“Trong chuyện này có khi nào có ẩn tình không, nếu thật phạm tội nặng, vì sao bị nhốt ở vách Sám Hối.” Âu Dương Hạc khẽ nói. 

 

Viên Thần khẽ nói: “Ta thấy Dạ sư huynh sớm đã quay đầu, chuyện giữa hắn và thánh nữ, nói không chừng phức tạp hơn chúng ta nghĩ.” 

 

Vương Tử Nhạc nói: “Ta cũng từng nghĩ như vậy, nhưng rất nhiều Bán Thánh tận mắt thấy, hắn tự tiện xông vào hồ Thánh Tiên chắc chắn không sai.” 

 

Y ngẩng đầu nhìn, vẻ mặt đám người Tiêu Cảnh Diễm, Dạ Thanh Hồng, Bạch Dịch Châu, Chương Khôi ở phía xa hả hê, trong mắt đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác. 

 

Trong miệng nói những lời như chó không đổi được thói ăn phân, Dạ Khuynh Thiên đã là con chó chết, Dạ Khuynh Thiên đã tan thành tro bụi các loại. 

 

Vương Tử Nhạc khẽ nhíu mày, trong lòng lập tức khó chịu, dù thế nào Dạ Khuynh Thiên cũng mạnh hơn đám người này nhiều. 

 

Chuyện này, y nhất định phải đến vách Sám Hối hỏi cho rõ mới được. 

 

Viện Huyền Nữ. 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh từ miệng Hân Nghiên biết được chuyện này, trên mặt hiện vẻ nghi ngờ, rồi lập tức nổi giận: “Đệ tử của Vô Danh sao có thể làm ra chuyện như vậy, Bạch Tử Diên thật quá đáng!” 

 

“Vô Danh là ai?” Hân Nghiên tò mò hỏi. 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh nhất thời nghẹn lời, bà ta đã biết được thân phận thật của Lâm Nhất từ Long Vận Đại Thánh, vẫn luôn nghĩ cách đưa Lâm Nhất qua đây. 

 

Đệ tử của Dao Quang chính là đệ tử của bà ta, Kiếm Vô Danh để hắn đến Thiên Đạo Tông, chắc chắn là muốn mình chiếu cố hắn. 

 

Đến chỗ Bạch Tử Diên, không biết phải chịu bao nhiêu khổ sở, khoảng thời gian này bà ta vẫn luôn lo lắng chuyện này. 

 

Hôm nay biết được việc này, lập tức giận không kiềm được, sao đệ tử Dao Quang có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy, chắc chắn là Bạch Tử Diên hãm hại. 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh thấy Hân Nghiên vẫn nhìn mình, đành nói: “Không cần hỏi nhiều, chắc chắn Dạ Khuynh Thiên trong sạch, nếu thật sự có tội, chắc chắn đã bị nhốt ở đài Thiên Hình. Bị nhốt ở vách Sám Hối, vậy nhất định là trong lòng Bạch Tử Diên có quỷ.” 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh mặc quần áo màu xanh nhạt, tu vi sâu không lường được, khuôn mặt diễm lệ mê người, trong đôi mắt ẩn giấu ánh sáng sâu thẳm. 

 

Dù phật pháp thâm hậu, cũng khó che giấu phong tình lạnh lùng nơi chân mày, khi còn trẻ chắc chắn cũng từng phong hoa tuyệt đại, diễm áp quần phương. 

 

“Nhưng hắn quả thật đã tự tiện xông vào hồ Thánh Tiên.” Hân Nghiên khẽ nói: “Chuyện này nhiều Bán Thánh đều có thể làm chứng.” 

 

“Tự tiện xông vào hồ Thánh Tiên có thể là thật, nhưng khinh nhờn thánh nữ U Lan tuyệt đối không có khả năng.” 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh khinh bỉ nói: “Chỉ là nhóc con, khuôn mặt tầm thường giống sư tôn nàng ta, có gì đáng nhìn, Dạ Khuynh Thiên cần gì phải khinh nhờn nàng ta?” 

 

Hân Nghiên mở to mắt, cố nhịn không cười ra tiếng. 

 

Sư tôn cái gì cũng tốt, cũng cực kỳ bênh vực mình, chỉ riêng người và việc liên quan tới Thiên Tuyền Kiếm Thánh thì không có chút nào vừa mắt. 

 

“Nếu bà ấy thật sự nhốt Dạ Khuynh Thiên vào đài Thiên Hình, vậy bất kể thế nào bổn Thánh cũng phải xông vào cứu hắn ra.” 

 

Tĩnh Trần Đại Thánh cau mày nói: “Nhưng nhốt ở vách Sám Hối, bổn Thánh khó lấy người, người đàn bà Bạch Tử Diên này, vẫn tâm cơ như năm xưa.” 

 

Bà ta lấy ra bình ngọc, nhìn Hân Nghiên nói: “Trong này có viên đan Long Tiên, bất kể hắn có bị thương hay không, con đến vách Sám Hối đưa cho Dạ Khuynh Thiên.” 

 

Hân Nghiên vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn nhận lấy đan Long Tiên. 

 

… 

 

Buổi sáng hôm đó, Lâm Nhất từ từ tỉnh dậy. 

 

Hắn mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trên vách núi, phía trước là vực sâu vạn trượng, phía sau là hang núi. 

 

Trong mắt Lâm Nhất lộ ra vẻ nghi ngờ, đây là nơi nào, theo lý mà nói hắn phải ở đài Thiên Hình mới đúng. 

 

Hắn kiểm tra vết thương của mình, phát hiện mình không những không bị Thiên Tuyền Kiếm Thánh đánh bị thương, mà thánh khí đối phương còn lưu lại trong cơ thể. 

 

Ngược lại còn chữa lành toàn bộ nội thương trước đó của hắn, hiện giờ ngoài hơi mệt mỏi ra, không còn chút vết thương nào. 

 

Tiếng sư mẫu kia, cuối cùng cũng có tác dụng sao? 

 

“Dạ Khuynh Thiên, tỉnh rồi à?” 

 

Đúng lúc này, có bóng người xuất hiện, vẻ mặt Bạch Tiêu đầy ý vị nhìn Lâm Nhất. 

 

“Bạch đại ca, đây là nơi nào?” Lâm Nhất vội hỏi. 

 

“Tự xem đi.” 

 

Bạch Tiêu đưa tay chỉ. 

 

Lâm Nhất nhìn theo hướng ông ta chỉ, đó là con đường xuống núi, nơi đó dựng tấm bia đá. 

 

“Vách Sám Hối.” 

 

Lâm Nhất đọc, vẻ mặt hơi ngẩn ra. 

 

Vách Sám Hối này dĩ nhiên không phải vách Sám Hối năm đó ở Huyền Hoàng Giới, nhưng nhìn thấy ba chữ vách Sám Hối, rất nhiều ký ức vẫn không tự chủ hiện lên. 

 

Khi hắn ngẩng đầu lên, có bóng người từ con đường núi chậm rãi xuất hiện. 

 

Dáng người người đó uyển chuyển, giữa lông mày phong tình vạn loại, trên người vải lụa tím bay phấp phới, không phải Hân Nghiên thì còn ai. 

 

Nàng ta giống như từ trong ký ức của Lâm Nhất bước ra, phong thái xuất chúng, ngay cả nụ cười cũng không thay đổi chút nào. 

 

Nàng ta là Huyền Nữ Diệu Âm, nàng ta là đệ tử thân truyền của Tĩnh Trần Đại Thánh, nàng ta là hoàng kim yêu nghiệt của Thiên Đạo Tông. 

eyJpdiI6IklmZlFWdFdEcDY5Y1VvUFZIQ3AzTVE9PSIsInZhbHVlIjoiN2t0b0xCbTVDdE43Zjd5Z0VxNGZzVnRSeVdYZ3ZMa1VKM3NMNHNNQmZGM29BYTlPVUtkZ3lFS1l4OVEzRkl4ZiIsIm1hYyI6IjQ1MzliNDExOGVhMDg0ZDAwNTczYzA3MDhjMmNhMTBiMmRkOGYyMWI0YWRjYmZhZGZkYmRjZGJmYzQ2OTEwMWEifQ==
eyJpdiI6IjZpREtMN2hjNkZsM0JYXC9FRm1QV3hBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikt1NUZrb1lxUVN2OGkzVnh6MktTd1FuWURDSys2UUVYYkxWbEYwOFZsWWQ2em9NQk95OUUzQmFibms1MjJQMU41d3BUYnhGNUd6TDJUaHladEpJdWtLU1RyTW9KT2V5WlJUU2xMZEh6OFYwTFZMWFJxQitmUFpcL1FCSmVFbTVVOFJYcVR6ODV6d1pqSDNcL0ZrbmhENTNXcWlLZ25qTE9XYmY4UDYxUGZQUEpaRUYyZjF6QVZPQkV5K2oyenBYSTdLSGtaN3djcEJBcFpURXVSQjdYNTNORUlwdkoyd1lUWmhpRWREa3V2bGozM2R6alRDa1lROUpkQlhhSm5wWEFLa0NSak1PYU9tUVwvWnF4UndUMjFrbDZUV0NOUFZzR0V0RmNMeGFQaUh6MkFUOUV5WTdwNmdWQmErWEZkRUs4RHZuVFN3bWt1OHdOMUphRUdGN0duamNGVFg2S3hFQ3JSTTFJY0FMemlOSHg2UVo0VnNVSGtPSzdTdWRVMUhUb3dtS1p0KzNETmd2cHhvbXIrTEpvcnJqamRcL29WODNMVFFIbjI0UUVGMmY0NzhzPSIsIm1hYyI6IjZkY2IxNThiMjhkZjMxMDg2Nzg0MmI5YzJkMjZiYTY3M2VjMzE5ZTQwOTExZWFiZjhkODc2MGNhMWJjZjQwZmUifQ==

Lăng Tiêu Kiếm Các, Dạ Hân Nghiên!

Advertisement
x