Lôi Tam vừa nắm chuôi kiếm, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, tim không ngừng đập loạn. 

 

Thánh khí Tinh Diệu! 

 

May mà chưa rút ra, Lôi Tam chỉ thấy may mắn, đây vậy mà thật sự là thanh thánh khí Tinh Diệu. 

 

Lần này thật sự phát tài rồi! 

 

Lôi Tam nhìn về phía Bạch Thanh Vũ, trong mắt hiện lên vẻ cuồng hỉ, hưng phấn đến phát điên. 

 

Thánh khí đạt tới vạn văn sẽ phát sinh biến chất, năm vạn đạo thánh văn có thể gọi là thánh khí thượng phẩm vạn văn, mười vạn đạo thánh văn chính là thánh khí cực phẩm vạn văn. 

 

Gia tộc thánh giả, nhiều nhất cũng chỉ có một hai thánh khí cực phẩm vạn văn. 

 

Mà thánh khí Tinh Diệu, đủ để sánh với mười thánh khí cực phẩm vạn văn, giá trị cao đến không thể ước lượng. 

 

Thảo nào con nhóc này trước đó đáng sợ như vậy, uy lực kiếm khủng bố đến thế, hóa ra là có thánh khí Tinh Diệu. 

 

Nếu ta có thánh khí này, hề hề! 

 

Lôi Tam càng nghĩ càng hưng phấn, phải nhanh chóng rời đi, càng nhanh càng tốt. 

 

“Lâm Nhất, ngươi thật sự không quản con nhóc này nữa sao? Tuy bổn Đế thấy, không quản cũng tốt, nhưng ngươi làm không được đâu.” Tiểu Băng Phượng trong bí cảnh Tử Diên nói. 

 

“Ngươi nói đúng, ta quả thực không làm được.” 

 

Lâm Nhất đặt chén rượu xuống, tháo nón lá, nhìn về phía Lôi Tam nói: “Người có thể đi, đặt kiếm xuống”

Đột nhiên lên tiếng Lâm Nhất, lập tức thu hút sự chú ý của đám người Lôi Tam. 

 

“Ngươi là cái thá gì, cũng dám quản chuyện của Lôi Ưng Bảo chúng ta?” Người đàn ông áo tím vẫn đang dạy dỗ Bạch Thanh Vũ, nhìn Lâm Nhất khinh thường nói. 

 

Trong mắt gã, Lâm Nhất chỉ là kẻ hèn nhát thôi, nếu thật có bản lĩnh thì sớm đã ra tay rồi. 

 

Lâm Nhất cười, tay cầm chén rượu bỗng vung ra. 

 

Chén rượu gào thét bay đi, nhanh như kinh hồng, ẩn chứa kiếm ý vô cùng cường đại. 

 

Người đàn ông mặc áo tím còn chưa nói xong, chén rượu đã đập trúng giữa trán gã. 

 

Ầm! 

 

Sau đó đầu gã nổ tung, hóa thành làn sương máu, thân thể không đầu ầm ầm ngã xuống. 

 

Trong đại sảnh, lập tức tĩnh lặng, tất cả mọi người đều bị cảnh này dọa sợ. 

 

Không ai ngờ, người trẻ tuổi im lặng không nói này, có thực lực khủng bố như vậy. 

 

Lôi Tam cũng rõ ràng ngẩn ra, ông ta là tu sĩ trên bảng Nhân Vương, nhãn lực vượt xa người thường. 

 

Chỉ liếc mắt đã nhìn ra, người trẻ tuổi này còn đáng sợ hơn Bạch Thanh Vũ nhiều. 

 

Lâm Nhất búng ngón tay, bắn ra kiếm khí, Lôi Tam vừa hơi phân tâm lập tức phát hiện mình không tránh được. 

 

Nhưng dù sao ông ta cũng là yêu nghiệt trên bảng Nhân Vương, trong chớp mắt tránh được điểm yếu, kiếm khí lướt qua cánh tay đang cầm kiếm. 

 

Vút! 

 

Khóe miệng ông ta đau đến co giật, tay cầm kiếm theo bản năng buông lỏng, Lâm Nhất giơ tay gọi kiếm Chỉ Thủy từ xa về. 

 

Sau đó giơ tay kéo mạnh, sức mạnh hùng hậu cuốn lấy Bạch Thanh Vũ, trong nháy mắt kéo nàng ta về bên cạnh mình. 

 

Tiếp đó tay phải, đặt lên cổ tay nàng ta. 

 

Tất cả mọi thứ xảy ra trong chớp mắt, cứu người đoạt kiếm, trôi chảy tự nhiên dứt khoát gọn gàng. 

 

“Độc này quả thật lợi hại.” 

 

Lâm Nhất kiểm tra thấy, giọt máu Quỷ Giao U Minh kia, trong cơ thể Bạch Thanh Vũ đã hoàn toàn lan ra. 

 

Giống như một con giao long màu đen, không ngừng lan rộng sinh trưởng trong cơ thể, như rễ cây cực kỳ đáng sợ. 

 

Hơn nữa trong máu vậy mà còn tồn tại tia tạp niệm, nếu mặc kệ không quản, sau này chắc chắn tính tình Bạch Thanh Vũ sẽ thay đổi. 

 

“Đừng chạm vào ta, tên dâm tặc!” Bạch Thanh Vũ rất cố chấp, nàng ta không ngừng giãy giụa, vẻ mặt rất không tình nguyện. 

 

Lâm Nhất buông tay, ấn lên vai nàng ta, thần cốt Thanh Long vận chuyển, lập tức có từng luồng long khí màu xanh cuồn cuộn tràn vào cơ thể nàng ta. 

 

Thần cốt Thanh Long có thể chữa thương, cũng có thể giải trăm độc, chút độc này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay với thần cốt Thanh Long. 

 

Ầm! 

 

Rất nhanh, trên người Bạch Thanh Vũ tỏa ra ánh sáng màu xanh, có long uy lan ra. 

 

Sắc mặt nàng ta có thể thấy được bằng mắt thường, nhanh chóng khôi phục, độc tố bị loại bỏ từng chút. 

 

“Giết hắn!” 

 

Kiếm Chỉ Thủy bị đoạt, Lôi Tam lập tức rơi vào trạng thái điên cuồng, dẫn theo những người khác của Lôi Ưng Bảo, xông về phía Lâm Nhất. 

eyJpdiI6IkFnTmVWUk5zbXA2aFpTaDBvdnBOQUE9PSIsInZhbHVlIjoiWjY1ZkVTUWZjQ3Zla1MrTWdoRE43c1c5V2hYSFk2QmFSNzVUVHQ3VGh0bFZcL2pNRU8ycE0yTzZKcjJ6TVJtOUsiLCJtYWMiOiJkNTcwMTQ4OTllY2I1ZTI1MmI4MDMxZTY1ZmNkNzkyNGVmNTJkYzVjNzhmZjVhYmE3YTFmYzhmZDc5NTE2ZTAzIn0=
eyJpdiI6ImZjQ2NQTzhTb3BqVWNzRDEzUzFidlE9PSIsInZhbHVlIjoiOFErRlpvRExZbndkRTJUT3NHVGlhTGw1d3NzZ0IxaDQySE1CY2dkQ0lwbDR5alNKU2JSUTlTZjFWSTQ3OG5ON0ZtdHFJMzZRZGxqOFV2QWpRZTRxK1lUSHRaaittZnE0QUt6ejlIZGVEMkM1S1M2d1J0cTc3YlBtYWplb0FrYnBUXC9sOG5uZE9xeGdpRGNwWG9SWjZQWXN4SFJ4Y1lLSGFMdno5empaSXpNdkFtblAxeWJKblMySHVcL0Zqak1uM095R2xOaDNxXC9tXC85MkZ0RlQ5QzZMWE00V1pGSURzZlo3eE1BU0ZLV1hrd0w4SkFYbXY5NGJzQ2R5TUVldklFeWt0UlduaWJ3alRcLzlQeDJ1S1dncWFKaUZ5UTdtQUhpempUZndmODlkWW5FUTZYVERWMG5hUXBXY1RhREY1V1JGd1hzT1RzVkppNnp6eWxudWlEMnVabWJMT0pyNDlHREU4dUtvWFlPMXpjMW5XY1lFT2lFSXRwU25md1MxellDQUtPMEcxdnc1M0gwVWtFQzFqSURLZXFRPT0iLCJtYWMiOiIyYmM4ZWJkOTliYWZlZTZlMDNhZjZmZjEyM2RhOTAyYTAwYWIyNGNjY2M1ODA0NTI4OTBlYTkwNTIzYmIzMjVkIn0=

Chữa thương không nhanh không chậm, uống rượu ung dung bình tĩnh, sau đó từng tiếng kêu thảm không ngừng vang lên.

Advertisement
x