Lâm Nhất hơi tăng tốc, một khắc sau liền dừng bước.
Bên ngoài hồ Thánh Tiên lại có một đám chấp sự trấn giữ, trong số đó cũng có một Kim Ngô Vệ.
Người này lại còn là người quen cũ của Lâm Nhất, chính là Bạch Tiêu mà hắn từng gặp ở điện Công Đức. Lâm Nhất có ấn tượng khá tốt với người này.
"Có phải người của Bạch gia đã giúp ngươi đổi thánh dịch Chân Long không?” Tiểu Băng Phượng nghe hắn nhắc đến, liền có chút ấn tượng.
"Chính là người đó”.
"Ha ha, hay là lát nữa lúc quay về tiện thể trói hắn lại, ép thêm ít thánh dịch Chân Long đi. Chất lượng thánh dịch hắn đưa khá tốt", Tiểu Băng Phượng lẩm bẩm, bắt đầu nảy sinh ý đồ xấu.
Lâm Nhất biết người này không đơn giản nên không tiếp lời. Hắn vô cùng cẩn thận, thậm chí còn nín thở.
Hắn luân chuyển Quy Thần Biến đến cực hạn, khí huyết gần như đông cứng không động, thân thể lạnh như băng, giống hệt một khối băng.
Thế nhưng Bạch Tiêu vẫn phát giác ra sự bất thường. Ông ta khẽ nhíu mày, thân ảnh lóe lên đã xuất hiện trước mặt Lâm Nhất.
Vút!
Lâm Nhất cực kỳ quyết đoán, không đứng ngây tại chỗ. Hai tay vung lên, thân ảnh lặng lẽ lùi sang một bước.
Ầm!
Ngay sau đó Bạch Tiêu tung ra một chưởng, đánh trúng vị trí Lâm Nhất vừa đứng. Tiểu Băng Phượng căng thẳng đến mức suýt kêu lên.
"Bạch trưởng lão, có chuyện gì vậy?”
Một đám chấp sự bị kinh động vội vàng chạy tới.
"Không có gì, có con muỗi thôi”.
Bạch Tiêu quay người, cười tủm tỉm nói. Ông ta xòe lòng bàn tay ra, bên trong quả thật có một con muỗi.
Đám chấp sự cạn lời, chuyện này nhảm thật.
Nhưng trông coi hồ Thánh Tiên vốn dĩ cũng rất buồn chán. Hồ Thánh Tiên là cấm địa, bọn họ cũng không được phép đi vào, ngày thường yên tĩnh đến đáng sợ.
Lâm Nhất không muốn tiếp tục mạo hiểm. Trong mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán, lập tức lách người, lặng lẽ tiến thẳng vào hồ Thánh Tiên.
Sau khi vào bên trong, mọi chuyện ngược lại trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Trong hồ Thánh Tiên không có bóng người nào. Không gian nơi đây tràn ngập thánh khí nồng đậm, chỉ cần hít một hơi cũng khiến người ta tinh thần sảng khoái.
Mặt nước bốc lên làn sương trắng, trong sương có thánh quang lượn lờ, nhìn qua vô cùng thần bí.
"Không có ai”.
Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng đều thở phào nhẹ nhõm.
Vút!
Xuyên qua từng tầng mây, Lâm Nhất vững vàng đáp xuống bên bờ hồ thánh. Nhìn mặt nước màu vàng nhạt trong hồ, trong lòng hắn nhất thời cảm thán không thôi.
Dạ Khuynh Thiên vì nhìn trộm Bạch Sơ Ảnh tắm mà bị đuổi khỏi Thiên Đạo Tông, cuối cùng vì thế mà chết.
Không ngờ có một ngày, chính hắn cũng lại đến đây.
"Thần văn Nhật Nguyệt ở ngay dưới đáy hồ!”
Tiểu Băng Phượng vô cùng chắc chắn nói.
Sắc mặt Lâm Nhất biến đổi, do dự không biết có nên lặn xuống xem thử hay không.
Hắn không hề chú ý rằng, trong hồ Thánh Tiên còn có một người khác.
Không phải Bạch Sơ Ảnh, mà là thánh nữ Thiên Âm – Vương Mộ Yên.
Sau một tảng đá lớn sừng sững, Vương Mộ Yên đang ẩn mình. Nàng ta đã đến từ rất sớm.
Nhìn vị trí ẩn nấp của nàng ta là có thể đoán được, người phụ nữ này không phải lần đầu đến đây.
"Vẫn là Dạ Khuynh Thiên thì tốt hơn, mấy tên ngu khác chẳng ai dám tới hồ Thánh Tiên”.
Ánh mắt Vương Mộ Yên biến đổi, khẽ nói: "Nếu hắn ở đây, ta cũng không cần tự mình đến".
Nàng ta đã lén đến đây vài lần, nhưng phòng vệ ngày càng nghiêm ngặt, trong lòng đã bắt đầu có ý định bỏ cuộc.
Nhiều lần quan sát đều không thu hoạch được gì. Muốn thật sự có phát hiện, chắc chắn phải xuống đáy hồ xem thử.
Nhưng nàng ta rất cẩn thận. Đừng nói là xuống hồ, ngay cả việc lại gần nàng ta cũng chưa từng thử.
"Vẫn phải bàn bạc kỹ với Dạ Khuynh Thiên, tốt nhất là lừa hắn đến thêm một lần...”
Ánh mắt Vương Mộ Yên lóe lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất