Bạch Thanh Vũ khinh bỉ nói: “Ngươi tưởng ta không biết Vạn Phần Cốc là nơi nào sao? Nơi này có nguy hiểm thì có, nhưng cũng không đến mức là cấm địa, với thực lực của ta đủ để tung hoành mà không cần kiêng dè.”
Lâm Nhất đau đầu: “Rốt cuộc cô theo ta có mục đích gì?”
Bạch Thanh Vũ nghiêm mặt nói: “Hừ, ta chỉ là đi theo ngươi, đợi khi ngươi bị người truy sát, bổn cô nương sẽ ra tay cứu ngươi, như vậy chúng ta coi như hòa nhau. Đến lúc đó, ta và ngươi đánh nhau công bằng, tỷ tỷ ta không quản ngươi, không có nghĩa là ta sẽ bỏ qua cho ngươi.”
Lâm Nhất khuyên: “Ta không cần cô cứu, cô cứ ở đây đi, ta trở về sẽ giao đấu với cô. Đi theo ta, ta sợ cô sẽ chết.”
“Đừng coi thường người khác!” Sắc mặt Bạch Thanh Vũ trở nên âm trầm: “Ngươi chưa từng thấy thực lực thật sự của ta, nếu ta dốc toàn lực, chỉ một Vạn Phần Cốc cũng đủ để dễ dàng quét sạch.”
Đột nhiên, sắc mặt Lâm Nhất thay đổi, lao đi như tia chớp.
Nhưng vẫn chậm!
Tia chớp màu máu xẹt qua, ngay sau đó, có đôi móng vuốt lóe lên ánh lạnh kim loại.
Xuyên thủng hai vai Bạch Thanh Vũ, kéo thân thể nàng ta bay đi.
Đó là một con Huyết Nha gần ba mét, toàn thân lông vũ đỏ như máu, tỏa ra sương máu có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Thân hình giống như quạ, nhưng có khuôn mặt người mỏ chim, vô cùng xấu xí dữ tợn, trong con ngươi quanh quẩn ánh ma quang màu đen quỷ dị.
Bạch Thanh Vũ đột nhiên bị bắt, sắc mặt đau đớn vặn vẹo, hai vai máu chảy không ngừng.
Nàng ta muốn rút kiếm cũng không làm được, lập tức hoảng loạn giãy giụa, nhưng càng giãy, móng vuốt của Huyết Nha càng siết chặt.
Cùng lúc đó, sương máu trên người Huyết Nha, theo vết thương từng chút lan vào trong cơ thể Bạch Thanh Vũ.
Trên khuôn mặt trắng nõn của nàng ta, xuất hiện từng sợi máu dữ tợn, ngay cả khí Niết Bàn cũng trở nên rối loạn.
“Hê hê, vậy mà là trinh nữ hiếm thấy, máu của cô chắc là ngon lắm!”
Cái mỏ chim trên khuôn mặt người của Huyết Nha khép mở, phát ra âm thanh khàn khàn.
“Máu của ta cũng rất ngon, ngươi có muốn nếm thử không.”
Đột nhiên, trên đỉnh đầu Huyết Nha truyền đến giọng nói lạnh lẽo.
Nó ngẩng đầu nhìn lên, thấy ánh sáng vàng chói mắt, trong phạm vi mấy chục dặm đều bị chiếu sáng như ban ngày rõ ràng.
Khi rất nhiều tu sĩ nối đuôi nhau tiến vào cửa động, vẫn còn một nhóm người đứng từ xa quan sát.
Người dẫn đầu cũng là một người quen cũ của Lâm Nhất, chính là Bạch Dịch Châu của U Lan viện.
Vốn dĩ y đi cùng Tiêu Cảnh Diễm và những người khác, nhưng tối qua sau khi gặp Bạch Thanh Vũ, suy nghĩ một lát rồi đổi chủ ý.
Sau lưng y cũng có một nhóm cao thủ của Thánh Cổ thế gia, đều là dòng chính Bạch gia, tinh anh trong tinh anh, toàn bộ đều có tu vi Niết Bàn đỉnh phong viên mãn.
“Dịch ca, thật sự mặc kệ Bạch Thanh Vũ sao?” Có đệ tử Bạch gia do dự hỏi.
Tối qua khi Bạch Thanh Vũ giao thủ với người của Lôi Ưng Bảo, bọn họ đã nhìn thấy từ trong bóng tối, định ra mặt thì bị Bạch Dịch Châu ngăn lại.
“Không cần.” Bạch Dịch Châu thản nhiên nói.
“Nhưng nếu lỡ xảy ra chuyện thì sao?” Người kia lo lắng nói.
Bạch Dịch Châu cười nói: “Có chuyện thì càng tốt, nếu Bạch Thanh Vũ chết, Dạ Khuynh Thiên sẽ không thể rửa sạch hiềm nghi, đến lúc đó U Lan Thánh Nữ sẽ đích thân tìm hắn hỏi tội.”
“Vậy Dạ Khuynh Thiên cũng không quản sao? Hắn đã ép Thánh Nữ rời đi, trong Thiên Đạo Tông còn nhiều lần khinh nhờn…”
Các đệ tử Bạch gia khác cũng đều sắc mặt không thiện.
Hành động của Lâm Nhất trong Thiên Đạo Tông từ lâu đã khiến đệ tử Bạch gia bất mãn, đặc biệt là sau khi U Lan Thánh Nữ rời đi, sự bất mãn này càng lên tới đỉnh điểm.
“Có Bạch Thanh Vũ ở đó, không tiện ra tay.” Bạch Dịch Châu trầm ngâm nói: “Huống chi nói cho cùng, ân oán giữa Bạch gia ta và hắn cũng không sâu bằng Chương gia và Dạ gia, người muốn giết hắn nhất vẫn là Dạ Thanh Hồng.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất