Nơi này trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt, Vương Mộ Yên đang nhắm mắt tĩnh tu giữa biển hoa.
Vút!
Tiêu Cảnh Diễm hóa thành một đạo kinh hồng, từ xa như tia chớp lướt đến trước mặt Vương Mộ Yên.
Y lơ lửng trên không, không giẫm nát một đóa hoa nào, nói: "Thánh nữ, tin tức đã truyền ra ngoài, Chương gia, Bạch gia, Dạ gia đều hành động, chúng ta có cần động thủ không?"
"Tất nhiên là cần".
Vương Mộ Yên mở mắt, mỉm cười: "Ta sớm đã muốn biết lai lịch của hắn rồi, xem thử hắn có phải là người ta muốn tìm hay không. Trong Thiên Đạo Tông, hắn chính là biến số lớn nhất của Thần giáo chúng ta!"
Vương Mộ Yên vốn là một người cực kỳ thần bí, đến cả Tiêu Cảnh Diễm trước giờ cũng chưa từng nhìn thấu được gốc gác của nàng ta, ngay cả dung nhan thật sự cũng không nhìn rõ.
Nàng ta tu luyện Thiên Diện Ma Công, xưng là bản thân có Tiên Thiên Thánh Tâm, còn sở hữu Nguyệt Âm Thần Thể chưa thức tỉnh.
Chỉ có điều, tất cả những thứ đó đều là người nhà họ Vương tự nói ra, thật giả thế nào thì ai mà biết được.
"Hắn vì sao phải đi Vạn Phần Cốc, điều tra được chưa?" Vương Mộ Yên hỏi.
Tiêu Cảnh Diễm đáp: "Không rõ. Vạn Phần Cốc vừa nguy hiểm vừa thần bí, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì thì không ai biết. Thứ duy nhất có giá trị, e là hoa Ưu Đàm Bà La".
"Nhưng hoa Ưu Đàm Bà La đâu phải thứ dễ tìm. Liều mạng đi kiếm nó còn chẳng bằng đi cướp hoa Huyết Thần cho đáng".
Mắt Vương Mộ Yên khẽ sáng lên, khóe môi vẽ ra một nụ cười: "Hoa Huyết Thần? Thứ này thì đúng là bảo vật rồi... để ta nghĩ xem..."
Tiêu Cảnh Diễm đứng thẳng người, nói: "Thánh nữ định đích thân đến núi Táng Thần?"
Ánh mắt Vương Mộ Yên lấp lánh, mỉm cười đáp: "Ta đang ở thời khắc mấu chốt để đột phá, nhất thời chưa tiện rời đi. Nhưng nếu có cơ hội, cũng không phải là không thể tự mình đi một chuyến".
"Là vì hoa Huyết Thần, hay vì Dạ Khuynh Thiên?" Tiêu Cảnh Diễm hỏi.
"Nếu vì cả hai thì sao?"
Vương Mộ Yên cười đầy mê hoặc, khiến người ta hoàn toàn không đoán được thật giả.
Tiêu Cảnh Diễm nhạt giọng nói: "Dạ Khuynh Thiên đã là một kẻ chết rồi. Ta đích thân ra tay, hắn không có cơ hội sống sót. Nếu Thánh nữ muốn hành động, có thể đi vì hoa Huyết Thần. Ta có cách giúp Thánh nữ cướp hoa Huyết Thần từ tay sáu đại Thánh địa".
Vương Mộ Yên cười khẽ: "Chuyện hoa Huyết Thần ta tự có chủ ý. Ngươi cứ đi cùng bọn họ, cố gắng điều tra cho rõ mục đích thật sự của hắn. Nếu có thể bắt sống thì đừng giết hắn".
Tiêu Cảnh Diễm do dự chốc lát, rồi vẫn gật đầu.
"Thánh nữ định khi nào nói cho ta bí mật của thần văn Nhật Nguyệt?" Trước khi rời đi, y rốt cuộc cũng lấy hết can đảm hỏi.
Vương Mộ Yên cười tươi, dịu giọng: "Không vội. Cho ngươi biết bây giờ thì cũng chưa có cơ hội lấy được, thời cơ còn chưa tới".
"Được".
Tiêu Cảnh Diễm mặt không đổi sắc lui xuống.
…
Lâm Nhất cưỡi ngựa Huyết Long phi nhanh như tia chớp, rốt cuộc sau bảy ngày cũng đã đến rừng Táng Thần.
Rừng Táng Thần nằm bên ngoài dãy núi Táng Thần, là một khu rừng mênh mông vô tận, quanh năm sương máu mờ mịt, tỏa ra khí tức thần bí tà ác.
Rừng Táng Thần nổi tiếng khắp Đông Hoang, hầu như không ai không biết. Tương truyền thời thượng cổ từng có thần linh ngã xuống nơi này.
Khi thời đại thịnh thế hoàng kim diệt vong, nơi đây từng bùng nổ một trận đại chiến kinh thiên, để lại vô số di tích cổ xưa.
Chỉ là, chỗ Lâm Nhất phải đến không nằm trong rừng Táng Thần, mà ở sâu trong dãy núi Táng Thần.
Trong dãy núi Táng Thần tồn tại phong ấn cổ xưa cường đại, bên trong núi có một thế giới ngầm thần bí, Vạn Phần Cốc tọa lạc trong đó.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất