Đó là luồng khí hủy diệt, là ý diệt thế của nỗi bi thương, vô cùng phẫn nộ.
Thật khó tưởng tượng, cây đàn Hề có uy lực như vậy, rất nhiều đệ tử Thiên Đạo Tông đều trợn mắt há mồm vô cùng kinh ngạc.
Cho dù bọn họ đứng rất xa, cũng bị khúc điệu ảnh hưởng, tâm trạng trở nên cực kỳ sa sút, có kẻ không chịu nổi thậm chí quỳ sụp xuống đất nước mắt chảy ròng.
“Rốt cuộc làm thế nào mà làm được vậy?”
Vương Tử Nhạc lau đi giọt nước mắt rơi xuống không tiếng động, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi, trước kia y cũng từng tiếp xúc với vài cao thủ tư nhạc.
Nhưng thật sự chưa từng thấy kiểu này, trong vô thanh vô tức tâm trạng đã bị ảnh hưởng.
So với uy thế đáng sợ của dị tượng, sự biến đổi của tâm trạng càng khiến y nổi da gà.
Lâm Nhất chịu nổi không?
Tim y thắt vào, thấy trong dị tượng khủng bố kia, trăng sáng bay vọt lên đập về phía Lâm Nhất.
Nhưng so với vẻ kinh hoảng của mọi người, Lâm Nhất không hề sợ hãi, thậm chí còn muốn cười: “Ta không xứng chạm vào đàn Hề ư?”
Ngươi xứng hả?
Ha!
Lâm Nhất mặc cho vầng trăng sáng kia đập xuống phía mình, ung dung kéo cung đàn lên, khi cung đàn chuyển động.
Khúc điệu vui tươi mà mọi người chưa từng nghe qua bỗng bùng nổ từ dây đàn, khúc điệu du dương, tiết tấu nhẹ nhàng.
Chính là danh khúc đàn nhị, Đua Ngựa!
Nỗi bi thương vô hạn trong Nhị Tuyền Ánh Nguyệt, vậy mà tan chảy như băng tuyết, với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tiêu tán.
Khí tức hủy diệt vô cùng đáng sợ lúc trước, lập tức không còn, vầng trăng sáng kia ầm ầm tan biến, khi đập xuống người Lâm Nhất thì đã hoàn toàn không tồn tại.
Trăng sáng tan biến, hóa thành trận gió ào ào, thổi qua người Lâm Nhất.
Tóc dài của hắn dập dềnh như sóng, ngũ quan tuấn lãng hiện ra không góc chết, nụ cười trên mặt khiến người ta như tắm gió xuân.
Cảnh tượng này khiến mọi người chấn động!
Đám người vừa nãy còn nước mắt rơi lã chã, vậy mà cảm nhận được khí tức vui vẻ, cơ thể không tự chủ được mà thả lỏng.
Tất cả bi thương bị quét sạch, trên mặt không tự chủ lộ ra nụ cười dịu dàng, quả thật thần kỳ.
Nhiếp Vô Sương lập tức ngây người, há to miệng, cây cung đàn trong tay cũng khựng lại.
Đây là cái quỷ gì?
Ai có thể nói cho hắn biết, đây là cái quỷ gì?
“Đàn Hề... Vậy mà ngươi thật sự biết đàn Hề.” Nhiếp Vô Sương cảm thấy sự kiêu ngạo của mình bị nghiền nát, nhìn Lâm Nhất tròng mắt gần như lồi ra.
“Biết sơ qua, biết sơ qua.”
Lâm Nhất chớp mắt, hắn lộ vẻ tươi cười, tốc độ cung đàn trong tay đột nhiên tăng nhanh, khúc điệu vui tươi ấy vang khắp toàn trường.
Xì xì!
Lâm Nhất móc lấy dây đàn trên đầu đàn, cung đàn cọ sát phát ra tiếng rít, vào khoảnh khắc này, những con ngựa con đang phi nước đại khắp bốn phương dường như sống lại.
Quá chân thật!
Mọi người như đang ở trên thảo nguyên, cưỡi ngựa cao lớn, phi ngựa cuồng chạy, bốn phía đều là tiếng cười vui vẻ của bằng hữu.
Trong hiện thực, thân thể bọn họ cũng không nhịn được mà lắc lư, nỗi bi thương lúc trước hoàn toàn không còn, tất cả mọi người đều bật cười.
Đáng chết!
Vô Sương công tử hoảng rồi, y khẽ chửi, cung đàn trong tay liều mạng kéo lên, muốn tái hiện ý cảnh của Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.
Nhưng đâu có dễ như vậy!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất