Ngựa Huyết Long tung vó lao đi, chớp mắt đã biến mất tăm. 

 

 

"Tự mình còn khó giữ mạng mà dám xem thường ta. Ta nhất định sẽ cho ngươi đẹp mặt, đuổi theo!" 

 

Mặt Bạch Thanh Vũ hơi ửng đỏ vì tức giận, hầm hầm cưỡi bạch long mã, đuổi theo một mạch. 

 

Ba ngày sau, Lâm Nhất đến một tửu quán kiểu nhà cây. 

 

Tửu quán nhà cây chính là khoét rỗng những cây cổ thụ vạn năm, xây tửu quán bên trong để chiêu đãi tu sĩ. 

 

Tu sĩ ra vào dãy núi Táng Thần rất nhiều, thế là có người làm ăn mở tửu quán ở đây. 

 

Vừa là nơi uống rượu, vừa là một cái chợ nhỏ đơn giản, còn có thể trao đổi tin tức tình báo. 

 

Nếu chịu bỏ tiền, thậm chí còn có thể hưởng lạc một phen, nơi đây đông đúc náo nhiệt, các phe phái tụ tập đủ cả. 

 

Muốn xuyên qua khe nứt không gian, chỉ cần tìm chưởng quầy của tửu quán mua một khối tinh thạch Huyết Diễm, sau đó đợi khi dao động của phong ấn ổn định trở lại là có thể đi qua. 

 

Lâm Nhất bước vào tửu quán, mua tinh thạch Huyết Diễm xong được tiểu nhị dẫn đến một nơi gọi là gian Phong Khởi. 

 

Đó là một góc trong đại sảnh, tụ tập không ít tu sĩ, đều là những kẻ đang chờ tiến vào dãy núi Táng Thần. 

 

Sự xuất hiện của Lâm Nhất không gây nên chấn động gì. 

 

Hắn tùy ý lên một lầu gác nhỏ, ngồi đó yên lặng chờ đợi. Ngựa Huyết Long biến thành hình mèo, ngồi bên cạnh uống rượu ừng ực. 

 

"Hoa Huyết Thần sắp xuất thế rồi, nghe nói cao thủ bảng Nhân Vương của sáu đại Thánh địa đều đã đi qua đó". 

 

"Dưới dãy núi Táng Thần, thứ trân quý nhất chính là hoa Huyết Thần. Mỗi lần hiện thế, các bên đều tranh đoạt đánh nhau tơi bời, cao thủ trên bảng Nhân Vương gần như một nửa sẽ tụ về". 

 

"Người có đông hơn nữa cũng vô dụng. Đám Thánh đồ của Thánh địa tuyệt không phải là thứ mà đám tà tu và tán tu có thể đối phó. Cùng lắm cũng chỉ có thể tới góp vui, xem có vớt vát được ít thánh dược đi kèm hay không thôi". 

 

"Nói cũng đúng. Có điều, nếu người đứng hạng nhất bảng Nhân Vương là Kim Huyền Dịch mà tới thì sáu đại Thánh địa chẳng có cửa đâu". 

 

"Kim Huyền Dịch đứng đầu bảng Nhân Vương đã mấy năm nay, sớm đã có thể đột phá lên Bán Thánh rồi. Nếu hắn tới, đám Thánh đồ kia còn chưa chắc trấn áp được hắn". 

 

… 

 

Trong tửu quán nhà cây, đa phần đều là tu sĩ cảnh giới Niết Bàn, đối với bảng Nhân Vương thì cực kỳ am hiểu, tin tức cũng đặc biệt nhanh nhạy. 

 

Khi cái tên Kim Huyền Dịch được nhắc tới, bầu không khí trong đại sảnh lập tức sôi động hẳn lên. 

 

"Đệ nhất bảng Nhân Vương ư?" 

 

Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, trong lòng không khỏi nghĩ không biết thực lực hiện giờ của mình có thể xếp hạng bao nhiêu trên bảng Nhân Vương. 

 

Người trong đại sảnh bàn luận vô cùng hào hứng, thậm chí còn nói đến cả Táng Hoa Công Tử. Hắn đứng nhất cả ba bảng Tinh Quân, Thần Đan, Long Mạch. 

 

Rất nhiều người suy đoán, Táng Hoa Công Tử giờ đây hẳn đã tu luyện đến cảnh giới Niết Bàn. Nếu chịu ra mặt, chưa biết chừng có thể tranh cao thấp với Kim Huyền Dịch. 

 

Tất nhiên, đa số vẫn không phục lắm, cho rằng Táng Hoa Công Tử lâu như vậy không lộ diện, đừng nói Kim Huyền Dịch, ngay cả những Thánh đồ hàng đầu của các Thánh địa cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn. 

 

Kim Huyền Dịch vô cùng thần bí, câu chuyện của y cũng cực kỳ ly kì, trong giới tà tu có không ít kẻ sùng bái y. 

 

Bỗng nhiên, đại sảnh yên lặng hẳn, mọi người đồng loạt ngậm miệng. 

 

Bên ngoài khu Thiên Mục của đại sảnh, xuất hiện một thiếu nữ thân hình thon thả, dung nhan tuyệt sắc, một thân tố y trắng tinh sạch sẽ, khí chất lại càng xuất chúng đến cực điểm. 

 

Vừa xuất hiện, khí chất và dung nhan của nàng ta đã lập tức hút trọn ánh nhìn của mọi người. 

 

Người có khí chất bất phàm như vậy, rất hiếm khi đơn độc xuất hiện ở nơi này, quả là chuyện cực kỳ hiếm thấy. 

 

Người vừa đến chính là Bạch Thanh Vũ. Ánh mắt nàng ta đảo qua một vòng, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó. 

 

Khi phát hiện ra Lâm Nhất, trong mắt nàng ta lộ vẻ mừng rỡ, lập tức bước nhanh đến. 

 

"Ta đã nói rồi, ngươi đừng hòng thoát khỏi ta", Bạch Thanh Vũ thản nhiên ngồi xuống, sau đó kinh ngạc nói: "Ngươi từ lúc nào đã kịp nuôi thêm một con mèo thế, trông cũng đáng yêu đấy". 

 

Lâm Nhất nhạt giọng: "Dãy núi Táng Thần thật sự không hợp với cô. Cứ cố chấp như vậy, chỉ có đường chết mà thôi". 

 

Bạch Thanh Vũ lạnh lùng: "Dạ Khuynh Thiên, ngươi xem thường ta quá rồi. Lần trước chỉ là ta sơ ý, nếu thật sự giao thủ, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của ta". 

 

Bạch Thanh Vũ và tỷ tỷ nàng ta dung mạo giống nhau như đúc, đều là một khuôn mặt tuyệt mỹ, chỉ là còn hơi non nớt hơn đôi chút. 

 

Nhưng chính nét non nớt ấy lại càng khiến nàng ta thêm diễm lệ, mỗi cái chau mày, mỗi nụ cười đều đủ khiến lòng người rung động. 

 

Nếu là trong những cuộc giao lưu của Thánh địa, nàng ta nhất định sẽ nổi bật hơn người, bao nhiêu công tử thế gia, danh môn kiệt xuất đều sẽ như sao vây quanh trăng, tranh nhau lấy lòng nàng ta. 

 

Đáng tiếc nơi này lại là tửu quán nhà cây, hạng người gì cũng có, chẳng mấy ai là chính phái tử tế. 

 

Ánh mắt rất nhiều người nhìn nàng ta, sớm đã từ kinh ngạc chuyển thành dâm tà, trong mắt tràn đầy dục vọng nồng đậm. 

 

Một tên tà tu cảnh giới Niết Bàn bát nguyên không nhịn được nữa, liếm đôi môi khô nứt, bước về phía Lâm Nhất. 

eyJpdiI6ImdPN1lIZ3NhOWVqY2F6Um4zUk5tTEE9PSIsInZhbHVlIjoibEsweDdQMXk3VVdzXC9DQ3lyQVBMSUlnZFVoblNubE1HN3RNMjhXYmhuVWlPSGNqNGdRXC81R0dJMFJ6d1NnK3doIiwibWFjIjoiZmM0YmZhZDQyNjc4N2U4ZTZkMmVmYjBkNzZlZTFjMzdiOGIyYmFlZDgyZDQ3NDMyNTBkNTg2OWIyMTYwZDI4YyJ9
eyJpdiI6IjdnQWt6VVhXWXdvUHh2SkVWYmdBWmc9PSIsInZhbHVlIjoia1pNTzVXNjdXKzlMM3BGOHJ0a2I3aWU5aDlFa0pmdGJZU2tSWWhsYVE4M2w1eVk4QXBUam5SU0hwVkdLMGplQmhERFQ5MGNuQmZMZFRsQ0F3VDRhUXpQXC9UcFZYYWdoeGFSQ2dNbE5HeXVJNzNtZmljUjlwZVwvcUpRYTJNTTFXdGZxQ2d5blpmZkllVnF4NHZvYjg3YmozaDU1TURqM2tFa2ZwdTBZZkdxbmxmejF4b0pXZ1NCc05GdVpsSzhkSCtGXC91ckhDcnFLbnNcL2NBVUl4NnN2U0dYU2JObktQYWVFYWZVSmxwOEZONDBmTjVucEpGNzZUS05BXC9IV3JON3hwNXViTDF3QTJkU0wySnZENzdmbk1XSGJwc1F0VnliYWxBZ29Peng4QzA4akYyVnhNZVJpSFlIeEgwQUE0MHlTZ3FzRE0zZVBFUDQxcUNHQWJ1K3lGU25hWENpeTBSdHRtZE5GZ0Y0ZThhU0dOM3BNakpSZ2VsZmJaMk9xRWwrdVAiLCJtYWMiOiJmYzM3NzQ0NjBlNzI2OGYxM2ViODYwNGUxMDJiZmE0ODQ2ZjE0NWMzN2ZjYTYwYTlkYzcyNGYyOGIxMTE5NWU1In0=

Advertisement
x