Nếu không có Chỉ Thủy kiếm trong tay, chỉ riêng một chưởng này cũng đủ khiến nàng ta sống không bằng chết. 

 

 

Đây chính là thực lực thật sự của Tiêu Cảnh Diễm sao? 

 

Thực lực của Tiêu Cảnh Diễm cũng khiến Lâm Nhất ở phía xa hơi bất ngờ, tên này mạnh hơn tưởng tượng một chút. 

 

Tiêu Cảnh Diễm chắp tay sau lưng đứng đó, thần sắc ung dung, thản nhiên nói: “Nói thật, nửa năm trước ta đã vào top một trăm bảng Nhân Vương rồi, nếu tu vi tiến thêm một bước, top mười sớm muộn cũng sẽ có một chỗ của ta.” 

 

“Dạ Khuynh Thiên, nếu ngươi biết điều thì chủ động nói ra mục đích đến Vạn Phần Cốc. Còn nữa… bí mật thực lực của ngươi đột nhiên tăng vọt, ta rất hứng thú với viên Thánh Nguyên kia!” 

 

Thực ra, trên dưới Thiên Đạo Tông đều rất hiếu kỳ, Lâm Nhất rốt cuộc đã luyện hóa Thánh Nguyên gì. 

 

Rất nhiều người suy đoán, có thể là một viên Đại Thánh chi nguyên, nếu không thực lực sẽ không tiến bộ nhanh như vậy. 

 

Chương Khôi lạnh lùng nói: “Dạ Khuynh Thiên, Đại Thánh chi nguyên của ngươi vẫn chưa luyện hóa xong đúng không, ngươi chủ động giao ra, bọn ta cho ngươi chết thống khoái.” 

 

Lâm Nhất cười nói: “Ta thật sự có một viên Đại Thánh chi nguyên, quả thực vẫn chưa dùng hết, ngay tại tim ta, có bản lĩnh thì tới móc ra.” 

 

Không chỉ Đại Thánh chi nguyên, hắn còn có Thần Long cốt nữa. 

 

Trong mắt Dạ Thanh Hồng lóe lên vẻ tham lam, cười nói: “Quả nhiên là Đại Thánh chi nguyên, Thanh Hà Kiếm Thánh giúp ngươi lấy được đúng không, nhưng bây giờ, là của ta rồi!” 

 

Xoạt! 

 

Dạ Thanh Hồng dang hai tay, lao thẳng về phía Lâm Nhất. 

 

Người còn ở trên không, tinh tướng đồ quyển của gã đã mở ra, ầm, vốn đã là tu vi Cửu Nguyên Niết Bàn, trong nháy mắt lại tăng vọt. 

 

Tinh tướng đồ quyển của gã là một thanh thánh kiếm màu đen, thánh kiếm hàn quang lạnh lẽo, phóng ra kiếm thế cực kỳ mạnh mẽ. 

 

Lâm Nhất nhìn thấy cảm giác có chút quen mắt, sau đó khẽ nói: “Đạo kiếm!” 

 

Thiên Đạo Tông có hai thần kiếm, một là Thiên kiếm, một là Đạo kiếm, rất nhiều người khi ngưng tụ tinh tướng sẽ quan sát thần kiếm để mô phỏng. 

 

Chỉ là có thể mô phỏng được mấy phần thần vận, thì phải xem bản lĩnh mỗi người. 

 

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi cũng tế ra tinh tướng đi, giao thủ trong tông môn dù sao cũng không thể tận hứng, lần này chúng ta chơi cho đã!” 

 

Dạ Thanh Hồng tế ra Đạo kiếm tinh tướng, khí thế bành trướng rất nhiều, trực tiếp rút kiếm giết về phía Lâm Nhất. 

 

“Giết ngươi còn chưa cần tế ra tinh tướng.” Lâm Nhất nói. 

 

“Hừ.” 

 

Dạ Thanh Hồng cười khẩy, thân thể bùng cháy như mặt trời, thánh kiếm vung ra, một đạo kiếm mang trăm trượng kích động, giống như dòng lũ vàng kim vung ra từ trong mặt trời. 

 

Đây là Đạo Dương kiếm quyết, công pháp truyền thừa của Đạo Dương cung, phối hợp với tu vi Cửu Nguyên Niết Bàn của gã, uy lực lớn đến mức cực kỳ khủng bố. 

 

Ngay cả Lâm Nhất cũng hơi kinh ngạc, công pháp truyền thừa quả thật mạnh mẽ, không thể xem thường. 

 

Tu vi của hắn vẫn kém một chút, tạm thời tránh mũi nhọn, bắt đầu né tránh. 

 

“Hê hê, Dạ Khuynh Thiên, chẳng phải ở trong tông môn ngươi rất ngông cuồng sao?” 

 

Dạ Thanh Hồng ép Lâm Nhất không dám ra tay, trong lòng khoái ý vô cùng, sự uất ức bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng được trút ra. 

 

Xoẹt! 

 

Trong lúc né tránh, Lâm Nhất tranh thủ búng ra vài đạo kiếm quang, kiếm quang vạch ra từng đường cong. 

 

“Đạo!” 

 

Nhưng khi sắp đánh trúng Dạ Thanh Hồng, trong tinh tướng đồ quyển  truyền ra một tiếng quát lớn. 

 

Kiếm khí còn chưa hoàn toàn tới gần, một chữ “Đạo” đã bay ra, giống như tấm khiên chặn lại kiếm khí. 

 

Keng! 

 

Sau đó vang lên tiếng kim loại va chạm, chấn động khiến cổ thụ xung quanh rung động không ngừng, trong không khí cũng nổi lên từng gợn sóng. 

 

Sau hơn mười chiêu, khí thế của Dạ Thanh Hồng càng mạnh hơn. 

 

Kiếm quang của gã ép Lâm Nhất nhảy lên nhảy xuống né tránh, dư ba thậm chí còn để lại mấy vết thương, nhưng toàn bộ công kích của đối phương đều bị chặn lại. 

 

Gã hoàn toàn không bị thương, Lâm Nhất thậm chí còn chưa làm đứt được một sợi tóc của gã. 

 

“Ha ha ha, Dạ Khuynh Thiên, ngươi còn có bản lĩnh gì thì cứ dùng ra đi.” 

 

Dạ Thanh Hồng vô cùng ngông cuồng, cất tiếng cười lớn. 

eyJpdiI6IkJLNmFCcVR1T0I1WFVWazhXbVE0b3c9PSIsInZhbHVlIjoiWjlzQmEzRlppbzFXOUZqakcwYkp2NlZrMGJIejhlcDQxRnl3YmVYNlwvb1RaZzNJaDY2NFBoemRiM24ydW9MNFwvIiwibWFjIjoiYzIzYzhkZWQ5YmM5ZjkzYzFlZDEyNDA1ZWNlZmMwZDYxYzg4YmYwMjRhNTQ5ZmE1MmViYTE1Y2FlM2U1OTMxYyJ9
eyJpdiI6ImRDSW9pTnJOaG5IZ3RMRWxlTG11RFE9PSIsInZhbHVlIjoiMWE4OE84R0x2VUZxSHhqTGl6UGdUUlg2UE5vOTNvY1g5d0tkalZ6SGczSDZvUzYybUlkSFVFTW1vNnVBZURUYkxcL3JDUmFBN0ZGbDJXVEtQNjVaWEVYY0NiRWZDZFwvSkhzc1BuNEtGUkpDYWh5alRkMjE4S2RQMUkxMVwvODQrdUlyQnVsOHFaUU8rVElycCtcL2ZkQUNqTG9URXZoMkgyREE3UnVhend2cEZiTGlcL2paUkJ2WUU2ZytYaVZ0blpacHEzMHdKc1laMjVaMzR3WnNLQ0NcL2JtbVNWa3hPSmh6YlVGR2tpMzA0TUtRNll2SGt6MFNwWkJWV2NoS0tscWlNMml4TFwvQXBDcGVubk1VRThiNGVxTzYyWnBOdTFNZ0owdU9RTUpFQ0poblVBREJZSEFyall4WkUrc3dYbjNpSnl0WkRsZkV2dElvVDVHazFoK093U2lqUVFabWRRODJrZzFPZkdXczFtVHhEWT0iLCJtYWMiOiI4MzcxZTMxMGVhYzI5MDQ2MWU5NDA4ZTMzZWVlZjZiYTE4NWVmM2QzM2JlY2U5MjE0NmViNzJjZWZmYjdmNzI1In0=

Advertisement
x