Sau chiêu thứ tám mươi, Lâm Nhất lại liều thêm một kiếm với đối phương.
Keng!
Trong chớp mắt, Táng Hoa suýt nữa bị đánh bay khỏi tay, năm ngón tay Lâm Nhất cứng rắn siết chặt lại.
Rắc!
Lòng bàn tay hắn lập tức nứt toạc, hổ khẩu rớm máu không ngừng, máu tươi theo mũi kiếm nhỏ giọt xuống.
"Ngươi đúng là lì đòn, đến giờ vẫn chưa chịu tế ra dị tượng!" Tiêu Cảnh Diễm hừ lạnh.
Bản thân tu vi y đã cao hơn đối phương, lại có kiếm Chỉ Thủy gia trì, đáng lẽ phải nghiền nát đối phương dễ dàng mới đúng.
Thế mà sau khi thật sự giao thủ, y mới phát hiện khí Niết Bàn trong cơ thể Lâm Nhất vậy mà lại đạt tới hơn mười vạn.
Điều này khiến y vô cùng kinh ngạc. Không ít cao thủ cảnh giới Niết Bàn cửu nguyên, khí Niết Bàn trong người còn chưa chắc có nổi mười vạn.
Sắc mặt Lâm Nhất lạnh lùng, ánh mắt chớp động, không hề để ý tới lời đối phương.
"Lâm Nhất, hay là rút đi. Dù có tế ra kiếm ý Tinh Hà và kiếm ý Thương Long, cùng lắm chỉ có thể đánh trọng thương hắn, chưa chắc đã giết được. Một khi lộ hết bài tẩy, hắn phòng bị rồi, muốn giết sẽ càng khó hơn".
"Gã này chinh chiến trăm trận, lại còn có chân thân Ma Linh, quả thật quái dị. Không thể một kích tất sát, tất sẽ để lại hậu họa vô cùng".
Giọng Tiểu Băng Phượng vang lên.
"Ta thử thêm đã".
Tâm niệm Lâm Nhất hơi động, hắn khẽ búng tay, Táng Hoa liền vút bay ra ngoài.
"Huỳnh Hỏa Chi Quang!"
"Huy Quang Bình Minh!"
"Lạc Dương Chi Hồng!"
"Hạ Huyền Chi Nguyệt!"
"Thiên Sơn Chi Tuyết!"
Táng Hoa vừa áp sát, liền quanh quẩn bên người Tiêu Cảnh Diễm, không ngừng tung bay, đem bộ Huỳnh Hỏa Thần Kiếm thi triển từng chiêu một.
Rõ ràng chỉ là một thân kiếm cô độc, vậy mà lại như có người đang nắm chặt, từng thức kiếm pháp thi triển ra không hề kém Lâm Nhất chút nào.
Lâm Nhất hít sâu một hơi, luân chuyển Thần Tiêu Kiếm Quyết, từng đóa hoa U Minh không ngừng từ trong cơ thể hắn trào ra.
Hai tay trái phải nở rộ hoa Tử Diên, hắn chụm hai ngón như trăng lưỡi liềm, sau lưng từng đóa hoa U Minh lần lượt xếp thành hàng.
Những đóa hoa U Minh ấy như quý tộc trong màn đêm, kết thành một bức tường dựng đứng sau lưng Lâm Nhất.
Hắn lơ lửng giữa không trung, phía sau u quang lập lòe, vào khoảnh khắc vạn hoa nở rộ, sát khí nơi mi tâm hắn bùng lên sắc bén.
Đạn Chỉ Thần Kiếm!
Rắc!
Trong chớp mắt, có đến hàng nghìn đạo kiếm khí do khí U Minh tạo thành ào ạt phóng ra từ bức tường hoa phía sau lưng Lâm Nhất.
Trông thì như hắn đang một lúc làm hai việc, nhưng thực ra hắn và Táng Hoa đã tâm ý tương thông, Táng Hoa gần như chẳng cần hắn phân tâm điều khiển.
Keng! Keng! Keng!
Kiếm khí phủ trời lấp đất, đâm cho dị tượng của kiếm Chỉ Thủy thủng chi chít lỗ, trên mặt biển xuất hiện từng cái hố đen sâu hoắm.
Tiêu Cảnh Diễm lúc này đang giao thủ với Táng Hoa, đồng tử y đột ngột co rút lại, dốc toàn lực đánh văng Táng Hoa ra xa.
Vèo!
Nhưng Táng Hoa vừa bị chấn bay, lại lập tức quay ngược trở về với tốc độ còn nhanh hơn, quấn chặt lấy y không rời.
Phập!
Chỉ trong tích tắc ấy, thân thể Tiêu Cảnh Diễm đã bị hơn trăm đạo kiếm khí xuyên thủng, ngay cả lồng ngực cũng không ngoại lệ.
"Đáng chết!"
Tiêu Cảnh Diễm đau đến nhe răng trợn mắt, gầm lên một tiếng, sau lưng đột nhiên bung ra một đôi cánh ma.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất