Bọn họ vốn chẳng phải hạng hiền lành, bình thường đều cao cao tại thượng, ở Đông Hoang muốn làm gì thì làm, hôm nay bị Nhiếp Vô Sương ép đến không thở nổi. 

 

Còn tuyên bố, đến gần y ba mươi bước coi như y thua, mặt đều sắp bị đánh sưng rồi, sớm đã nghẹn bụng tức. 

 

Cũng không quản Nhiếp Vô Sương còn sức chiến hay không, trước hết phải chửi cho sướng miệng đã, thực sự nhịn quá lâu. 

 

Đệ tử Thần Đạo Các tức đến mặt xanh lét, Vô Sương công tử cũng vô cùng chật vật, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, không còn phong thái nho nhã trước đó. 

 

“Lấy đàn Hề!” 

 

Nhiếp Vô Sương lạnh lùng nói, sau đó vẫy tay, nhận lấy cung kéo và thân đàn mà người khác đưa đến. 

 

Khi tiếng đàn vang lên lần nữa, khúc điệu bi thương uyển chuyển theo đó nổi lên, nước hồ lan ra, ánh trăng từng chút nở rộ trên người y. 

 

“Nhị Tuyền Ánh Nguyệt!” 

 

Sắc mặt Bạch Sơ Ảnh khẽ thay đổi, lập tức nhận ra, đây là khúc thành danh của công tử Táng Hoa. 

 

“Thật sự là đàn Hề!” 

 

“Đây chẳng phải khúc thành danh của công tử Táng Hoa ở yến tiệc Lang Nha sao?” 

 

“Lần này xong rồi, truyền thuyết hóa ra là thật, y thật sự biết đàn Hề.” 

 

Mọi người bàn tán xôn xao, sắc mặt đều thay đổi, trở nên cực kỳ nghiêm trọng. 

 

Đàn Hề là nhạc cụ Cổ Côn Luân, sớm đã thất truyền từ thời thượng cổ, nhờ đôi tay vô song của công tử Táng Hoa mà được tái hiện tại yến tiệc Lang Nha. 

 

Truyền rằng sau đó thế gia Thần Nhạc lập tức tìm kiếm cổ tịch, tìm kiếm vài câu vài chữ liên quan đến đàn Hề, vậy mà thật sự bị họ tìm được. 

 

Khúc điệu vừa nổi lên, dị tượng của Lâm Nhất bị phá, toàn thân hắn mềm nhũn, tiếng đàn cũng theo đó rối loạn lệch đi. 

 

“Hừ.” 

 

Dưới mái tóc dài che phủ, Vô Sương công tử nhìn Lâm Nhất, khinh bỉ, trong mắt toàn là vẻ khinh thường. 

 

Có thể nhìn ra, y quả thực đã bỏ nhiều công sức, ý cảnh của khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt này vậy mà không có chút sơ hở. 

 

Trong thế gia Thần Nhạc có cao nhân! 

 

Lâm Nhất liếc mắt đã nhìn ra, đây hẳn là cường giả có âm Đế Quân, đã suy diễn khúc phổ. 

 

Sau đó tìm được vài thủ pháp đặc biệt trong cổ tịch, vậy mà khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt này đàn không kém hắn, thậm chí còn tốt hơn chút. 

 

Cây đàn Hề kia! 

 

Hai mắt Lâm Nhất khẽ nheo, lập tức nhìn ra, cây đàn Hề kia cực kỳ bất phàm, không kém đàn Hề do Phù Tang Thần Mộc của cung Thiên Hương chế tạo bao nhiêu. 

 

Ầm! 

 

Trong chớp mắt, dây đàn của Lâm Nhất đứt một sợi, ngón tay hắn lập tức bị kình khí cắt rách. 

 

Khá lắm, vậy mà xoay chuyển tình thế rồi. 

 

Hai tay Lâm Nhất đồng thời gảy đàn, rắc rắc rắc, dây đàn lần lượt đứt gãy, kình khí nổ tung, suýt nữa chém đứt cả mười ngón tay. 

 

“Đấu với ta ư?” 

 

Nhiếp Vô Sương cười khinh, y chậm rãi kéo cung đàn, trong hồ có suối nước phun ra, dưới động tác kéo cực kỳ chậm rãi của y. 

 

Hóa thành sóng âm dày nặng kéo dài, giống như đuôi rồng quét đến, đồng thời ý cảnh không giảm, nỗi bi thương xâm nhập, khiến tâm trạng hắn sa sút, thân thể cũng mềm nhũn. 

 

Trong lúc nhất thời chiến lực giảm mạnh, động tác đều cứng đờ, hắn vọt lên không trung, miễn cưỡng tránh được đòn này. 

 

Ầm! 

 

Nơi hắn vừa ngồi, bị chém ngang, ngay cả mặt đất cũng bị quét ra vết dài. 

 

Nước suối phun ra càng mãnh liệt, sóng âm vô hình bao phủ bốn phía, từng đạo kình khí dày nặng kéo dài, đan xen, không ngừng quét về phía Lâm Nhất. 

 

Lâm Nhất ở giữa không trung, lập tức trở nên vô cùng nguy hiểm, mấy lần không kịp né tránh, hứng trọn mấy đòn nguy hiểm. 

 

 

“Hay!” 

eyJpdiI6InZteTBLTWwzbHg2YndhVXZtYWtLdXc9PSIsInZhbHVlIjoiTGxvTVVxWUVXaVwvVnJ4cDdSV1lnVDF5XC9cL0Urek5QcGpJSlZDRnZyY0JQaWhmT3libDlxZ3dBWDYyaHJHXC9PXC90IiwibWFjIjoiZGY5ZjRlYzlhMWI0YjIzMTRmMDgxOGYxMGI3MjIzZGVmOGVjYTIxNDJiYmZmMzk4MWQ0NWI0YTY3MTA2NzBmMSJ9
eyJpdiI6Ilk5N1R1c3MyZWREdGJtM0o3ckx5MHc9PSIsInZhbHVlIjoiQ1RFcEZYQlpMRjhFQ2xWZ3NDeFlxanJWZFFPam5haG5ENDM4b2xRTEtXdHZhSlJNVmxlYnB5UUFna2lzN1RaaEl6Q2FFQUtvMzVadHFUdTNhcHdXOGRGNTAxbGZIQzRNZVNhaEh2d0M2OElrdzFjUm55N1FKRWhcL3h2Tzg0OEtTOGZzXC9adVVcLytZd2s2S252OVRGYStMM1B3eWVhTFd4ZGU0VGoxdW83dlN6dDFMdEdKaFhJT2tYWVRWSVd3R0dxTjdiTUx3T2FDNnVLQnpEZ0c2WVJjQ1Z0M1hIMFJWMkx6NDBobUZBekpGUmVJa0ozanhkSzFyS25MUE1jZXNJeXA0U05cL0prR3ZZZExYWkZYNVFqbndWOGlCeDZBajVJaFBtUEdrK0xHemVlWjdGXC9aZFNRUDFTaVIyQlVUVm9vcU9kK0pyWG50YUt0WXc2NmJRNDE2bGE2S1dcL1BUaUw0bENEWWtxMVRuNFFlOEtmTjd1aWZvMW9MZXBhU3hJbnptVXA0RjYrS09jODBmZ2pHam05clJcL2xcL3piUzRNUUNKN1Bia3pub1FQc1JpVkoxTGlKeWpaQXRYSUpYaGlZN2NnOXRBS2FRbHlXR0NoODc2KzJxZXNibVQ0cURjUkNmRnpLYTNMZFZ6U0w5S3JvbWRISE9DTUNYMVZTTWw4Q3NKbDkxSU5VbkVKVzdMTE12UnVra3VcL1Mxa1Rxb0h1d3cyZjV5QjdXQWM1SlFVPSIsIm1hYyI6ImVmZmE1ZmQ3OGI1ZTVlZDVhYmE4NWRhYzE0ODY4Y2M3Mzg2ODQzMTZjZDNhOTgyMjJkOWM5ZGQ4YjhlYTVlYWEifQ==

Advertisement
x