu Tặc Miêu phân tích cho nàng ta: “Nếu đại ca giết Tiêu Cảnh Diễm, thì chắc chắn sẽ đến tìm chúng ta, nhưng nếu không đến, vậy đã xảy ra biến cố. Khi đó Tiêu Cảnh Diễm sẽ dùng chiêu cũ, tìm chúng ta để ép đại ca lộ diện.”
Bạch Thanh Vũ gật đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu tỷ phu ta ở đây thì tốt rồi, Tiêu Cảnh Diễm chắc chắn không phải đối thủ.”
Tiểu Tặc Miêu khinh thường nói: “Tỷ phu ngươi chắc chắn không lợi hại bằng đại ca ta.”
Bạch Thanh Vũ lập tức phản bác: “Tỷ phu ta là anh hùng cái thế, Dạ Khuynh Thiên tuy rất lợi hại, nhưng chắc chắn không mạnh bằng tỷ phu ta.”
“Ha, đại ca ta chỉ cần đá một cái là có thể giẫm chết tỷ phu ngươi.”
“Ta ta... tỷ phu ta chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng có thể đánh bại Dạ Khuynh Thiên.” Bạch Thanh Vũ đỏ bừng mặt.
“Ha, đại ca ta dùng sợi lông cũng có thể đâm chết tỷ phu ngươi.”
Bạch Thanh Vũ nín đỏ mặt nói: “Tỷ phu ta chỉ cần thổi thôi cũng có thể thổi chết Dạ Khuynh Thiên.”
Tiểu Tặc Miêu lập tức cười mỉa nói: “Chém gió, ngươi chém gió cũng giỏi đấy.”
Bạch Thanh Vũ không chịu yếu thế, chu môi nói: “Hừ, lông của đại ca ngươi thật lợi hại.”
Tiểu Tặc Miêu nóng nảy, nói: “Đại ca ta vô địch thiên hạ!”
Bạch Thanh Vũ ngẩng cằm, nói: “Tỷ phu ta cái thế vô song!”
Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến.
Một người một mèo lập tức im miệng, cúi thấp người sát lại với nhau, vẻ mặt trở nên cực kỳ khẩn trương.
Bọn họ đều không muốn gặp phải Tiêu Cảnh Diễm.
Ầm!
Tảng đá lớn trên cửa động ầm ầm nổ tung, đợi bụi đất tan đi, chín bóng người xuất hiện trước mặt Bạch Thanh Vũ và Tiểu Tặc Miêu.
Người đến không phải Tiêu Cảnh Diễm, mà là Tử Y tôn giả từng xuất hiện ở quán rượu nhà cây, cùng với tám tên huyết thần tướng dưới trướng nàng ta.
Tử Y tôn giả có thân hình mềm mại quyến rũ động lòng người, môi đỏ mọng, đôi mắt long lanh càng thêm mê hoặc.
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm Bạch Thanh Vũ, chớp chớp cười nói: “Cuối cùng cũng tìm được con nhóc nhà cô rồi, tỷ tỷ đã tốn không ít công phu đấy.”
“Ngươi muốn làm gì?”
Tiểu Tặc Miêu nhìn về phía Tử Y tôn giả, còn có tám tên huyết thần tướng kia, lạnh lùng hỏi.
Bạch Thanh Vũ gần như đã trở thành người tàn phế, lúc này nàng ta tỏ ra vô cùng căng thẳng.
Trong đôi mắt đẹp của Tử Y tôn giả lóe lên tia khác thường, cười nói: “Còn có cả con mèo biết nói, trông khá thông minh lanh lợi, có hứng thú làm ma sủng của tỷ tỷ không.”
Tiểu Tặc Miêu khinh bỉ nói: “Ngươi làm nhân sủng của bản miêu còn tạm được, so với đại ca ta, ngươi ngay cả ngón tay cũng không bằng.”
Bình thường nó đều ở cùng đại đế, ít nhiều cũng nhiễm phải tật xấu nói chuyện của đại đế, mở miệng là nhân sủng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất