Nhưng ba người hoàn toàn không ngờ, trong thời gian ngắn như vậy, Lâm Nhất đã tu luyện Trục Nhật Thần Quyết đến cảnh giới đáng sợ. 

 

Đôi Kim Ô Thánh Dực này, gần như đã sánh ngang thánh khí Tinh Diệu. 

 

Trong cơ thể Lâm Nhất, Thần Tiêu, Long Hoàng, hai đại kiếm quyết đồng thời thúc giục, đôi cánh đang khép bỗng mạnh mẽ mở ra. 

 

Bùm! 

 

Ba người lập tức bị đánh bay ra ngoài, mỗi người xoay vài vòng trên không trung, mới đứng vững. 

 

Vút! 

 

Lâm Nhất mở cánh, lơ lửng giữa không trung, Kim Ô Thánh Dực tắm trong ánh sáng nhạt, gương mặt hắn giống như thần linh uy nghiêm. 

 

Sắc mặt ba người Tiêu Cảnh Diễm, Bạch Dịch Châu, Chương Khôi hoàn toàn trở nên nghiêm trọng, mỗi người thúc giục công pháp, dị tượng quanh thân liên tục nở rộ. 

 

Tất cả nói thì dài, nhưng từ lúc Nhiếp Vô Sương rút lui, cũng chỉ qua vài câu nói thôi. 

 

Trên không trung, Lâm Nhất một mình chống đỡ uy áp của ba người, thong dong bình thản, giữa chân mày phong mang lộ rõ. 

 

Biểu cảm như vậy rơi vào mắt mọi người, rõ ràng là nóng lòng muốn thử, muốn một chọi ba. 

 

“Tên này...” 

 

Thần Chung bên cạnh Vương Tử Nhạc chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, khóe miệng co giật, sớm đã không nói được gì nhiều, tên này rốt cuộc là quái vật gì? 

 

Không phải nói đã bị Thiên Tuyền Kiếm Thánh đánh chết rồi sao? 

 

Sao không những không sao, ngược lại còn trở nên mạnh hơn, đây vẫn là Dạ Khuynh Thiên từng cùng gã vượt núi Phi Vân sao? 

 

Thật sự chỉ vì Thánh Nguyên thôi sao? 

 

Không chỉ gã, lúc này trong đầu tất cả mọi người Thiên Đạo Tông đều dấy lên chuỗi dấu hỏi. 

 

“Xong chưa, thật sự muốn đánh lớn ở cung Vô Trần này hay sao?” 

 

Bạch Sơ Ảnh nhìn, lạnh lùng quát. 

 

Ba người Bạch Dịch Châu, Tiêu Cảnh Diễm nghe vậy, ung dung tự tại, không thu khí tức, chỉ cười trên nỗi đau của người khác nhìn về phía Lâm Nhất. 

 

Tất nhiên bọn họ cho rằng, Bạch Sơ Ảnh đang quở trách đối phương, dù sao đối phương phế bỏ Dạ Thanh Hồng. 

 

Vốn đã đã có tội trong người, lần này tội càng chồng thêm tội. 

 

Bùm! 

 

Nhưng khi mấy người còn đang tính toán Lâm Nhất nên bị định tội thế nào, chưởng mang gào thét mà đến, đánh ba người trên không trung rơi xuống. 

 

Chưởng mang này vô cùng đáng sợ, sức mạnh ẩn chứa trong đó, không phải ba người có thể chống đỡ. 

 

Phụt! 

 

Khí Niết Bàn trên người ba người lập tức bị đánh tan, sau khi rơi xuống đất mỗi người phun ra ngụm máu, đều mờ mịt khó hiểu nhìn về phía Bạch Sơ Ảnh. 

 

“Ta nói các ngươi đấy? Nhìn đi đâu?” Bạch Sơ Ảnh lạnh lùng nói. 

 

“Hả?” 

 

Ba người há to miệng, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc, nghĩ nát óc cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Không phải nên dạy dỗ Dạ Khuynh Thiên sao, sao ngược lại ra tay với bọn họ, chuyện này không hợp lý. 

 

“Cút!” 

 

Bạch Sơ Ảnh thấy ba người còn muốn nói gì, sắc mặt lạnh lùng nói. 

 

Sắc mặt Bạch Dịch Châu thay đổi, bị thánh nữ quở trách như vậy, chỉ cảm thấy mất hết thể diện vô cùng uất ức. 

 

Từng người đứng dậy xong cũng không dám ở lâu, sợ bị quở trách, vội vàng xám xịt rời đi. 

eyJpdiI6IlwveFdNbWdQNklqS1lUZVRoUUcrYmF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5WaHZ2WW45bHdmdWxRYnNvNHJRNlwva213STVpT20rYlZMZGRVbUhzWGlpdGc2TlZlazgxUlk5bktLZm1SNXRjIiwibWFjIjoiMzRhYmY0OWM0OWQ2ZTczMDIzZDQzM2ZjMTU2MzEyMWI2MzZiMDYxYjVkZDBiNTdiYjQ5YjhlMTgwYTcxNWEyMyJ9
eyJpdiI6InhBQmhCdVRmMXByS0NIcGQxUVdvUWc9PSIsInZhbHVlIjoiZlcrekVWTk90T0Q1elRwVHJCaThjNVwvZ3NlSVM0S081SXYycU1OSTRDUExXSXY1SGxYc21ORVJMb21mNzRFVjAxcnorVkt5QmNqV0FQSkl0OW9CQW5ZY2R0OHB6WGttZHhHNHJZS1pDMFwvUnAwSlJoUTJiaW94a2ZGYmtBelhzWiIsIm1hYyI6IjQyMjRmMDAxNmQ3ZWI3YzBkYmY5Yjk5NDZhYzc4MWMzMGMxZDQ5NzRlN2JiZjY2M2IxOGU3NDA1ZjRkM2U1N2YifQ==

Bạch Sơ Ảnh nhìn Lâm Nhất, rất không khách sáo nói, xoay người rời đi.

Advertisement
x